Chương 680 Biến số!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 680 Biến số!
Chương 680: Biến Số!
Trong khu rừng rậm rạp đầy bụi gai, vô số hán tử trang phục giống nhau đang ráo riết lùng sục, đó là thuộc hạ của tư thương buôn muối Trương gia.
Những hán tử lực lưỡng tay cầm trường mâu mượn được từ đám tuần tra muối nha môn, vừa dò xét vừa không ngừng đâm mạnh vào những bụi cây rậm rạp.
“Đi ra đi!”
“Bọn ta thấy các ngươi rồi!”
“Các ngươi trốn không thoát đâu!”
Đám hán tử vừa dùng trường mâu đâm loạn xạ vào rừng cây, vừa lớn tiếng hô hoán.
“Họ Tô kia, cả khu rừng này đã bị chúng ta bao vây kín mít rồi!”
“Dù có mọc cánh các ngươi cũng không thoát được đâu!”
“Ra đầu hàng đi!”
Trong khe núi, từng tốp người của Trương gia cũng đang ra sức lùng bắt và kêu gọi đầu hàng.
Sự xuất hiện của đám khách không mời mà đến này khiến chim chóc giật mình bay tán loạn, tạo nên những tiếng “uỵch uỵch” vang vọng.
Khu rừng này tuy không quá xa huyện thành Lâm Chương, nhưng ngoài thợ săn, tiều phu và người hái thuốc ra thì ít ai lui tới.
Trên một đỉnh núi nhỏ, đống lửa trại đang cháy hừng hực.
Trương Hào, kẻ phụ trách dẫn người tìm kiếm, đang khoác tấm thảm dày, dựa vào gốc cây to cạnh đống lửa để nghỉ ngơi.
Mấy ngày nay, hắn liên tục dẫn người truy bắt Tô Ngọc Ninh và đám người Tần gia được giải cứu.
Khi có thợ săn báo rằng đã thấy một đám người lạ mặt trong khu rừng này và đòi tiền thưởng, Trương Hào lập tức dẫn quân ập đến.
Quả nhiên, bọn chúng đã tìm thấy đống lửa mới tàn và một vài băng gạc dính máu.
Điều này khiến Trương Hào vô cùng phấn khích, hắn liền điều động thêm nhân thủ từ khắp nơi đến vây kín khu rừng, quyết tâm bắt được Tô Ngọc Ninh.
Nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy, ngoài những băng gạc thấm máu tìm thấy ban đầu, đến một bóng người cũng không thấy.
“Hào gia, Hào gia?”
Một tên gia đinh lay lay Trương Hào đang ngủ say, khẽ gọi.
“Ừm!”
Trương Hào giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy.
Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên người tên gia đinh vừa đánh thức mình.
“Tìm thấy bọn chúng rồi sao?” Trương Hào dụi mắt, đứng lên hỏi.
Gia đinh lắc đầu: “Anh em thức trắng cả đêm, nhưng trong rừng ngoài mấy con lợn rừng bị dọa chạy tứ tung thì đến bóng quỷ cũng không thấy.”
“Vậy ngươi đánh thức ta làm gì?”
Nghe nói lùng bắt cả đêm mà vẫn không thấy tung tích đám người kia, sắc mặt Trương Hào sa sầm.
Gia đinh chìa ra bát cháo nóng hổi, nịnh nọt nói: “Hào gia, đây là cháo ta vừa nấu xong, còn nóng lắm, ngài ăn chút lót dạ đi.”
“Oành!”
Trương Hào giơ tay hất đổ bát cháo nóng trên tay gia đinh.
Hành động bất ngờ của Trương Hào khiến gia đinh ngớ người.
Hắn không hiểu vì sao Hào gia lại nổi giận đùng đùng vào sáng sớm.
Mình hảo tâm nấu cháo cho hắn, hắn nổi nóng cái gì chứ?
Trương Hào trợn mắt, đá mạnh vào bụng gia đinh, khiến hắn đau đớn cong người.
Trương Hào tức giận mắng: “Mẹ kiếp, ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi hả!”
“Chúng ta đến đây để đuổi bắt người, hay là đi du sơn ngoạn thủy hả?”
“Trong đầu ngươi chứa cái gì vậy?”
“Ngươi còn có tâm trạng nấu cháo ở đây?”
Trương Hào vừa tức giận vừa đá liên tiếp vào người gia đinh: “Sao ngươi không gọi hết đầu bếp ở huyện Lâm Chương đến đây, dựng bếp nấu cơm mở tiệc luôn đi!”
Gia đinh nằm trên đất, ôm đầu, trong lòng hối hận không thôi.
Bởi vì hắn thực sự đã sai người đến huyện Lâm Chương gọi đầu bếp tửu lâu đến, chuẩn bị dựng bếp nấu cơm trong núi, cung cấp cho đám huynh đệ đang tìm kiếm.
