Chương 770 Giết gà dọa khỉ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 770 Giết gà dọa khỉ!
Chương 770: Giết gà dọa khỉ!
Hàn Hướng Dương muốn chính là hiệu quả như vậy.
Khi hắn vừa về đến nhà, Hàn phu nhân đã hùng hổ xông ra, chất vấn:
“Hàn Hướng Dương!”
“Ngươi muốn làm gì?”
“Vì sao bắt huynh đệ của ta, lại còn sao nhà bọn họ?”
“Bọn họ đã đắc tội ngươi thế nào mà ngươi nhẫn tâm đến vậy?”
Hàn phu nhân hay tin đệ đệ bị bắt, nhà bị tịch biên thì chấn động đến mức không thốt nên lời. Giờ thấy phu quân trở về, bà ta liền hùng hổ đến chất vấn.
“Không liên quan đến nàng, đừng có mà dính vào!”
Hàn Hướng Dương liếc nhìn phu nhân, chẳng muốn giải thích, bèn nhấc chân muốn đi về phía thư phòng.
“Hàn Hướng Dương, hôm nay nếu ngươi không nói rõ ràng cho ta, thì đừng hòng yên với lão nương!”
Hàn phu nhân túm lấy cánh tay Hàn Hướng Dương, một bộ dáng thề không bỏ qua.
“Bốp!”
Hàn Hướng Dương bị làm cho bực mình, giơ tay tát cho Hàn phu nhân một cái.
“Nháo cái gì mà nháo, về nhà ngoan ngoãn đợi đi, việc của ta, chưa đến lượt nàng quơ tay múa chân!”
Hàn phu nhân ôm lấy bên má rát bỏng, đầu óc trống rỗng.
“Ngươi, ngươi dám đánh ta!”
Hàn phu nhân bị đánh trước mặt bao nhiêu người, giận dữ và xấu hổ đan xen.
“Ô ô!”
“Ta không muốn sống nữa!”
Hàn phu nhân vừa nói vừa quay đầu chạy thẳng về phía nhà bếp.
“Hàn Hướng Dương, ngươi muốn đối phó người Võ gia thì cứ việc, hôm nay ta sẽ chết cho ngươi xem!”
Hàn Hướng Dương thấy phu nhân chạy thẳng đến nhà bếp thì vội vàng tiến lên kéo lại.
Hàn phu nhân bị Hàn Hướng Dương ôm chặt, nhưng bà ta vẫn khóc lóc om sòm, căn bản không thể dỗ dành được.
“Đi đi đi, rảnh rỗi sinh nông nổi hết cả rồi à, nên làm gì thì làm đi!”
Đối diện với đám hạ nhân đang xem trò vui, Hàn Hướng Dương trừng mắt nhìn bọn chúng, mọi người vội vàng tản ra.
“Nàng còn nháo nữa, có tin ta đánh cho một trận không hả!”
Đối mặt với người phu nhân đang khóc lóc, Hàn Hướng Dương hung tợn uy hϊế͙p͙.
“Đánh đi, đánh chết ta đi!”
“Dù sao ta cũng không muốn sống nữa!”
“Ngươi cái đồ lòng lang dạ sói, Võ gia ta có lỗi gì với ngươi, mà ngươi lại đi xét nhà, ô ô ô…”
Nhìn phu nhân khóc đến nước mắt như mưa, lòng Hàn Hướng Dương cũng mềm nhũn.
Hắn liền kéo Hàn phu nhân đến thư phòng của mình.
“Nàng đừng khóc nữa!”
Đóng cửa lại, Hàn Hướng Dương lớn tiếng quát một câu, Hàn phu nhân lúc này mới nín khóc, nhưng vẫn còn nức nở.
“Võ Nhị Lang ngày thường làm xằng làm bậy, nàng không phải không biết!”
Hàn Hướng Dương tự mình đi đến ghế ngồi xuống rồi nói: “Trương đô đốc là người không dung nổi một hạt cát trong mắt, nàng cảm thấy Trương đô đốc có thể bỏ qua cho hắn sao?”
“Ta bảo hắn hiến một ít đất đai để chuộc tội, nhưng hắn lại ngoan cố, ta không bắt hắn thì bắt ai?”
“Ngươi dạy dỗ hắn một hồi là được, sao lại tống vào đại lao?”
“Hơn nữa còn tịch biên nhà cửa, hắn có tạo phản đâu mà ngươi làm quá đáng vậy?”
Hàn Hướng Dương trừng mắt nhìn phu nhân mặt đầy nước mắt, hừ lạnh một tiếng nói: “Đồ trong nhà hắn sớm đã bị tặc quân cướp sạch rồi, đến cọng lông cũng chẳng còn, tịch biên nhà cửa chỉ là làm cho người ngoài xem thôi!”
“Nàng yên tâm, hắn vào đại lao, cùng lắm chỉ chịu chút khổ da thịt, ta sẽ không làm gì hắn đâu!”
“Hắn làm nhiều việc ác, sau lưng ta thì bằng mặt không bằng lòng, bây giờ cho hắn nếm chút khổ sở, còn hơn sau này rơi vào tay Trương đô đốc mất đầu!”
Hàn phu nhân lau nước mắt hỏi: “Vậy khi nào thì có thể thả hắn ra?”
“Cái này nàng không cần phải lo, ta có tính toán cả rồi.”
Dưới sự dỗ dành của Hàn Hướng Dương, Hàn phu nhân lúc này mới nín khóc.
Hàn phu nhân nhắc nhở: “Dù sao huynh đệ ta không thể xảy ra chuyện gì, nếu hắn có mệnh hệ gì, ta sẽ không để yên cho ngươi đâu!”
