Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 583 Mật lệnh!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 583 Mật lệnh!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 583 Mật lệnh!

Chương 583 Mật lệnh!

Trong phòng, lò sưởi đốt than đỏ rực, không khí phảng phất cũng trở nên tĩnh lặng.

“Ư… ư…”

Trương Vân Xuyên một tay ôm chặt eo Tô Ngọc Ninh, ra sức đòi lấy.

Tô Ngọc Ninh khó thở, nàng trợn to mắt, không thể tin được, hai tay liên tục đấm vào ngực Trương Vân Xuyên.

“Vù vù…”

Trương Vân Xuyên thở hồng hộc buông Tô Ngọc Ninh ra, hắn ngước mắt nhìn lên, thấy hai gò má nàng đã đỏ ửng như sắp rỉ máu.

“Ngươi vô liêm sỉ!”

Tô Ngọc Ninh giận dữ trừng mắt nhìn Trương Vân Xuyên, muốn vùng ra bỏ chạy.

Nàng quả thực có ái mộ với Trương Vân Xuyên.

Có điều, nàng đâu phải kỹ nữ lầu xanh, sao có thể để bị đối xử như vậy trước khi thành thân chứ?

“A…”

Nhưng Trương Vân Xuyên giờ khắc này chẳng còn để ý được nhiều như vậy, Tô Ngọc Ninh còn chưa nói hết câu, môi đã bị hắn lấp kín.

Dưới sự xâm lấn hung hăng của Trương Vân Xuyên, sức lực phản kháng của Tô Ngọc Ninh càng ngày càng yếu, cả người nàng nóng bừng, mềm nhũn trong lồng ngực hắn.

Trong khoảnh khắc, những hình ảnh hai người ở bên nhau chợt hiện lên trong đầu Tô Ngọc Ninh.

Nghĩ đến mấy ngày trước Trương Vân Xuyên đã tổ chức sinh nhật cho nàng, lòng nàng vừa cảm động, vừa ấm áp.

Nhưng giờ bị Trương Vân Xuyên đối xử như vậy, nàng lại trào dâng giận dữ và xấu hổ, những cảm xúc phức tạp giằng xé kịch liệt trong tâm trí.

Phó tướng đại nhân Trương Vân Xuyên lúc này như đang thưởng thức viên kẹo ngon lành, hoàn toàn chìm đắm trong sự ngọt ngào.

“Cộc, cộc, cộc…”

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Trấn thủ sứ đại nhân, ta là Triệu Lập Bân.”

Ngoài cửa vọng vào giọng của tham quân Triệu Lập Bân.

Nghe tiếng gõ cửa và giọng nói bên ngoài, Tô Ngọc Ninh đang có chút hoảng hốt bỗng trở nên tỉnh táo.

Trương Vân Xuyên cũng thở dốc buông đôi môi ướt át của nàng ra.

“Chuyện gì?”

Trương Vân Xuyên có chút khó chịu vì Triệu Lập Bân đến vào lúc này, nhưng hắn vẫn đáp lời.

Tô Ngọc Ninh vùng khỏi vòng tay Trương Vân Xuyên, cả người mềm nhũn, loạng choạng suýt ngã.

Nàng như học sinh tiểu học phạm lỗi bị bắt gặp, ôm mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, đứng ngây người không biết làm sao.

“Trấn thủ sứ đại nhân, tham tướng Chu Hào của Tuần Phòng Quân đã đến.” Triệu Lập Bân bẩm báo.

“Hả?”

Trương Vân Xuyên ngẩn ra.

“Hắn hiện đang ở đâu?”

Trương Vân Xuyên hỏi.

“Hắn đã vào phủ, giờ đang ở phòng khách.”

“Ngươi cứ tiếp đãi hắn trước, ta sẽ qua đó sau.” Trương Vân Xuyên nói.

“Vâng.”

Triệu Lập Bân nhìn cánh cửa phòng đóng kín, tuy trong lòng có chút kỳ quái, nhưng vẫn xoay người đi về phía phòng khách.

Nghe tiếng bước chân bên ngoài đi xa, Tô Ngọc Ninh thở phào nhẹ nhõm.

“Ngọc Ninh.”

Trương Vân Xuyên nhìn gò má đỏ ửng của Tô Ngọc Ninh, có chút lúng túng gãi đầu: “Ta nhất thời không kiềm chế được.”

Tô Ngọc Ninh nghe vậy, càng thêm giận dữ và xấu hổ.

Nàng hận Trương Vân Xuyên khinh bạc mình, muốn chiếm đoạt nụ hôn đầu của nàng một cách dễ dàng như vậy.

Nhưng đồng thời, trong lòng nàng lại cảm thấy ngọt ngào, cảm thấy như được toại nguyện.

Giờ khắc này, nội tâm nàng vô cùng mâu thuẫn.

“Ta, ta về trước.”

Đột nhiên trải qua chuyện này, đầu óc Tô Ngọc Ninh có chút hoảng loạn, nàng vội vã bỏ chạy.

“Ngọc Ninh, ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng.”

Trương Vân Xuyên nhìn Tô Ngọc Ninh hệt như con thỏ bị kinh động bỏ chạy, lớn tiếng nói: “Ta ngày mai sẽ tìm bà mối đến cầu hôn nàng.”

