Chương 800 Liều mạng!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 800 Liều mạng!
Chương 800: Liều Mạng!
Phục Châu Quân lấy kỵ binh làm tiên phong, sáu, bảy vạn bộ binh với thế thái sơn áp đỉnh, bao phủ lấy đám Trấn Nam Quân đang bại lui.
Đại đô đốc Giang Vĩnh Dương thấy Phục Châu Quân đuổi theo nhanh như vậy thì vừa kinh vừa sợ.
Nhưng hiện tại, hắn không dám dừng lại giao chiến với Phục Châu Quân.
Hữu Kỵ Quân đã chạy trước, mà số binh mã Trấn Nam Quân dưới tay hắn lại chẳng còn bao nhiêu.
Một khi bị Phục Châu Quân cuốn lấy, toàn quân ắt gặp nguy hiểm bị tiêu diệt.
“Truyền lệnh, tăng tốc rút lui!”
“Không cần để ý đến đám truy binh kia!”
Giang Vĩnh Dương không dám dừng lại, chỉ có thể hạ lệnh thúc giục các bộ binh mã tăng tốc tháo chạy.
Phía sau Trấn Nam Quân, móng ngựa ầm ầm, kỵ binh Phục Châu Quân xuất hiện trên vùng hoang dã.
Nhìn về phía đội ngũ Trấn Nam Quân đang chật vật chạy trốn trên đường lớn phía trước, trên mặt các kỵ binh Phục Châu Quân lộ ra vẻ dữ tợn.
“Giết a!”
Dưới sự dẫn dắt của một tên tham tướng, kỵ binh Phục Châu Quân như lũ quét, lao về phía đám Trấn Nam Quân đang bại lui.
Thấy kỵ binh Phục Châu Quân phía sau ập tới, Trấn Nam Quân càng thêm khủng hoảng.
Ngày đó dưới thành Vĩnh Yên phủ, bọn họ đã nếm trải vị đắng của kỵ binh Phục Châu Quân rồi.
Bọn họ vô cùng sợ hãi đám kỵ binh này.
Dù sao kỵ binh đi tới như bay, một khi bị cắn vào, chắc chắn phải chết.
“Chạy mau!”
Đám binh mã Trấn Nam Quân lúc trước còn cố gắng duy trì đội hình, nay thấy kỵ binh xông tới thì nhất thời như thỏ bị kinh động, chen chúc nhau chạy về phía trước.
Khủng hoảng lan tràn, đội ngũ nhất thời hỗn loạn.
Kỵ binh Phục Châu Quân thúc ngựa bão táp, rất nhanh đã cắn xé được hậu vệ Phục Châu Quân.
“Xèo xèo xèo!”
“Xèo xèo xèo!”
“… ”
Kỵ binh Phục Châu Quân giương cung lắp tên, những mũi tên mạnh mẽ hướng về phía đội ngũ hỗn loạn phía trước mà trút xuống.
Mũi tên không ngừng rơi xuống, quân sĩ Trấn Nam Quân đang chạy trốn liên tục trúng tên ngã xuống đất.
Tiếng kêu thảm thiết, tiếng rên rỉ cận kề cái chết cùng tiếng chửi rủa hòa lẫn vào nhau, khiến quan đạo trở nên hỗn loạn không thể tả.
Sau khi bắn hai vòng tên, kỵ binh Phục Châu Quân thu hồi trường cung, rút ra trường thương và mã tấu từ yên ngựa.
“Giết!”
Bọn họ như một con dao sắc bén, trực tiếp cắt vào đội ngũ Trấn Nam Quân đang rút lui.
Kỵ binh Phục Châu Quân chém giết lung tung.
Từng quân sĩ Trấn Nam Quân bị trường thương đâm thủng ngực, bị đánh bay.
Có quân sĩ Trấn Nam Quân bị mã tấu sắc bén chém rụng đầu, thi thể không đầu ngã vào rãnh nước bên đường.