Hàn Hướng Dương khoát tay áo nói: “Được rồi, ta đói bụng rồi, đi xuống bếp làm cho ta một bát mì đi.”
Hàn phu nhân liếc nhìn Hàn Hướng Dương một cái rồi lau khô nước mắt, đi ra khỏi thư phòng.
Lần này Hàn Hướng Dương đại nghĩa diệt thân, chính là muốn cho mọi người thấy, nếu ai không nghe theo mình thì mình tuyệt đối sẽ không khách khí.
Hôm sau, Hàn Hướng Dương cho gọi mấy chục nhà giàu có nắm giữ nhiều đất đai ở huyện Lâm Chương đến huyện nha.
Lần này Hàn Hướng Dương không nói nhảm nhiều, trực tiếp cho người mang em vợ mình ra.
Chỉ sau một đêm, Võ Nhị Lang đã bị đánh cho da tróc thịt bong, vô cùng thê thảm.
Thấy cảnh này, các lão gia đều giật mình kinh hãi.
“Các ngươi cũng thấy rồi đấy, Võ Nhị Lang này ngày thường làm xằng làm bậy, hϊế͙p͙ đáp đồng hương, hiện tại đã bị ta bắt!”
“Hắn đã nhận tội ngầm chiếm đất đai của bách tính, bắt nạt dân nữ các loại tội, chứng cứ xác thực!”
“Bản quan nể tình hắn nhận tội thành khẩn, đồng ý trả lại đất đai cho bách tính, đồng thời hiến một phần cho Tả Kỵ Quân, nên tạm thời tha cho hắn tội chết.”
“Đương nhiên, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!”
“Bản quan phạt hắn đi chuộc tội ở doanh trại mới thành lập, sửa cầu lót đường làm ba năm khổ dịch, để lấy c·ông chuộc tội!”
Nghe vậy, mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.
Võ Nhị Lang này chính là em vợ của vị huyện lệnh trước mắt.
Hiện tại không chỉ bị tịch biên nhà cửa, đất đai bị sung công, mà còn bị phạt đi làm ba năm khổ dịch, thật là quá ác.
Hàn Hướng Dương liếc nhìn sắc mặt nghiêm trọng của các lão gia, sau đó cầm lấy một tờ c·ông văn dày cộp trên bàn.
“Các ngươi biết đây là cái gì không?”
Hàn Hướng Dương lạnh lùng nói: “Đây là đơn kiện của bách tính huyện Lâm Chương tố cáo các ngươi!”
“Những năm qua các ngươi đã làm những gì, trong lòng các ngươi tự rõ!”
Hàn Hướng Dương nói với bọn họ: “Trương đô đốc là người thế nào, các ngươi đều biết rõ, ông ta căm ghét nhất là những kẻ ức hϊế͙p͙ bách tính, bóc lột dân lành!”
“Nếu các ngươi hiện tại trả lại đất đai đã chiếm cho bách tính, đồng thời lấy ra một phần hiến cho Tả Kỵ Quân, thì ta còn có thể nói giúp các ngươi vài câu.”
“Nếu các ngươi không biết hối cải, cố ý muốn đi theo con đường đen tối, thì kết cục phỏng chừng còn thảm hơn Võ Nhị Lang!”
“Tịch biên nhà cửa chỉ là nhẹ, nói không chừng còn khó giữ được mạng!”
Đối mặt với sự uy hϊế͙p͙ của Hàn Hướng Dương, tất cả mọi người đều run sợ trong lòng.
Ngay cả em vợ mà hắn còn đối xử tàn nhẫn như vậy.
Nếu bọn họ không nghe lời, thì hắn tuyệt đối sẽ không nương tay.
Tuy rằng bọn họ không nỡ đất đai, nhưng trước uy hϊế͙p͙ đến tính mạng, trong lòng vừa chửi bới Hàn Hướng Dương, cuối cùng không thể không cúi đầu.
“Hàn đại nhân, chúng ta đồng ý thay đổi triệt để.”
“Sau khi trở về, ta sẽ trả lại một ít đất đai cho bách tính.”
“Đúng, đúng, ta trả lại hết cho bọn họ.”
“Ta đồng ý hiến 1000 mẫu đất cho Tả Kỵ Quân.”
“Ta cũng tự nguyện quyên ra 1500 mẫu.”
…
Những nhà giàu này không phải kẻ ngốc, biết ai có thể đắc tội, ai không thể đắc tội.
Hàn Hướng Dương là chủ bạc trong nha m·ôn, bây giờ lại leo lên quan hệ với Tả Kỵ Quân.
Hắn ở một mức độ nhất định đại diện cho Tả Kỵ Quân.
Lời đã nói rõ ràng, nếu bọn họ không biết thời thế, phỏng chừng đến lúc đó cái gì cũng không giữ được.
“Rất tốt!”
Thấy các nhà giàu đồng ý lấy ra một ít đất đai, ít thì vài trăm mẫu, nhiều thì hơn một nghìn mẫu, Hàn Hướng Dương lúc này mới lộ ra nụ cười trên mặt.
Mỗi nhà vài trăm mẫu, hơn một nghìn mẫu, cộng lại cũng không phải là một con số nhỏ.
Đến lúc đó đem số đất này giao cho Tả Kỵ Quân, thì mình có thể hoàn thành nhiệm vụ, thu được hảo cảm của Vương tham quân.
Chỉ cần mình nắm lấy cơ hội này để leo lên, thì không chỉ bản thân có lợi, mà toàn bộ Hàn gia cũng sẽ được hưởng lây.
Tuy rằng lần này em vợ phải chịu chút khổ sở, nhưng dù sao cũng chỉ là khổ da thịt, còn hơn là mất đầu.
Hơn nữa, nếu mình có thể leo lên, sau này cũng sẽ không bạc đãi người nhà bọn họ.