Chương 727 Buôn bán
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 727 Buôn bán
Chương 727: Buôn Bán
Tiếng khóc “ô ô” lại vang lên, lần này Trương Vân Xuyên nghe rõ mồn một, đúng là tiếng khóc của nữ nhân.
“Đi xem có chuyện gì xảy ra.”
Trương Vân Xuyên phân phó quân sĩ đang đứng gác trước cửa.
“Tuân lệnh!”
Quân sĩ “thịch thịch” chạy xuống lầu, Trương Vân Xuyên vừa đặt lưng xuống gối định ngủ thì tiếng khóc kia lại khiến hắn giật mình tỉnh giấc, cơn buồn ngủ cũng tan biến.
Chẳng bao lâu sau, Trương Vân Xuyên còn chưa kịp gọi quân sĩ đi tìm hiểu tình hình thì bên ngoài đã vang lên tiếng cãi vã.
Trương Vân Xuyên liền đứng dậy, bước đến bên cửa sổ đẩy ra.
Hắn nhìn về phía nơi phát ra tiếng cãi vã, không xa lắm, thấy một tên quân sĩ dưới trướng đang tranh cãi với mấy gã hán tử khôi ngô.
Thậm chí, hắn còn thấy một người động tay xô đẩy quân sĩ của mình.
Thấy vậy, hắn không khỏi nhíu mày.
Mấy tên hán tử này thật quá to gan.
Quân sĩ dưới trướng hắn đang mặc quân phục, khoác giáp trụ chỉnh tề.
Nếu là dân thường, thấy quân sĩ thì đã sợ xanh mặt, đâu dám thở mạnh.
Đằng này, bọn chúng không những không sợ mà còn dám cãi vã, thậm chí xô đẩy, thái độ thô bạo của đám hán tử khiến hắn vô cùng khó chịu.
Trương Vân Xuyên giờ phút này đã tỉnh hẳn, khoác áo bào, cầm lấy trường đao rồi bước ra khỏi phòng.
Khi hắn ra khỏi Trương thị khách sạn, đến nơi xảy ra cãi vã thì một tên đội quan đã dẫn theo vài quân sĩ đến trước, đang giao thiệp với đám hán tử kia.
Thấy Trương Vân Xuyên đến, đội quan và quân sĩ vội nghiêng người tránh ra một lối đi.
“Chuyện gì xảy ra?”
Trương Vân Xuyên đảo mắt nhìn đám hán tử vai u thịt bắp, rồi lại nhìn sang quân sĩ mà hắn phái đi.
Quân sĩ không ngờ lại kinh động đến cả đô đốc đại nhân, trong lòng có chút hoang mang.
“Đô đốc đại nhân, vừa rồi tiếng khóc của nữ nhân phát ra từ khách sạn này.”
Quân sĩ giải thích với Trương Vân Xuyên: “Thuộc hạ muốn vào xem xét, nhưng bọn chúng vô cớ ngăn cản, bảo chúng ta đừng xen vào chuyện người khác.”
Đám hán tử kia nhờ ánh đèn lồng cũng nhìn rõ Trương Vân Xuyên đang được mọi người vây quanh.
Tuy rằng không quen biết, nhưng thấy khí độ bất phàm của Trương Vân Xuyên, bọn chúng biết đây là một quan lớn trong quân.
Tên hán tử cầm đầu thu lại thái độ thô bạo, chắp tay với Trương Vân Xuyên.
“Vị đại nhân này!”
“Mấy nữ nhân trong phòng là Khương thiếu gia của Long Hưng phủ tốn không ít công sức mới có được, đang chuẩn bị đưa về Long Hưng thành.”
“Nếu các vị muốn tìm nữ nhân, xin mời đi nơi khác, xin đừng làm khó chúng tôi.”
Tên hán tử lo sợ đám lính này giở trò ăn không, cướp mất số nữ nhân mà bọn chúng vất vả lắm mới kiếm được, trong lòng có chút sốt ruột.
Nếu đám lính này làm càn, chắc chắn sẽ xảy ra xung đột.
Tên hán tử kia tỏ ra khách khí, nhưng trong lời nói lại nhắc đến Khương thiếu gia mà Trương Vân Xuyên chưa từng nghe qua.
Trương Vân Xuyên mở miệng hỏi: “Xin hỏi những phụ nữ bên trong dùng để làm gì?”
Tên hán tử liếc nhìn Trương Vân Xuyên và đám quân sĩ xung quanh, do dự mấy giây.
“Nếu đại nhân đã hỏi, vậy tôi cũng không giấu giếm.”
Tên hán tử nói: “Mấy nữ nhân này đều là những cô gái trẻ tuổi bị bắt cóc từ đám lưu dân trốn đến từ Quang Châu, bọn chúng sẽ được đưa đến Long Hưng phủ để bán cho các gia tộc và thanh lâu.”
Nghe xong lời này, Trương Vân Xuyên đã hiểu rõ.
Hóa ra đám người này chuyên làm nghề buôn bán phụ nữ.
Hắn nhớ đến việc em gái mình suýt chút nữa bị bán vào thanh lâu, sắc mặt không khỏi trở nên âm trầm.
“Xem vị đại nhân đây xuất thân trong quân, e rằng bên cạnh thiếu người hầu hạ.”
Tên hán tử nhìn Trương Vân Xuyên mấy lần rồi mở miệng: “Chỗ chúng tôi có hơn 300 cô gái, đủ loại dáng vẻ, béo gầy đều có.”