Tham tướng Trương Tuấn của Phục Châu Quân vung mã tấu sắc bén trong tay, chém ngang chém dọc.
Chỉ trong mấy nháy mắt, dưới xung lực của chiến mã, hắn đã lướt qua mấy người.
Mã tấu thậm chí không cần dùng sức vung vẩy, mượn quán tính xung kích của chiến mã, mấy tên quân sĩ Trấn Nam Quân này đã bị mã tấu dễ như ăn cháo cắt nát thân thể.
Chiến mã hí vang, kỵ binh cuồng nhiệt la hét.
Nơi kỵ binh Phục Châu Quân đi qua, nhấc lên từng mảng mưa máu.
Trấn Nam Quân đầy mặt sợ hãi, chạy tứ tán, trên đất đâu đâu cũng thấy tàn chi thịt nát, máu tươi nhuộm đỏ bãi cỏ.
Kỵ binh Phục Châu Quân đã tổn thất không ít trong chiến đấu kéo dài, bây giờ không tới 2000 người.
Nhưng hai ngàn người này lại như bẻ cành khô, phá tan một doanh binh mã hậu vệ của Trấn Nam Quân, đánh cho bọn chúng chạy trối chết, chật vật tháo thân.
Tham tướng Trương Tuấn của kỵ binh Phục Châu Quân chém liên tục hơn mười người, lúc này mới ghìm ngựa, thở hổn hển.
Giáp trụ của Trương Tuấn dính đầy máu tươi và thịt nát, có điều tất cả đều là của kẻ địch.
“Thổi kèn, tập hợp lại!”
Tiếng kèn lệnh to rõ vang lên, kỵ binh Phục Châu Quân đang truy sát quân sĩ Trấn Nam Quân xung quanh từ bốn phương tám hướng hội tụ về.
Bọn họ chỉ với một lần xung phong đã phá tan hai, ba ngàn người hậu vệ của Trấn Nam Quân, mà bản thân chỉ tổn thất chưa tới 100 người.
Tham tướng Trương Tuấn nhìn những kỵ binh dưới trướng đang hừng hực chiến ý, tinh thần vẫn phấn chấn.
“Không cần để ý đến những kẻ địch đang tán loạn kia, tự khắc có bộ binh phía sau thu thập!”
“Nhiệm vụ của chúng ta là tiến công, tiếp tục tiến công!”
“Nơi nào địch đông, đánh vào nơi đó!”
“Gào! Gào! Gào!”
Các kỵ binh Phục Châu Quân giơ cao trường đao và trường thương đẫm máu, phát ra tiếng gào thét như dã thú.
“Giết!”
Sau khi chỉnh đốn đội ngũ, tham tướng Trương Tuấn lại lần nữa dẫn kỵ binh bắt đầu một vòng xung kích mới vào Trấn Nam Quân.
Nhiệm vụ của bọn họ là phá tan đội hình của Trấn Nam Quân!
Trong khi kỵ binh Phục Châu Quân đang chém giết lung tung phía trước, tùy ý xung phong, thì một lượng lớn bộ binh Phục Châu Quân cũng từ phía sau đuổi theo.
Bọn họ triển khai cuộc cắn giết tàn khốc đối với những binh mã Trấn Nam Quân đang tán loạn.
Trong một thôn nhỏ, ước chừng hơn 200 quân sĩ Trấn Nam Quân bị năm, sáu trăm quân Phục Châu Quân vây khốn.
Khi mới gặp kỵ binh Phục Châu Quân, đám Trấn Nam Quân này sợ bị tàn sát nên chỉ có thể chạy vào thôn nhỏ này.
Nhưng hiện tại kỵ binh đã thoát đi, bọn họ còn chưa kịp di chuyển thì bộ binh Phục Châu Quân đã ập đến.
Ngoài thôn là một đám quân sĩ Phục Châu Quân tối om om, trang bị tinh xảo, chiến ý vang dội.
