Chương 649 Tặng lễ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 649 Tặng lễ
Chương 649: Tặng Lễ
Trương Vân Xuyên không chỉ đích thân tiếp kiến các thương nhân, thân sĩ và nhân vật có máu mặt ở Trần Châu.
Hắn còn thiết yến khoản đãi bọn họ, hai bên trò chuyện vô cùng hòa hợp.
Đến khi tiễn khách xong, Trương Vân Xuyên mới như trút được gánh nặng, mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt uể oải.
“Cuối cùng cũng xong việc, mệt chết ta rồi, nói đến khô cả miệng.
Hôm nay nói nhiều bằng cả tháng cộng lại ấy chứ.
Ta thà vác dao ra trận giết địch còn hơn tham gia mấy buổi tiếp kiến thế này.”
Trương Vân Xuyên vội vã uống mấy ngụm trà lớn, lúc này mới thấy dễ chịu hơn chút ít.
Hắn thân là Trấn thủ sứ Trần Châu, để giữ hình tượng tốt đẹp, không thể thất lễ.
Nhưng đồng thời phải giữ nụ cười trên môi để tiếp nhận những lời khen tặng, còn phải trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất với bọn họ, thật sự khiến hắn mệt đến muốn ngất đi.
“Đại nhân, ngài giờ là Trấn thủ sứ Trần Châu.
Ở Đông Nam Tiết độ phủ, ngài cũng là một nhân vật lớn trấn giữ một phương.
Bọn họ được ngài đích thân tiếp kiến là vinh hạnh lớn rồi.”
Tham quân Vương Lăng Vân cười nói: “Lần này tình huống đặc biệt, ngài mới nhậm chức ở Trần Châu, gặp gỡ bọn họ một lần coi như là làm quen.
Sau này nếu có người đến tiếp, trừ mấy nhân vật quan trọng ra, ngài không cần đích thân tiếp đón đâu.
Đến lúc đó sai người phụ trách là được.
Dù sao ngài là đại nhân vật, đâu phải ai muốn gặp là gặp được.”
Trương Vân Xuyên xoa mặt, cười nói: “Ta biết rồi.”
Hắn chợt nhìn về phía tham quân Triệu Lập Bân nói: “Triệu tham quân, sau này người thường đến tiếp thì do ngươi phụ trách, ta sẽ không lộ diện.”
“Tuân lệnh!”
Tham quân Triệu Lập Bân đáp lời ngay.
“Đại nhân, Tham tướng Tuần Phòng Quân Chu Hào đến ạ.”
Lời Triệu Lập Bân vừa dứt, Tống Điền đã xuất hiện ở cửa phòng khách.
“Người đâu?”
Trương Vân Xuyên hỏi.
“Đã đến cổng lớn rồi ạ.”
Trương Vân Xuyên cười khổ một tiếng, nhìn Vương Lăng Vân và Triệu Lập Bân nói: “Xem ra ta đúng là số lao lực mà.
Đến trốn lười biếng một lát cũng không xong.”
“Đi thôi, theo ta ra đón lão Chu.”
Trương Vân Xuyên nói rồi đứng dậy, bảo hai người cùng mình đi nghênh đón Tham tướng Tuần Phòng Quân Chu Hào.
Khi Trương Vân Xuyên ra đến cổng, hắn thấy Chu Hào đang chỉ huy tùy tùng dỡ đồ từ trên xe ngựa xuống.
“Chu đại ca!”
Trương Vân Xuyên gọi lớn.
Chu Hào vội xoay người, nhanh chân bước về phía Trương Vân Xuyên.
“Chu Hào bái kiến Phó tướng đại nhân!”
Chu Hào đi đến chỗ cách Trương Vân Xuyên hơn mười bước thì dừng lại, ôm quyền khom người hành lễ.
Trương Vân Xuyên bước nhanh tới, cười nói: “Ta nói Chu đại ca, huynh làm gì thế, định làm ta khó xử à?”
Chu Hào vẫn cung kính đáp: “Ngài là Phó tướng đại nhân, ta là Tham tướng Tuần Phòng Quân, không thể thất lễ được.”
Trương Vân Xuyên đấm nhẹ vào ngực Chu Hào một cái, cười nói: “Huynh còn thế nữa là tiểu đệ đây giận đó.”
“Ha ha.”
Trương Vân Xuyên và Chu Hào nhiệt tình ôm nhau.
Trương Vân Xuyên giờ đã đường làm quan rộng mở, trở thành một đại lão trấn giữ một phương.
Còn Chu Hào vẫn dậm chân tại chỗ, vẫn ở vị trí Tham tướng chưa hề thay đổi.
Cũng không thể trách Chu Hào được.
Trong khi Trương Vân Xuyên diệt phỉ, trấn áp phản loạn, lập hết công lớn này đến công lớn khác.
Thì hắn dẫn một doanh binh đóng giữ ở Đông Sơn phủ diệt phỉ, thật sự là không có chiến tích gì đáng kể, nên thăng tiến cũng chậm.
Thấy thuộc hạ cũ giờ chức vụ còn cao hơn mình, trong lòng Chu Hào cũng có chút khó chịu.
Cũng may Trương Đại Lang tuy chức vụ cao hơn, nhưng vẫn tôn trọng và nhiệt tình với mình như vậy, điều này khiến hắn dễ chịu hơn phần nào.
“Chu đại ca, sao huynh lại đến đây?”
Sau vài câu hàn huyên, Trương Vân Xuyên hỏi Chu Hào mục đích đến.
“Ta vừa đi Lâm Xuyên phủ một chuyến mà.”
