Chương 662 Tổn thất
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 662 Tổn thất
Chương 662 Tổn Thất
Trời nhá nhem tối, Tô Ngọc Ninh đứng trên một sườn núi, vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía xa xăm.
“Đạp, đạp!”
Tiếng bước chân vang lên, Tề Vinh bước nhanh tới trước mặt Tô Ngọc Ninh.
“Tô cô nương, đồ đạc đã thu thập xong, có thể xuất phát ngay.”
Tề Vinh nói với Tô Ngọc Ninh: “Chỉ là lão Mã và bọn họ vẫn chưa trở về.”
“Người được phái đi tìm cũng chưa thấy đâu.”
“Có nên đợi thêm chút nữa không?”
Buổi trưa, thấy lão Mã mãi không về, Tô Ngọc Ninh đã dời địa điểm nghỉ ngơi, đồng thời phái mấy huynh đệ đi tiếp ứng. Nhưng đến giờ cả hai nhóm người đều bặt vô âm tín, khiến Tô Ngọc Ninh tâm thần bất an, đành chuẩn bị thi hành phương án rút lui thứ hai.
Dù sao, tư thương buôn muối Trương gia ở địa phương này thế lực không nhỏ. Lần này nàng cứu đám người Tần Liệt khỏi tay Trương gia, xem như chọc vào hang ổ của chúng. Nàng không rõ lão Mã có rơi vào tay người nhà họ Trương hay không, nên không dám bất cẩn.
“Không đợi nữa.”
Tô Ngọc Ninh thu hồi ánh mắt, nói: “Xuất phát ngay, rời khỏi đây!”
Tô Ngọc Ninh vừa dứt lời, thì có mấy huynh đệ thở hồng hộc từ trong rừng cây chạy ra, trở về địa điểm ẩn thân của họ.
“Tô cô nương, Tề lão đại, lão Ngũ và bọn họ về rồi!”
Nghe vậy, Tô Ngọc Ninh và Tề Vinh vội vàng tiến lên nghênh đón.
“Tìm được lão Mã chưa?”
Tô Ngọc Ninh đi tới trước mặt người huynh đệ đẫm mồ hôi, trầm giọng hỏi thăm tình hình.
Một người huynh đệ vẻ mặt bi thống đáp: “Mã gia… Mã gia bọn họ chết rồi.”
“Hả?”
Tề Vinh bước lên trước một bước, hỏi: “Bọn họ đang ở đâu? Chết như thế nào?”
“Đầu của bọn họ bị treo lơ lửng trên cây to ở giao lộ quan đạo, xung quanh còn có không ít nha môn của Hải Châu.”
“Nha môn Hải Châu dán bố cáo treo giải thưởng, nói Mã gia là tặc nhân, muốn bắt dư đảng.”
“Bây giờ nha môn Hải Châu đã phong tỏa các giao lộ, đang kiểm tra người đi đường và thương lữ qua lại.”
“Hơn nữa, ở các thôn quê cũng có rất nhiều người của Trương gia lùng sục, dò la hành tung của chúng ta…”
Người huynh đệ lau mồ hôi trán, nói: “Hiện tại khắp nơi đều có người tìm chúng ta, thấy tình hình không ổn nên chúng tôi lập tức quay về bẩm báo.”
Tô Ngọc Ninh biết tin lão Mã bỏ mạng, thủ cấp còn bị bêu đầu thị chúng, trong lòng nàng trào dâng một nỗi phẫn nộ khó tả. Lão Mã xem như là người đi theo nàng đã lâu, từng giúp nàng làm nhiều việc, là một trong những người đáng tin cậy nhất của nàng. Nếu không, nàng cũng sẽ không phái lão Mã đi liên lạc tiếp ứng thuyền. Chỉ là không ngờ, lão Mã đi một chuyến là đi luôn.
“Cmn, Trương gia khinh người quá đáng!”
“Người chết rồi, bọn chúng còn đem di thể treo lên làm gì!”
Biết tin lão Mã và những người khác chết, thủ cấp bị thị chúng, tâm tình mọi người vô cùng kích động.
Tề Vinh nắm chặt tay đến kêu răng rắc, thở phì phò nói với Tô Ngọc Ninh: “Tô cô nương, cô cứ đi trước đi, tôi đi đoạt lại thủ cấp của lão Mã!”
“Tôi không thể để lão Mã chết rồi còn bị người nhục nhã!”
Lão Mã tuy lớn hơn Tề Vinh hai mươi tuổi, nhưng lại như một lão sư phụ, dạy Tề Vinh không ít điều. Tề Vinh vô cùng kính trọng lão Mã. Hiện tại lão Mã chết, thủ cấp còn bị treo trên cây, khiến Tề Vinh khó lòng chấp nhận.
“Các huynh đệ, ai không sợ chết thì theo ta…”
Tề Vinh vừa nói vừa định kêu gọi người đi cướp di thể và thủ cấp của lão Mã.
“Đứng lại!”
Tô Ngọc Ninh gọi Tề Vinh và những người đang căm phẫn sục sôi lại. Nàng bước tới trước mặt Tề Vinh, trầm giọng nói: “Lão Mã theo ta lâu như vậy, giờ hắn không còn, trong lòng ta còn khó chịu hơn ngươi.”
