Chương 747 Nhúng tay!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 747 Nhúng tay!
Chương 747: Nhúng Tay!
Chu Tùng Đình vốn xuất thân từ nhà có ruộng đất và phòng ốc, nên gã không thiếu mấy lượng bạc này, điều gã quan tâm chính là công lao.
Chỉ cần bắt được Cố Nhất Chu, gã sẽ có thể thăng chức phó tướng.
Hiện tại đám kỵ binh này không nhìn đại cục, lại xuống ngựa nhặt bạc mà không truy kích địch, điều này khiến gã vô cùng phẫn nộ.
Tham tướng Chu Tùng Đình liên tiếp chém giết hơn mười tên kỵ binh Trấn Nam Quân không tuân lệnh, lúc này mới khiến những người khác kinh sợ.
Chỉ trong chốc lát, kỵ binh Trấn Nam Quân ai nấy đều lục lọi được chút bạc, xem như đã có thu hoạch.
Thấy tham tướng đại nhân thật sự muốn giết người, bọn chúng mới lưu luyến xoay người lên ngựa, theo Chu Tùng Đình tiếp tục truy kích.
Nhưng vì sự chậm trễ này, phó tướng Triệu Khôn dẫn đầu đám phản quân đã chạy một quãng đường khá xa.
Cũng may tốc độ của kỵ binh rất nhanh, tham tướng Chu Tùng Đình dẫn kỵ binh chỉ một lát sau đã đuổi kịp đám phản quân đang chạy tán loạn.
Thấy kỵ binh Trấn Nam Quân đuổi tới, Triệu Khôn cùng đồng bọn thầm mắng không thôi.
Trấn Nam Quân này chẳng khác nào chó điên, sao cứ cắn bọn chúng không tha thế này?
Bọn chúng chỉ có thể ném lại chút kim ngân tài bảo để giảm bớt phiền toái, đồng thời trì hoãn sự truy kích của đối phương.
Nhưng hiện tại bọn chúng đã không còn gì để ném nữa rồi.
“Hướng về phía đất hoang lớn và trong rừng mà chạy!”
“Phân tán ra!”
“Đến Phục Châu rồi tập hợp lại!”
Thấy kỵ binh ầm ầm đuổi tới, Triệu Khôn chỉ còn cách ra lệnh cho thuộc hạ chia lẻ, mỗi người tự tìm đường thoát thân.
Thực tế, khi mệnh lệnh của Triệu Khôn còn chưa kịp truyền xuống, đám phản quân đã loạn thành một đoàn, tự ý túm năm tụm ba rời khỏi đường lớn, chạy vào rừng hoặc hướng về phía đất hoang mà trốn.
Bọn chúng tuy rằng mệt mỏi rã rời, nhưng nếu không muốn chết, chỉ có thể gắng gượng mà chạy.
Kỵ binh Trấn Nam Quân rất nhanh đã đuổi kịp, đối với những tên phản quân tụt lại phía sau thì ra tay chém giết không chút lưu tình.
Đám kỵ binh uy phong lẫm liệt thúc ngựa xông qua, vung mã tấu chém ngang chém dọc, khiến phản quân ngã xuống vũng máu không ngớt.
Rất nhiều phản quân thực sự không còn sức chạy, chúng quỳ xuống cầu xin tha mạng, đồng ý đầu hàng.
Nhưng kỵ binh Trấn Nam Quân căn bản không để ý tới, một khi đã xông qua, những tên phản quân quỳ trên mặt đất kia liền biến thành một đống thịt nát.
Thấy người đầu hàng bị giết, đám phản quân càng thêm kinh hồn bạt vía, mạnh ai nấy chạy trốn.
“Ha ha ha ha!”
“Giết a!”
“Giết sạch bọn chúng!”
Tham tướng Chu Tùng Đình nhìn đám phản quân chạy tứ tán, cả người vô cùng phấn khởi, chỉ huy kỵ binh chém giết lung tung.
