Chương 610 Tiếp quản!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 610 Tiếp quản!
Chương 610: Tiếp Quản!
Bên ngoài Bắc An Thành, trong rừng rậm mai phục chi chít quân sĩ Tuần Phòng Quân.
Giáo úy Đại Hùng của Tuần Phòng Quân đứng dưới một gốc đại thụ, tay che nắng, hướng mắt nhìn về phía xa xăm.
“Đạp, đạp, đạp!”
Tiếng bước chân vang lên, Trương Vân Xuyên được thân vệ chen chúc hộ tống đi tới.
“Đại nhân!”
Đại Hùng từ xa thu hồi ánh mắt, ôm quyền hành lễ với Trương Vân Xuyên.
“Ừm.”
Trương Vân Xuyên gật đầu rồi hỏi: “Tứ Phương Các còn chưa dẫn người ra sao?”
“Vẫn chưa có động tĩnh.”
Đại Hùng cau mày nói: “Đại nhân, đám người Tứ Phương Các này cũng không cho chúng ta biết gì cả, ta cứ thấy trong lòng bất an.”
“Hay là ta phái người đi xem sao?”
Trương Vân Xuyên khoát tay: “Thôi, cứ chờ một chút đi.”
“Tứ Phương Các là trực tiếp nghe lệnh Tiết độ sứ đại nhân.”
“Lần này Tiết độ sứ đại nhân đã cho Tứ Phương Các cùng chúng ta liên thủ, chứng tỏ Tứ Phương Các vẫn còn năng lực.”
“Bọn họ kinh doanh ở Trần Châu nhiều năm, cơ sở ngầm tai mắt đông đảo, mật thám trong Tả Kỵ Quân cũng không ít.”
“Việc bọn họ dẫn phó tướng Giang Nghị, Tào Vinh cùng các quan quân khác từ trong trại lính ra, chắc không khó khăn gì.”
Đại Hùng gật gù: “Vậy thì tốt.”
Theo kế hoạch, người của Tứ Phương Các sẽ dẫn người ra, Tuần Phòng Quân mai phục ở đây rồi bắt gọn.
Hiện tại đã lâu mà vẫn chưa thấy Tứ Phương Các dẫn người ra, khiến Đại Hùng có chút nóng nảy.
Trương Vân Xuyên và Đại Hùng ngồi dưới gốc đại thụ đợi thêm một lát.
Bỗng thấy từ xa có một kỵ binh thám báo thúc ngựa chạy nhanh tới.
Trương Vân Xuyên và Đại Hùng cùng nhau đứng dậy.
Kỵ binh thám báo là do Tuần Phòng Quân phái đi, phụ trách dò hỏi tình hình quân địch xung quanh.
“Phó tướng đại nhân!”
“Giáo úy đại nhân!”
Kỵ binh thám báo xuống ngựa, chạy vội đến trước mặt Trương Vân Xuyên và Đại Hùng.
“Xảy ra chuyện rồi!”
“Tả Kỵ Quân đang vây công Lưu Thị Trang Viên!”
“Người của chúng ta vừa gặp người của Tứ Phương Các cầu viện, khẩn cầu chúng ta mau chóng xuất binh tiếp viện!”
“Nếu không Tào Vinh và những người khác sẽ bị Tả Kỵ Quân cứu đi mất!”
“Hả?”
Trương Vân Xuyên nghe mà ngơ ngác, Đại Hùng thì càng thêm ngơ ngác.
“Tả Kỵ Quân sao lại công kích Lưu Thị Trang Viên?”
“Người của Tứ Phương Các không phải đi dẫn Tào Vinh bọn họ ra sao?”
“Sao bọn họ lại chạy đến Lưu Thị Trang Viên?”
“Còn chuyện bị cứu đi là sao?”
Trương Vân Xuyên hỏi ra những nghi hoặc trong lòng.