Hơn 200 quân sĩ Trấn Nam Quân rơi vào trùng vây thì ủ rũ không thể tả, đầy rẫy vết thương, vẻ mặt căng thẳng.
Hiện tại binh bại như núi đổ, Hữu Kỵ Quân bỏ chạy, chủ lực Trấn Nam Quân của bọn họ cũng đang rút lui.
Bọn họ chỉ có 200 người, có thể nói là tứ cố vô thân.
“Chỉ cần các ngươi không giết chúng ta, chúng ta đồng ý đầu hàng!”
Vài tên quan quân Trấn Nam Quân ghé vào nhau bàn tính, quyết định vì quân số ít ỏi, lại không có lương thảo, nên quyết định đầu hàng.
Trấn Nam Quân gọi hàng Phục Châu Quân, muốn đầu hàng.
“Ha ha ha ha!”
“Bây giờ mới nhớ tới đầu hàng, sớm làm gì?”
“Các ngươi đầu hàng, lão tử lấy cái gì đi xin lĩnh thưởng từ công?”
Nghe Trấn Nam Quân gọi hàng, Phục Châu Quân phát ra tiếng cười khinh bỉ.
Đám Trấn Nam Quân rơi vào trùng vây nghe vậy thì lòng nhất thời chìm xuống đáy vực.
Đô úy Phục Châu Quân dẫn đầu mang theo trường đao hô lớn: “Các huynh đệ, nhanh chóng cầm lấy vũ khí, diệt đám tàn binh bại tướng này rồi đi đuổi những người khác!”
“Nếu chậm chân, đến thời điểm canh cũng chẳng còn mà húp!”
Hiện tại quân đội Đông Nam tiết độ phủ binh bại như núi đổ, khí thế Phục Châu Quân như cầu vồng.
Vì vậy, quân Phục Châu Quân bây giờ đều bận rộn truy kích, cắt thủ cấp, chuẩn bị quay về tranh công xin thưởng.
Dưới cái nhìn của bọn họ, tù binh chẳng có tác dụng gì.
Lãng phí lương thực, còn phải phái người trông giữ, lại lo chúng bỏ trốn.
Thà rằng biến thành thủ cấp còn ổn thỏa hơn.
“Tiến công!”
Đô úy Phục Châu Quân ra lệnh một tiếng, quân Phục Châu Quân với ưu thế quân số hò hét, đánh về phía thôn, muốn tiêu diệt đám tàn binh bại tướng này.
Phục Châu Quân từ chối đầu hàng, khiến Trấn Nam Quân ai nấy đều ủ rũ, quyết tâm phải chết.
Vào lúc này, tiêu quan Liêu Trung trong đội ngũ đứng lên!
“Cmn!”
Tiêu quan Liêu Trung hùng hổ nói lớn: “Các huynh đệ, bọn chúng không muốn chúng ta sống, đằng nào cũng chết, lão tử không muốn chết uất ức, chúng ta liều mạng với chúng!”
“Giết một thằng đủ, giết hai thằng có lời!”
Trấn Nam Quân dù sao cũng đã đánh không ít trận với phản quân ở Lâm Xuyên phủ, đều là bò ra từ đống xác chết.
Tuy rằng từ khi đánh tới Vĩnh Yên phủ, bọn họ vẫn luôn gặp khó khăn, bây giờ càng là binh bại như núi đổ.
Nhưng đó là xu thế, đám tiểu binh như bọn họ không thể thay đổi được gì.
Bây giờ tính mạng bị đe dọa, bọn họ chỉ có thể liều mạng.
“Đồ chó, liều mạng!”
“Giết chết chúng!”
“… ”
Đám quân sĩ Trấn Nam Quân thân ở tuyệt cảnh đều mang theo dao, mắt đỏ ngầu.
Phục Châu Quân muốn lấy đầu của bọn họ đi tranh công xin thưởng, bọn họ tự nhiên không muốn bó tay chịu trói.