Trong lúc Chu Tùng Đình và đồng bọn đang trắng trợn chém giết phản quân, thì từ xa trong bóng tối xuất hiện một đội kỵ binh giơ cao đuốc.
Đội kỵ binh này do phó tướng Lương Ngọc của Phục Châu đích thân dẫn đầu.
Giờ khắc này, phó tướng Lương Ngọc đã cởi bỏ quân phục Phục Châu, chỉ mặc giáp trụ, trông chẳng khác nào một đại đương gia trên núi.
Phía sau gã là hơn hai ngàn kỵ binh, bọn chúng cũng không mặc quân phục Phục Châu, mà là trang phục sơn tặc.
Bọn chúng im lặng đi theo Lương Ngọc, nhìn qua là biết tinh binh được huấn luyện bài bản.
Phó tướng Lương Ngọc thu hồi ánh mắt khỏi chiến trường hỗn loạn, nơi Phiêu Kỵ Quân đang bị kỵ binh Trấn Nam Quân truy sát, mặt gã lạnh như băng.
“Hôm nay chúng ta sẽ đi gặp gỡ Trấn Nam Quân một phen!”
Phó tướng Lương Ngọc từ xa thu hồi ánh mắt khỏi chiến trường, kéo mặt nạ xuống.
Cả người gã chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị, chiếc mặt nạ đầu sói khiến gã trông đặc biệt dữ tợn.
“Giết!”
Phó tướng Lương Ngọc thúc ngựa xông lên, lao thẳng về phía chiến trường.
Phía sau gã, kỵ binh Phục Châu thúc ngựa theo sát.
Bọn chúng không ngừng tăng tốc, toàn bộ đội kỵ binh dàn trải trên vùng hoang dã, tạo thành thế trận bán nguyệt để tấn công.
“Tham tướng đại nhân, ngài xem bên kia!”
Tham tướng Chu Tùng Đình đang hăng say chém giết thì nghe thấy tiếng hô của một tên quan quân. Gã ngẩng đầu nhìn về phía xa, chỉ thấy đuốc lay động, vô số kỵ binh đang tạo thành hình bán nguyệt bao vây bọn chúng.
Thấy cảnh này, tham tướng Chu Tùng Đình ngẩn người.
Đông Nam Tiết độ phủ của bọn chúng làm gì có đội kỵ binh quy mô lớn như vậy!
Rõ ràng, trên chiến trường đã xuất hiện một thế lực khác.
“Nhanh, thổi kèn, tập hợp binh mã!”
Sắc mặt tham tướng Chu Tùng Đình biến đổi, gã hô lớn: “Có khả năng là người của Phục Châu!”
Kỵ binh Trấn Nam Quân vừa rồi còn đang đuổi giết phản quân nên đội ngũ đã rối loạn, hiện tại bọn chúng phân tán trong khu vực mấy dặm xung quanh.
Lại thêm trời tối, trong thời gian ngắn căn bản không thể tập hợp lại được.
Rất nhanh, phó tướng Lương Ngọc của Phục Châu dẫn kỵ binh xông vào chiến trường như một bầy sói đói.
Bọn chúng không thèm để ý đến đám Phiêu Kỵ Quân đã tan tác, mà lao thẳng vào kỵ binh Trấn Nam Quân.
“Giết a!”
“Phốc phốc phốc!”
“A!”
Đối mặt với đội kỵ binh tinh nhuệ mới xuất hiện, kỵ binh Trấn Nam Quân vừa chạm mặt đã bị đánh cho người ngã ngựa đổ.
Một bên có chuẩn bị từ trước, một bên phân tán khắp nơi chưa kịp tập hợp, kết quả có thể đoán trước được.
Đối mặt với những đợt xung phong mãnh liệt này, kỵ binh Trấn Nam Quân liên tục bị chém ngã xuống ngựa, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp chiến trường.
Vừa rồi kỵ binh Trấn Nam Quân còn là thợ săn, có thể ngang nhiên truy sát đám phản quân bỏ chạy.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, bọn chúng đã trở thành con mồi bị tàn sát, vô cùng thê thảm.