Chu Hào nói với Trương Vân Xuyên: “Lê đại Đô đốc bảo ta tiện đường mang cho huynh chút đồ.”
Chu Hào vừa nói vừa kéo Trương Vân Xuyên đến trước mấy cái rương vừa được dỡ xuống từ xe ngựa.
“Đây là Lê đại Đô đốc thu được từ tay phản quân, gồm có trà ngon, tơ lụa và mứt hoa quả.”
“Thật là Lê đại Đô đốc cho ta?”
Thấy những thứ này lại là do Đại Đô đốc Tuần Phòng Quân Lê Tử Quân tặng mình, Trương Vân Xuyên có chút thụ sủng nhược kinh.
Trước đây đều là hắn tặng đồ cho Chu Hào, Lê Tử Quân.
Giờ người ta lại chủ động tặng lễ cho hắn, khiến hắn có chút không quen.
“Sao thế, không thích à?”
Chu Hào cười nói: “Huynh đừng có mà không biết phân biệt, đây đều là thứ tốt cả đấy, ta muốn, Lê đại Đô đốc còn chẳng cho đâu.”
“Sao ta lại không thích chứ.”
Trương Vân Xuyên đầy vẻ kích động nói: “Lê đại Đô đốc thu được đồ trên chiến trường mà vẫn nhớ đến ta, Trương Đại Lang này, thật khiến ta cảm động quá.
Ta, Trương Đại Lang, nhất định thề sống chết cống hiến cho Lê đại Đô đốc, không phụ lòng ưu ái của ngài…”
“Được rồi, Lê đại Đô đốc có ở đây đâu mà huynh nói, ngài ấy cũng có nghe thấy đâu.”
Chu Hào vỗ vai Trương Vân Xuyên nói: “Lê đại Đô đốc bảo, lần này huynh trấn áp phản loạn ở Trần Châu, cũng là làm rạng danh Tuần Phòng Quân chúng ta, ngài ấy rất cao hứng!”
“À phải rồi, mấy rương đồ này là ta biếu huynh.”
Chu Hào chỉ vào mấy cái rương được phủ lụa đỏ.
“Chu đại ca, huynh đến đây rồi còn mang đồ gì chứ…”
“Mấy rương này đều là đặc sản địa phương thôi, không đáng giá gì đâu, chút lòng thành của ta thôi, huynh đừng chê là được.”
“Chu đại ca, huynh khách khí quá.”
“Mau, vào trong ngồi.”
Trương Vân Xuyên mời Chu Hào vào lâm thời phủ đệ.
“Tống Điền, ngươi mau đi dặn nhà bếp mua mấy con cá sông tươi ngon, trưa nay hầm cá thật ngon.”
Chu Hào ngẩn người, chợt có chút cảm động nói: “Không ngờ huynh vẫn nhớ ta thích ăn đậu hũ hầm cá.”
“Huynh là đại ca của ta, huynh đến đây, ta nhất định phải chiêu đãi huynh món huynh thích nhất, để huynh thấy tận tình hiếu khách chứ.”
“Ha ha ha ha, Phó tướng đại nhân có lòng.”
Trương Vân Xuyên nhiệt tình mời Chu Hào vào phòng khách, người hầu đã dâng trà nóng lên.
Trương Vân Xuyên nhiệt tình hỏi han Chu Hào tình hình gần đây và tình hình chiến sự ở Lâm Xuyên phủ.
Qua lời Chu Hào, hắn cũng biết tình hình chiến sự ở Lâm Xuyên phủ có chuyển biến tốt.
Hiện tại, dưới sự liên thủ tiến công của Hữu Kỵ Quân, Tuần Phòng Quân và Trấn Nam Quân, phản quân Cố Nhất Chu đã có dấu hiệu không chống đỡ nổi.
Hơn nữa, trong nhiều trận giao tranh với phản quân, sức chiến đấu của Hữu Kỵ Quân và Trấn Nam Quân cũng không ngừng tăng lên.
Hiện tại, các nhánh quân đội dưới trướng Đông Nam Tiết độ phủ đã chuyển từ tư thế phòng ngự ban đầu sang tư thế tiến công, cướp lại được vài thôn trấn bị phản quân chiếm giữ.
Hai người trò chuyện say sưa đến hơn một canh giờ.
“Đại nhân, cơm nước đã xong, giờ dùng bữa được chưa ạ?”
Tống Điền xuất hiện ở cửa, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
“Chu đại ca, chúng ta ăn cơm trước, vừa ăn vừa nói chuyện.”
Trương Vân Xuyên mời Chu Hào đi ăn cơm.
“Tốt, hôm nay ta có lộc ăn rồi, mấy ngày nay vẫn bôn ba, lâu lắm rồi không được ăn đậu hũ hầm cá ngon lành.”
Trương Vân Xuyên mời Chu Hào đến nhà ăn, trên bàn đã bày một bàn đầy thức ăn.
Trương Vân Xuyên tự tay mang bầu rượu, rót cho Chu Hào một ly.
“Chu đại ca, ta không có gì chiêu đãi tử tế, chỉ là cơm canh đạm bạc thôi, có gì thất lễ, mong huynh bỏ qua cho.”
“Ta xin kính huynh một ly.”
Trương Vân Xuyên nâng chén rượu lên, muốn chúc rượu Chu Hào.
Chu Hào vội nâng ly rượu lên đáp: “Phó tướng đại nhân, chén rượu này phải là ta kính ngài mới đúng.”
“Ngài trấn áp phản loạn ở Trần Châu, Tiết độ sứ đại nhân rất cao hứng, sắp tới sẽ thăng ngài lên Tả Kỵ Quân Đô đốc đấy.”
“Ta xin chúc mừng ngài trước.”