“Các huynh đệ, giết!”
Đối mặt Phục Châu Quân đã tràn vào thôn, tiêu quan Liêu Trung xông lên trước, nghênh chiến.
Phía sau hắn, hai trăm tàn binh đầy rẫy vết thương cũng trừng mắt, gào thét nhào tới.
Một quân sĩ Phục Châu Quân thấy Liêu Trung xông tới thì trường mâu trong tay đâm thẳng vào ngực hắn.
Liêu Trung đánh vài trận nên phản ứng cũng nhanh nhẹn.
Hắn nghiêng người, tránh được trường mâu đâm tới.
“Phù phù!”
Hắn nghiêng người rồi vung đao, đâm vào yết hầu quân sĩ Phục Châu Quân, đâm xuyên qua.
Sắc mặt quân sĩ Phục Châu Quân cứng đờ, không thể tin được mình vừa đối mặt đã bị giết.
Liêu Trung không thèm liếc nhìn quân sĩ Phục Châu Quân đã chết, rút đao ra, chém ngang một đường, bức lui vài quân sĩ Phục Châu Quân khác.
“Giết a!”
Quân sĩ Trấn Nam Quân phía sau đã vượt qua hắn, nhào vào đội ngũ Phục Châu Quân.
Chỉ thấy trong thôn trang chật hẹp, hai bên đánh giáp lá cà, hỗn chiến với nhau.
Dao trắng vào dao đỏ ra, đánh nhau vô cùng khốc liệt.
Quân sĩ Trấn Nam Quân ôm tâm thái chết thì kéo theo một cái, mắt đỏ ngầu, liều chết xông lên.
Cho dù có quân sĩ Trấn Nam Quân bị chém vài đao, chỉ cần còn đứng được, vẫn mang theo dao vồ giết Phục Châu Quân.
Chưa tới nửa khắc, hơn 600 quân Phục Châu Quân không những không tiêu diệt được đám Trấn Nam Quân tứ cố vô thân này, mà còn bị đánh cho chạy trối chết, chật vật tháo thân.
“Hô!”
“Hô!”
Tiêu quan Liêu Trung nhìn quân sĩ Phục Châu Quân sợ hãi bỏ chạy, chống trường đao xuống đất, cố không để mình ngã xuống.
Trong trận chém giết khốc liệt vừa rồi, một mình hắn đã đánh ngã ít nhất năm, sáu tên Phục Châu Quân.
Trong thôn ngang dọc tứ tung đầy máu tươi và thi thể, nhưng phần lớn đều là của Phục Châu Quân.
Dưới công kích như chó điên của Trấn Nam Quân, hơn 600 quân Phục Châu Quân tại chỗ đã bị chém giết hai, ba trăm người.
Số Phục Châu Quân còn lại thấy đám Trấn Nam Quân hung mãnh như vậy thì vỡ trận, hốt hoảng bỏ chạy.
Tiêu quan Liêu Trung nhìn từng người ngồi co quắp trong đống xác, há mồm thở dốc của đám Trấn Nam Quân sống sót, thầm nghĩ một tiếng thật mạo hiểm.
Nếu không phải những huynh đệ này liều mạng chém giết, có lẽ bọn họ đã chết ở đây rồi.
Đại bộ đội Phục Châu Quân đã đi truy quét đại bộ đội Đông Nam tiết độ phủ.
Trận chiến quy mô nhỏ xảy ra ở thôn nhỏ này không gây được sự chú ý.
Sau khi Phục Châu Quân bị đánh lui, Liêu Trung dẫn mười mấy quân sĩ Trấn Nam Quân sống sót cướp đoạt chút lương khô rồi nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Khi hơn 1500 quân Phục Châu Quân nhận được tin tức đuổi tới tiếp viện thì chỉ thấy thi thể khắp nơi, Liêu Trung và đồng đội đã sớm cao chạy xa bay.