“Rút lui, mau rút lui!”
Tham tướng Chu Tùng Đình thấy đối phương người đông thế mạnh, sức chiến đấu lại cao, biết không thể liều chết, chỉ có thể vội vàng dẫn người rút lui.
Đội quân Trấn Nam Quân vừa rồi còn uy phong lẫm liệt, thoáng chốc đã biến thành đám chó mất chủ.
Nhưng hiện tại bọn chúng không biết đối phương có bao nhiêu người, trong chiến trường hỗn loạn, đánh không lại thì chỉ có thể chạy.
Kỵ binh Phục Châu đánh cho kỵ binh Trấn Nam Quân chạy trối chết, cũng giúp Triệu Khôn và đồng bọn đang kiệt sức có cơ hội thở dốc.
“Phục Châu xuất binh tiếp ứng chúng ta!”
“Nhanh, đừng lo lắng!”
“Mau chạy thôi!”
Triệu Khôn và đồng bọn không biết kỵ binh Phục Châu có thể ngăn chặn truy binh được bao lâu, vì vậy không dám dừng lại, vội vã chạy về phía Phục Châu.
Đến bình minh, Triệu Khôn và đám người cuối cùng cũng trốn được vào địa phận Phục Châu.
Ở khu vực biên giới Phục Châu, Trương Cảnh Thành đã dẫn người chờ đợi bọn chúng.
Nhìn đám tàn binh Phiêu Kỵ Quân chạy tứ tán, sắc mặt Trương Cảnh Thành có chút khó coi.
Rõ ràng, Phiêu Kỵ Quân đã bị đánh tan tác, số người trốn thoát chỉ là một đám quân lính tản mát, điều này khiến gã rất thất vọng.
Dù sao, gã hy vọng có được một đội quân thiện chiến, chứ không phải một đám chó mất chủ.
Cũng may, theo thời gian trôi đi, số tàn binh chạy trốn đến Phục Châu ngày càng nhiều, đến buổi trưa đã có gần hai, ba ngàn người.
Hai, ba ngàn người này hiện tại tuy không còn ý chí chiến đấu, ai nấy đều xụi lơ trên đất, không đứng dậy nổi.
Nhưng dù sao bọn chúng cũng đã chiến đấu lâu như vậy ở Tử Cốc huyện thuộc Lâm Xuyên phủ và Đông Nam Tiết độ phủ, vẫn còn chút sức chiến đấu nhất định.
Chỉ cần bổ sung quân bị và lương thảo, sử dụng hợp lý, vẫn có thể phát huy tác dụng.
“Các ngươi đại tướng quân đâu?”
Trương Cảnh Thành ở trong một chiếc lều cỏ dựng tạm, đích thân tiếp kiến Triệu Khôn, Cao Đại Dũng và các tướng lãnh đầy thương tích.
Đối mặt với câu hỏi của Trương Cảnh Thành, Triệu Khôn và đồng bọn cúi đầu, vẻ mặt hổ thẹn.
“Bẩm Trương đại nhân, đại tướng quân nhà ta không muốn rút khỏi Tử Cốc huyện, đã tự vẫn ở đó.” Triệu Khôn mở miệng nói.
“. . .”
Trương Cảnh Thành nghe Cố Nhất Chu thà chết chứ không chịu đến Phục Châu, gã ngẩn người một hồi lâu.
“Ai, lão Cố này sao đầu óc không xoay chuyển được vậy.”
Cố Nhất Chu tự sát khiến tâm tình Trương Cảnh Thành cũng có chút phức tạp.
Lúc trước gã muốn lôi kéo Cố Nhất Chu là vì hy vọng mượn được sức ảnh hưởng của Cố Nhất Chu ở Đông Nam Tiết độ phủ, tập hợp những người phản đối Giang Vạn Thành, để làm suy yếu sức mạnh bên trong Đông Nam Tiết độ phủ.
Nhưng hiện tại Cố Nhất Chu đã tự sát, điều này khiến gã cảm thấy rất đáng tiếc.