Kỵ binh thám báo đáp: “Hình như Tứ Phương Các đã dẫn Tào Vinh và những người khác đến Lưu Thị Trang Viên.”
“Hiện tại Tả Kỵ Quân đang điều động binh mã cứu viện, người của Tứ Phương Các không ngăn được, nên mời chúng ta xuất binh tiếp viện.”
Trương Vân Xuyên nghe vậy, sắc mặt nhất thời trở nên cực kỳ khó coi.
“Cmn, ta đã bảo sao người của Tứ Phương Các mãi không đưa Tào Vinh bọn họ tới!”
“Hóa ra là bọn chúng muốn tự mình bắt, cướp công!”
Đại Hùng hiểu rõ sự tình, cũng tức giận không thôi.
“Đại nhân, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Đại Hùng nhìn về phía Trương Vân Xuyên, chờ hắn quyết định.
Rõ ràng là người của Tứ Phương Các muốn độc chiếm công lao bắt phó tướng Tào Vinh của Tả Kỵ Quân.
Chỉ là không biết xảy ra sự cố gì mà để lộ tin tức.
Hiện tại Tả Kỵ Quân đang vây công Lưu Thị Trang Viên ở Bắc An Thành.
Dẫn đến việc Tứ Phương Các không bảo vệ được Tào Vinh và những người khác đã bị bắt, bị ép phải cầu viện Tuần Phòng Quân.
“Nếu kế hoạch dụ bắt đã bại lộ, vậy chúng ta đến Lưu Thị Trang Viên cũng không kịp nữa!”
“Người của Tứ Phương Các khó mà chống đỡ được Tả Kỵ Quân vây công.”
Trương Vân Xuyên quyết đoán nói: “Truyền quân lệnh, Tuần Phòng Quân lập tức chia làm hai đường, trực tiếp tiến vào Bắc An Thành và Giang Bắc đại doanh!”
“Phải trước khi Tào Vinh và những người khác trở về, dùng danh nghĩa phó tướng Tả Kỵ Quân tiếp quản Bắc An Thành và Giang Bắc đại doanh!”
“Rõ!”
Đại Hùng biết quân tình khẩn cấp, lập tức lĩnh mệnh rời đi.
Một lát sau, binh mã Tuần Phòng Quân bí mật trong rừng cây nhanh chóng điều động.
Dưới sự chỉ huy của Trương Vân Xuyên và Đại Hùng, chia nhau đi Bắc An Thành và Giang Bắc đại doanh.
Khi Trương Vân Xuyên hành quân gấp đến Bắc An Thành, mọi thứ ở Bắc An Thành vẫn như thường.
Cửa lớn Bắc An Thành mở rộng, quân sĩ Tả Kỵ Quân đang kiểm tra những thương lữ qua lại khả nghi, để phòng ngừa có kẻ gian trà trộn vào thành.
Thấy Trương Vân Xuyên dẫn đại đội binh mã đến, tiêu quan thủ vệ nam thành lập tức dẫn mấy chục người ra nghênh đón kiểm tra.
Khi thấy người đến mặc giáp phục Tuần Phòng Quân, tiêu quan Tả Kỵ Quân thở phào nhẹ nhõm.
Vừa nãy thấy đại đội binh mã đến ngoài thành, hắn còn tưởng là có sơn tặc đột kích.
Tiêu quan chủ động đón Trương Vân Xuyên.
“Ta là phó tướng Tả Kỵ Quân mới nhậm chức, Trương Đại Lang!”
Trương Vân Xuyên cho tiêu quan Tả Kỵ Quân biết thân phận mới của mình.
Tiêu quan Tả Kỵ Quân giật mình, đồng thời cẩn thận kiểm tra ấn tín của Trương Vân Xuyên, thấy không giống giả.
Trương Vân Xuyên lại là phó tướng Tuần Phòng Quân kiêm trấn thủ sứ Trần Châu.
Phía sau hắn còn có đại đội binh mã, nên tiêu quan không nghi ngờ gì.