“Nhưng các ngươi cũng nghe rồi đấy, hiện tại không chỉ có người của Trương gia đang tìm chúng ta, mà nha môn Hải Châu cũng nhúng tay vào.”
“Trương gia không thể xưng vương xưng bá ở Hải Châu nhiều năm như vậy, mạng lưới liên lạc của chúng ở địa phương này vượt xa chúng ta.”
Tô Ngọc Ninh nhìn những huynh đệ đang căm phẫn, ôn tồn khuyên nhủ: “Chúng ta đến đây là để cứu người, không phải để chịu chết.”
“Hiện tại chúng ta thế đơn lực mỏng, cứng đối cứng với người của Trương gia, chỉ thiệt thân thôi!”
“Lão Mã đã không còn, ta không muốn các ngươi cũng bỏ mạng vô ích.”
Tề Vinh đầy vẻ bi thống nói: “Nhưng lão Mã chết rồi còn bị người của Trương gia chặt đầu bêu lên nhục nhã, tôi thật sự không nhịn được!”
“Không nhịn được cũng phải nhịn!”
Tô Ngọc Ninh nghiêm giọng nói với Tề Vinh: “Việc nhỏ không nhịn ắt hỏng việc lớn!”
“Lần này Trương gia ra tay tàn sát người của Tần gia, muốn chặt đứt nguồn hàng của chúng ta, ép chúng ta phải mua hàng giá cao từ chúng!”
“Bây giờ lại giết lão Mã!”
“Ta còn muốn báo thù Trương gia hơn ngươi!” Tô Ngọc Ninh lạnh lùng nói: “Nhưng trả thù không phải là hành động lỗ mãng!”
“Bây giờ nghe ta, rời khỏi đây trước!”
“Ngày khác ta nhất định sẽ lấy đầu của người nhà họ Trương, tế vong hồn cho những người của Tần gia và lão Mã!”
Tề Vinh đỏ mắt nhìn Tô Ngọc Ninh mấy giây, cuối cùng ủ rũ quay đầu: “Đều nghe Tô cô nương, sau này chúng ta sẽ tìm Trương gia tính sổ!”
“Là!”
Tô Ngọc Ninh không vì người của Trương gia giết lão Mã, đem thủ cấp treo lên thị chúng mà kích động trả thù Trương gia. Trong lòng nàng rất rõ, với thế lực hiện tại của bọn họ ở Hải Châu, không thể đối kháng với Trương gia. Bây giờ đối đầu với Trương gia, chỉ có con đường chết.
“Tề Vinh, ngươi lại đây.”
Sau khi ổn định tâm tình của các huynh đệ, Tô Ngọc Ninh vẫy tay gọi Tề Vinh, đơn độc gọi sang một bên.
“Ta biết trong lòng ngươi khó chịu.”
Tô Ngọc Ninh nói với Tề Vinh: “Nhưng ta hy vọng ngươi nhớ kỹ, kích động không giải quyết được vấn đề gì.”
“Ngươi bây giờ không phải một mình, còn có rất nhiều huynh đệ đi theo.”
“Mỗi một quyết định ngươi đưa ra, không chỉ phải nghĩ cho bản thân, mà còn phải nghĩ cho các huynh đệ.”
“Lần trước tấn công địa lao của Trương gia, ngươi nói với ta là đã nắm rõ tình hình và thủ vệ địa lao.”
“Ta đã tin ngươi.”
“Nhưng thực tế khi tấn công, lại phát hiện không phải như vậy, những cạm bẫy xung quanh ngươi đều không thăm dò rõ ràng.”
“Điều này khiến rất nhiều huynh đệ vô tội bị thương vong.”
Tô Ngọc Ninh nói với Tề Vinh: “Vốn dĩ ta định sau khi trở về sẽ cùng ngươi bàn chuyện này.”
“Nhưng bây giờ ta không thể không nói sớm với ngươi.”
“Ta biết mỗi việc chúng ta làm đều có thương vong, nhưng chúng ta là thủ lĩnh, phải cố gắng giảm thiểu thương vong cho các huynh đệ.”
“Nếu chúng ta không suy nghĩ cho các huynh đệ, không cân nhắc cho họ, thì sau này ai còn nguyện ý tận tâm tận lực làm việc cho chúng ta nữa?”
Tề Vinh nghe xong mấy lời của Tô Ngọc Ninh, có chút xấu hổ cúi đầu.
“Tô cô nương, tôi sai rồi, tôi sẽ sửa.”
Tô Ngọc Ninh điểm Tề Vinh vài câu, thấy hắn đã ý thức được vấn đề của mình, cũng không nói thêm nữa.
“Biết sai có thể sửa, không gì tốt đẹp bằng, ta nhớ kỹ câu nói này của ngươi.”
Tô Ngọc Ninh nói với Tề Vinh: “Ngươi là người ta tin tưởng, ta hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng.”
“Tô cô nương, cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không phụ lòng tin tưởng của cô!”
“Ừm.”
Tô Ngọc Ninh gật đầu, chợt chuyển chủ đề.
“Ta hiện tại cần ngươi đi làm cho ta một việc…”