Chương 73 Bằng mặt không bằng lòng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 73 Bằng mặt không bằng lòng
Chương 73: Bằng Mặt Không Bằng Lòng
Ngoài phủ Tri phủ Cố Nhất Chu, một đám lớn sơn phỉ giặc cỏ tụ tập, ánh đuốc bừng sáng cả một góc phố.
“Giết a!”
“Xông lên!”
“Đừng có gào khan nữa, dùng sức mà phá cửa!”
Lâm Hiền thấy mãi mà cánh cửa vẫn không mở, cũng sốt ruột đổ mồ hôi trán.
“Một, hai!”
“Va!”
Dưới sự chỉ huy của Lâm Hiền, đám sơn phỉ giặc cỏ ra sức dùng gỗ lớn để phá cổng Cố gia.
Có điều, cửa Cố gia quá kiên cố, gỗ lớn chẳng hề có tác dụng.
Vô số sơn phỉ chen chúc trước cổng lớn, không sao vào được.
“Thang đâu, thang đâu!”
“Mang thang đến đây!”
“Leo tường vào đi!”
Trương Vân Xuyên đến Cố gia, thấy mãi không phá được cửa, liền chen lên trước, đoạt lấy quyền chỉ huy từ tay Lâm Hiền.
Lần này bọn chúng tấn công Ninh Dương phủ đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.
Nếu cướp cổng thành thất bại, sẽ trực tiếp trèo tường tấn công.
“Thang đến rồi!”
Một lát sau, đám đông dạt ra, hơn ba mươi người khiêng mười mấy chiếc thang tre tiến lên.
“Nhanh, leo tường tấn công vào!”
Theo lệnh của Trương Vân Xuyên, từng chiếc thang tre được dựng vào tường cao Cố gia.
“Theo ta lên!”
Đại Hùng nghiến răng, ngậm chặt con dao găm, xông lên chiếc thang tre trước nhất.
“Lên, mau lên!”
“Mấy người kia giữ chắc thang!”
Trương Vân Xuyên thúc giục người không ngừng trèo lên thang.
Thân thể vạm vỡ của Đại Hùng khiến chiếc thang tre kêu răng rắc.
Hắn nhanh chóng leo lên đỉnh tường, ló đầu nhìn vào trong, thấy rất nhiều nô bộc gia đinh Cố gia đang bận rộn chạy tới chạy lui trong sân.
“Chuyển thang!”
Đại Hùng ngồi trên đầu tường, quay lại hô lớn.
Mấy tên huynh đệ vội vàng chuyển chiếc thang khác đến.
Đại Hùng khỏe như trâu, trực tiếp kéo chiếc thang sang, thả xuống bên trong viện.
“Giết!”
Đại Hùng theo thang trượt xuống sân.
“Có người leo tường vào!”
Đám nô bộc gia đinh trong viện thấy Đại Hùng xông vào, kinh hãi thất sắc.
“Nhanh lên!”
“Giết chết hắn!”
Hai tên gia đinh Cố gia vung thương xông về phía Đại Hùng.
“Xoẹt!”
Đại Hùng vung tay ném mạnh con dao găm, găm thẳng vào ngực một tên gia đinh Cố gia.
Tên gia đinh lảo đảo vài bước rồi ngã gục xuống đất.
“Hừ!”
Tên gia đinh Cố gia còn lại vung thương đâm tới tấp vào Đại Hùng.
Nếu bị thương trúng, chắc chắn sẽ có một lỗ máu.
Nhưng khi mũi thương sắp chạm vào người Đại Hùng thì bị hắn tóm gọn.
Tên gia đinh Cố gia ngẩn người.
Hắn dồn sức đâm tới, nhưng mũi thương vẫn bất động.
Điều này khiến hắn hoảng hốt trong lòng.
“Hừ!”
Đại Hùng dùng sức kéo mạnh, tên gia đinh Cố gia mất đà, cả người lẫn thương bị kéo về phía trước mặt Đại Hùng.
Nắm đấm to như cái búa giáng xuống thái dương tên gia đinh, hắn ngửa mặt ngã xuống đất.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt, hai tên gia đinh Cố gia đã bị hạ gục.
“Giết a!”
Vài tên huynh đệ khác cũng theo tường trượt xuống, vung dao chém về phía đám gia đinh nô bộc Cố gia đang chắn cửa.
“Sơn tặc giết vào rồi!”
“Đánh không lại!”
“Chạy mau!”
Đối mặt với đám sơn phỉ sát khí ngút trời, đám gia đinh nô bộc Cố gia tái mét mặt mày, quay đầu bỏ chạy về phía hậu viện.
“A Kiệt, ngươi dẫn người đi chặn cửa sau!”
“Nhất định không được để Cố Nhất Chu trốn thoát!”
Trương Vân Xuyên đứng ngoài phủ, thấy Đại Hùng thuận lợi leo tường tiến vào, liền gọi hộ vệ Điền Trung Kiệt, bảo hắn dẫn người đi chặn cửa sau.
“Rõ!”
“Các ngươi theo ta!”
Điền Trung Kiệt gọi hơn mười người, chui vào một con ngõ nhỏ lờ mờ bên cạnh.
…
Ở một con phố khác, đầu lĩnh Lão Quỷ cũng dẫn một đám người bắt được một tên lính tuần bổ lạc đàn.