“Hôm nay gặp được đại nhân ở đây, coi như là có duyên.”
“Tôi vốn là người thích kết giao.”
“Tôi có thể làm chủ, mời đại nhân vào chọn lựa.”
“Nếu có ai vừa mắt, ba mươi lượng bạc một người, có thể mang đi ngay.”
Lời của tên hán tử khiến đám quân sĩ dưới trướng Trương Vân Xuyên có chút động lòng.
Đa phần bọn họ đều xuất thân là lưu dân, gia quyến đã chết hoặc ly tán trong lúc chạy nạn, giờ đây phần lớn đều là kẻ cô đơn.
Bọn họ theo đô đốc đại nhân chinh chiến nhiều trận, lập được không ít công lao, tiền thưởng cũng không ít.
Giờ thấy nữ nhân chỉ có ba mươi lượng bạc một người, bọn họ nghĩ đến việc rủ nhau mua một bà vợ.
Nhưng đô đốc đại nhân chưa lên tiếng, nên dù có ý nghĩ đó, bọn họ cũng không dám hé răng.
“Những nữ nhân này đều là bắt từ đám lưu dân?”
Trương Vân Xuyên nhìn chằm chằm tên hán tử hỏi.
Tên hán tử trả lời: “Đại nhân cứ yên tâm, những nữ nhân này đều là bắt từ đám lưu dân, người nhà của bọn chúng còn lo chưa xong, sẽ không đến gây phiền phức.”
“Chúng tôi đã dạy dỗ bọn chúng một phen, đại nhân mua về sau, bọn chúng cũng không dám chạy, cái này đại nhân có thể yên tâm.”
Trương Vân Xuyên không ngờ tên hán tử kia lại dám ngang nhiên chào hàng trước mặt mình, sắc mặt hắn càng trở nên âm trầm.
Đông Nam tiết độ phủ không cấm việc buôn bán này.
Không ít dân chúng sống không nổi, thường bán con bán cháu, đây là chuyện thường xảy ra.
Hiện tại, một lượng lớn lưu dân từ Quang Châu tiết độ phủ chạy trốn đến Đông Nam tiết độ phủ giàu có, muốn kiếm miếng cơm ăn.
Nhưng bọn họ không ngờ rằng, Đông Nam tiết độ phủ giàu có cũng có mặt tối.
Những kẻ chuyên buôn bán người này nhắm vào những phụ nữ trong đám lưu dân, dùng đủ loại thủ đoạn để khiến người ta vợ con ly tán, bọn chúng kiếm được đầy bồn đầy bát.
Lúc trước, em gái hắn là Trương Vân Nhi cũng bị nhầm là lưu dân, suýt chút nữa gặp họa.
“Đại nhân, nếu ngài chê đắt, hai mươi tám lượng bạc một người thì sao?”
Tên hán tử thấy Trương Vân Xuyên im lặng, còn tưởng rằng hắn chê đắt.
“Nếu ngài mua nhiều, tôi còn có thể bớt chút, coi như là kết giao bằng hữu.”
Trương Vân Xuyên không để ý đến sự lải nhải của tên hán tử, hắn quay đầu vẫy tay với một quân sĩ.
Quân sĩ kia lập tức bước đến trước mặt Trương Vân Xuyên, Trương Vân Xuyên thì thầm vài câu với hắn.
Quân sĩ nghe xong, xoay người nhanh chân trở về khách sạn, còn Trương Vân Xuyên thì ở lại tại chỗ cùng tên hán tử kia giả lả, kéo dài thời gian.
Một lát sau, đô úy Tống Điền đang ngái ngủ dẫn theo hơn một trăm quân sĩ đến.
Thấy đột nhiên xuất hiện hơn một trăm quân sĩ, sắc mặt tên hán tử kia biến đổi.
Bọn chúng trời tối mới lẻn vào, căn bản không biết khách sạn bên cạnh lại có nhiều quân sĩ đến vậy.
“Bắt hết bọn chúng cho ta!”
Trương Vân Xuyên không thèm nói nhảm với tên hán tử kia, lập tức ra lệnh.
“Tuân lệnh!”
Đám quân sĩ mặc giáp trụ xông lên, đám hán tử kia hầu như bị đè xuống đất ngay lập tức, không thể động đậy.
“Đại nhân, ngài có ý gì?”
“Chúng ta là người của Khương công tử ở Long Hưng phủ!”
“Nếu ngài dám động đến một sợi tóc của ta, Khương công tử sẽ không bỏ qua đâu!”
“Khương công tử là ai ta không biết!”
Trương Vân Xuyên nhìn chằm chằm tên hán tử nói: “Nhưng các ngươi bắt người từ đám lưu dân Quang Châu tiết độ phủ đem đi buôn bán, ta là Trương Đại Lang thấy được, không thể khoanh tay đứng nhìn!”
“Ngươi, ngươi là Trương đại nhân, tân nhậm chức Tả Kỵ Quân đô đốc?”
Nghe được tên Trương Vân Xuyên, tên hán tử kia nhất thời mồ hôi lạnh toát ra.
Hắn không ngờ rằng người trước mắt lại là Trương đô đốc đang nổi lên gần đây của Đông Nam tiết độ phủ.
“Ta có mắt không tròng, mạo phạm đô đốc đại nhân, xin đô đốc đại nhân thứ tội…”
Trương Vân Xuyên không để ý đến lời xin tha của tên hán tử kia, lập tức dẫn người xông vào khách sạn vừa phát ra tiếng khóc của nữ nhân.