“Trương tướng quân, đại nhân nhà ta và Giang phó tướng vừa ra khỏi thành, không đón tiếp được, mong Trương tướng quân thứ tội.”
Tiêu quan ôm quyền cung kính nói với Trương Vân Xuyên: “Xin Trương đại nhân vào thành nghỉ ngơi một lát, ta sẽ phái người đi tìm đại nhân nhà ta và Giang phó tướng đến gặp Trương tướng quân.”
“Ừ, tốt.”
Trương Vân Xuyên khẽ gật đầu, rồi dẫn binh mã vào thành.
“Lập tức phái người đi tiếp quản các nơi trọng yếu trong thành!”
“Gọi tất cả quan quân từ tiêu quan trở lên đến chỗ ta, ta có lời muốn nói với bọn họ!”
Sau khi Trương Vân Xuyên thành công tiến vào Bắc An Thành, liền sai tham quân Vương Lăng Vân, Triệu Lập Bân dẫn người đi tiếp quản Bắc An Thành.
Hiện tại các quan quân lớn nhỏ trong Bắc An Thành đều đã bị điều đi, thành ra rắn mất đầu.
Trương Vân Xuyên, vị phó tướng Tả Kỵ Quân mới nhậm chức, trực tiếp phát hiệu lệnh.
Các tiêu quan, thập trưởng và ngũ trưởng của Tả Kỵ Quân tuy rằng thấy kỳ lạ, nhưng không dám chống đối quân lệnh.
Bọn họ theo lệnh của Trương Vân Xuyên, tập hợp hơn 2000 quân sĩ Tả Kỵ Quân trong thành.
Tại thao trường Bắc An Thành, Trương Vân Xuyên được Vương Lăng Vân, Triệu Lập Bân hộ tống, xuất hiện trên đài điểm tướng.
Hơn 2000 quân sĩ Tả Kỵ Quân vội vàng tập hợp lại, hai mặt nhìn nhau, không biết chuyện gì xảy ra.
“Chư vị huynh đệ!”
Trương Vân Xuyên nhìn lướt qua đám tướng sĩ Tả Kỵ Quân ồn ào, tăng âm lượng bắt đầu nói.
“Ta là trấn thủ sứ Trần Châu, Trương Đại Lang!”
Trương Vân Xuyên lớn tiếng nói: “Nhận được sự tiến cử của Tiết độ sứ đại nhân, bổ nhiệm ta đồng thời đảm nhiệm phó tướng Tả Kỵ Quân!”
Trong khi nói, Trương Vân Xuyên giơ cao ấn tín của mình để chứng minh thân phận.
Tướng sĩ Tả Kỵ Quân đều đã nghe qua tên Trương Đại Lang.
Bây giờ nhìn thấy người thật, đột nhiên phát hiện Trương Đại Lang cũng không giống như lời đồn, mọc ra ba đầu sáu tay, mà chỉ là một tướng quân oai hùng mà thôi.
“Các huynh đệ!”
“Phó tướng Tào Vinh của Tả Kỵ Quân cấu kết với tặc quân, đầu cơ quân lương, cắt xén quân lương, hiện tại đã bị bắt!”
Lời này khiến quân sĩ Tả Kỵ Quân xôn xao.
Tào Vinh cũng là một nhân vật nổi tiếng trong Tả Kỵ Quân.
Vậy mà hắn lại bị bắt?
Điều này khiến quân sĩ Tả Kỵ Quân cảm thấy có chút không chân thực.
Có người hả hê, chỉ thiếu điều vỗ tay reo mừng.
Cũng có người ngơ ngác, không biết chuyện gì xảy ra.
Trương Vân Xuyên sắc mặt lạnh lùng nói: “Tào Vinh dối trên gạt dưới, tội ác tày trời!”
“Nhưng chuyện của Tào Vinh không liên quan đến các huynh đệ, các ngươi không cần kinh hoảng!”