“Hảo hán tha mạng, hảo hán tha mạng a…”
Tên lính tuần bổ đối mặt với đám sơn phỉ hung thần ác sát, sợ đến run như cầy sấy.
Bốp!
Lão Quỷ vung tay tát cho tên lính đang quỳ xin tha một cái như trời giáng.
“Đừng có nhặng xị!”
Lão Quỷ mặt mày hung tợn quát: “Lão tử hỏi gì thì nói đó!”
“Dạ, dạ.”
Tên lính ôm má rát buốt, gật đầu lia lịa.
“Kho tiền ở đâu!” Lão Quỷ quát lớn.
“Ở, ở Tiểu Bắc Nhai.”
“Tiểu Bắc Nhai ở xó nào!” Lão Quỷ nổi giận.
“Ở phía Tiểu Bắc Nhai kia.”
Tên lính sợ đến run rẩy, vội vàng chỉ tay về phía xa xa.
Lão Quỷ lôi tên lính đứng dậy, tàn bạo nói: “Nếu ngươi dám gạt ta, ta băm ngươi ra!”
“Hảo hán, ta nói thật mà.”
Tên lính nức nở xin tha: “Hảo hán tha cho ta một mạng đi, ta mặc bộ đồ này chỉ để kiếm miếng cơm ăn thôi, nhà ta còn có ba đứa con…”
“Ồn ào!”
“Phập!”
Lão Quỷ mặc kệ lời xin tha của tên lính, vung tay chém xuống, giết chết hắn tại chỗ.
“Đi, đi kho tiền Tiểu Bắc Nhai!”
Lão Quỷ bước qua xác tên lính nằm trong vũng máu, hô hào đám huynh đệ chuẩn bị đi cướp kho tiền Ninh Dương phủ.
Hàng năm, các huyện dưới quyền Ninh Dương phủ đều phải nộp thuế muối và các loại thuế má lên trên, rồi chuyển đến kho tiền Ninh Dương phủ để gửi.
Vì vậy, kho tiền Ninh Dương phủ là một trọng địa, Lão Quỷ đương nhiên không bỏ qua món hời này.
“Quỷ gia!”
“Không phải Trương Vân Xuyên bảo chúng ta tấn công nha môn tuần bổ doanh sao?”
Một tên huynh đệ lên tiếng: “Chúng ta đi đánh kho tiền, vậy ai đi đánh nha môn tuần bổ doanh?”
Quỷ gia vung tay tát cho tên huynh đệ một cái vào gáy.
Hắn mắng: “Nha môn tuần bổ doanh dễ đánh lắm hả?!”
“Mày sốt ruột muốn đi đầu thai lắm hả!”
“Đồ ngu!”
Quỷ gia thở phì phò nói: “Thằng họ Trương là một thằng chó chết, muốn anh em chúng ta đi đánh nha môn tuần bổ doanh khó nhằn nhất, rõ ràng là muốn chúng ta đi chịu chết, còn hắn dẫn người đi chỗ khác kiếm chác!”
“Trên đời này làm gì có chuyện đó!”
Quỷ gia vung tay lên nói: “Nghe lão tử, đi cướp kho tiền!”
“Cướp được kho tiền thì chúng ta rút!”
Đám huynh đệ nghe xong lời này của Quỷ gia, cũng thấy có lý.
Tuy phần lớn binh lính tuần bổ doanh đã được điều đến Tam Hà huyện để diệt phỉ.
Nhưng ở lại Ninh Dương phủ vẫn còn mấy trăm người.
Nếu bọn họ thật sự xông vào, không biết sẽ chết bao nhiêu người.
“Nghe Quỷ gia!”
“Cướp kho tiền thôi!”
“… ”
Quỷ gia không dẫn người đi đánh nha môn tuần bổ doanh, mà dẫn một đám người hăm hở chạy đến kho tiền Ninh Dương phủ.
Mấy cánh quân sơn phỉ khác cũng giống như Lão Quỷ.
Biết đánh nha môn tuần bổ doanh chẳng phải việc tốt lành gì.
Không khéo lại mất mạng như chơi.
Vì vậy, sau khi vào thành, bọn chúng căn bản không theo kế hoạch mà tự ý đi cướp nhà giàu, cướp các tiệm cầm đồ.
Trương Vân Xuyên để đối phó với binh lính tuần bổ doanh, cố ý bảo Lão Quỷ dẫn vài cánh quân sơn phỉ cùng tấn công, số lượng của bọn chúng có khoảng một ngàn người.
Lão Quỷ tự nhiên là miệng đầy đáp ứng, vỗ ngực đảm bảo, bọn chúng chắc chắn có thể đánh tan tuần bổ doanh.
Trương Vân Xuyên cũng cảm thấy, bọn chúng đông người như vậy, không nói là tiêu diệt sạch tuần bổ doanh, nhưng cầm chân bọn chúng trong nha môn tuần bổ doanh một hồi thì cũng làm được.
Nhưng hắn vạn lần không ngờ, Lão Quỷ lại là một tên nói một đằng làm một nẻo.
Ngoài miệng thì đáp ứng, nhưng thực tế lại chẳng muốn đi đánh nha môn tuần bổ doanh, mà nhắm thẳng vào kho tiền.