Đám gia đinh xung quanh thấy Trương Hào nổi giận thì đều đứng im tại chỗ, không dám thở mạnh.
“Cút, cút hết cho ông đi tìm!”
Trương Hào tức đến nổ phổi mắng: “Nếu hôm nay không bắt được con đàn bà họ Tô kia và đám người Tần gia, ông lột da các ngươi!”
Đám gia đinh nghe vậy, không dám chần chừ, vội vã vác khí giới lên, chuẩn bị vùi đầu vào hàng ngũ tìm kiếm.
“Mẹ kiếp, một lũ vô dụng!”
Trương Hào nhìn bóng lưng đám gia đinh rời đi, hùng hùng hổ hổ ngồi xuống.
“Ùng ục, ùng ục…”
Hắn vừa ngồi xuống, bụng đã réo lên inh ỏi.
Hắn nhìn nồi cháo loãng trên đống lửa, vớ lấy một cái bát, mặt mày đen sầm lại múc cho mình một chén.
“Húp…!”
“Hí!”
“A!”
Cháo đặt trên lửa quá nóng, hắn húp một ngụm, cháo nóng bỏng khiến nước mắt hắn trào ra.
Cháo nóng rát cả miệng, hắn bực tức ném chén cháo xuống đất, đạp bay cả nồi gốm trên đống lửa.
“Vô sỉ, vô sỉ!”
Trương gia bọn họ ở Hải Châu luôn muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Lần này, con đàn bà họ Tô không chỉ tập kích địa lao của bọn họ, cứu đi đám người Tần Liệt.
Hơn nữa, Trương gia đã điều động một lượng lớn nhân thủ vây bắt mà không có kết quả.
Nếu không bắt được con đàn bà họ Tô kia, Trương gia sẽ trở thành trò cười cho các thế lực ở Hải Châu, ảnh hưởng rất lớn đến hình ảnh của bọn họ.
Việc chậm trễ không bắt được Tô Ngọc Ninh khiến Trương Hào chịu áp lực rất lớn.
“Hào gia, Hào gia!”
“Không xong rồi!”
Khi Trương Hào đang bực bội thì một tên gia đinh hớt hải chạy tới.
“Sáng sớm đã khóc tang cha ngươi rồi hả!”
Trương Hào thấy vẻ mặt thất kinh của gia đinh thì càng thêm giận dữ.
Gia đinh thấy Trương Hào nổi giận thì cũng ngớ người, không biết mình đã chọc giận Hào gia ở điểm nào.
“Hào gia, lão gia bị bắt đi rồi!”
Gia đinh ngẩn người mấy giây rồi vẫn nói rõ ý đồ đến.
“Cái gì đồ chơi?”
Trương Hào ngạc nhiên hỏi.
“Lão gia, lão gia bị bắt đi rồi!”
Gia đinh thở hồng hộc nói: “Hộ vệ lão gia huynh đệ chết ở ngoài thành Lâm Chương trên đường lớn…”
Trương Hào nghe xong thì đầu óc ong ong.
Hắn bước lên, túm lấy cổ áo gia đinh, vẻ mặt không thể tin được chất vấn: “Ngươi nói thật?”
“Hào gia, thật, thật đó.”
“Ngài buông tay ra, ta không thở nổi.”
Trương Hào nhìn chằm chằm vẻ mặt gia đinh, thấy hắn không giống nói dối, lúc này mới buông tay ra.
“Mẹ kiếp, ai ăn gan hùm mật gấu, dám to gan bắt chủ nhân Trương gia chúng ta!”
Trương Hào sau khi hoàn hồn thì cả người như con sư tử bị kích thích, lộ ra sát ý ngút trời.
“Đi, trở về, trở về!”
Chủ nhân Trương gia bị bắt, Trương Hào cũng không còn tâm trí nào mà ở lại đây giám sát tìm kiếm nữa.
Hắn vội vã xuống núi, thẳng đến Lâm Chương mà đi.
Nhưng khi hắn đi được nửa đường thì một quản sự của Trương gia xông tới.
“Hào gia, Hào gia!”
“Đại sự rồi!”
Nghe thấy tiếng kêu của quản sự, Trương Hào ghìm ngựa lại, lớn tiếng hỏi: “Lại mẹ kiếp xảy ra chuyện gì?”
Quản sự vẻ mặt hoảng loạn nói: “Hào gia, nhị lão gia và tam công tử đều bị nha môn bắt rồi!”
“Nha môn bắt bọn họ làm gì?” Trương Hào ngơ ngác.
“Tri châu An đại nhân tối qua bị giết, nha môn nói là người của Trương gia chúng ta làm.”
Quản sự nói với Trương Hào: “Hiện tại nha môn đang lùng bắt người của Trương gia chúng ta khắp nơi…”
Trương Hào nghe xong thì đầu óc ong ong.
Mình chỉ ngủ một giấc thôi mà sao lại xảy ra nhiều chuyện như vậy!