Tô Ngọc Ninh nghe Trương Vân Xuyên nói vậy, bước chân khựng lại một chút, sau đó chạy càng nhanh hơn.

“Tiểu thư, người làm sao vậy?”

Vừa ra khỏi phòng không xa, nha hoàn Xuân Lan bưng bánh ngọt đi tới, thấy Tô Ngọc Ninh có vẻ hoảng hốt, liền hỏi han.

“Không, không có gì.”

Tô Ngọc Ninh không dám ngẩng đầu, vội vã trở về sân của mình.

“Thật kỳ lạ.”

Xuân Lan nhìn tiểu thư nhà mình vội vã rời đi, cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được, đành bưng bánh ngọt đi về phía phòng Trương Vân Xuyên.

“Đại nhân, sao ngài lại tự bôi thuốc?”

Xuân Lan vào phòng, thấy Trương Vân Xuyên đang tự bôi thuốc lên cánh tay, nàng càng thêm nghi ngờ.

Không phải tiểu thư nhà mình vừa giúp ngài bôi thuốc sao?

“Xuân Lan à, ngươi đến đúng lúc lắm.”

Trương Vân Xuyên vẫy tay với Xuân Lan: “Ta một tay không tiện, ngươi mau đến giúp ta một lát.”

“Vâng.”

Xuân Lan đặt bánh ngọt lên bàn, tiến lên giúp Trương Vân Xuyên thay thuốc cho cánh tay bị thương.

Sau khi thay thuốc xong, Trương Vân Xuyên mới chống gậy, khập khiễng đi về phía phòng khách.

Trong phòng khách, tham tướng Chu Hào của Tuần Phòng Quân đang cùng tham quân Triệu Lập Bân nói chuyện.

“Ôi chao, Chu đại ca, sao ngài lại đến đây?”

Trương Vân Xuyên bước vào phòng khách, nhiệt tình chào hỏi Chu Hào.

Chu Hào trước đây là lãnh đạo trực tiếp của Trương Vân Xuyên, quan hệ giữa hai người khá tốt.

Chỉ là bây giờ Trương Vân Xuyên thăng quan nhanh chóng, trở thành phó tướng Tuần Phòng Quân, chức quan lại cao hơn Chu Hào một bậc.

Chu Hào đứng dậy cười nói: “Ta nói Trương phó tướng, quan ngài bây giờ lớn hơn ta nhiều, đừng gọi ta đại ca nữa, làm khó ta đấy.”

“Nếu chuyện này truyền ra, người khác còn tưởng ta, Chu Hào, cậy già lên mặt, không hiểu quy củ.”

Trương Vân Xuyên tiến lên nói: “Miệng ở trên người họ, cứ để họ nói.”

“Trương Đại Lang ta có được ngày hôm nay, đều nhờ Chu đại ca tiến cử và dẫn dắt, một ngày là đại ca, cả đời là đại ca!”

“Đừng nói ta hiện tại chỉ là phó tướng nhỏ bé, sau này dù ta làm đô đốc Tuần Phòng Quân, ngài vẫn là đại ca của Trương Đại Lang ta!”

Chu Hào nghe Trương Vân Xuyên không hề tỏ vẻ quan cách, trái lại vẫn tôn trọng mình như trước, trong lòng rất vui.

Mình đã không nhìn lầm người!

“Vết thương thế nào rồi?”

Chu Hào không tiếp tục kéo dài chủ đề này, vội đỡ Trương Vân Xuyên ngồi xuống, ân cần hỏi thăm vết thương.

Lúc này, tham quân Triệu Lập Bân lấy lý do chuẩn bị tiệc rượu nghênh đón, thức thời rời khỏi phòng khách.

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, đã lên vảy rồi, mấy ngày nữa là khỏi.” Trương Vân Xuyên xua tay.

“Bọn thích khách này thật đáng ghét!”

Chu Hào căm phẫn nói: “Chúng lại dám coi trời bằng vung, ám sát ngài!”

“Ngài không biết đâu, lúc đó ta nghe tin ngài bị đâm, ta tức giận lắm, hận không thể lập tức đến ngay Trần Châu, băm bọn thích khách thành tám mảnh!”

“Đa tạ Chu đại ca nhớ đến.” Trương Vân Xuyên nói: “Bọn thích khách hiện đã bị giải đến Giang Châu, chắc khó thoát khỏi cái chết.”

“Ngài bây giờ là phó tướng Tuần Phòng Quân, cũng coi như là nhân vật lớn.”

Chu Hào nhắc nhở: “Sau này bất kể đi đâu, cũng phải mang theo nhiều hộ vệ, để phòng bất trắc.”

“Chu đại ca yên tâm, ta sau này nhất định chú ý.”

Hai người hàn huyên một lúc, Trương Vân Xuyên nhìn Chu Hào mặc áo vải, hỏi: “Chu đại ca, sao ngài lại mặc trang phục này?”

Chu Hào cúi đầu nhìn trang phục của mình, cười ha ha giải thích: “Chẳng phải để che mắt người sao.”

“Lần này ta đến Trần Châu là mang theo mật lệnh, người biết càng ít càng tốt.”

Chu Hào nói khiến Trương Vân Xuyên ngơ ngác.

Mật lệnh?

Mật lệnh của ai?

Chu Hào liếc nhìn thủ vệ đứng ngoài cửa, hạ giọng nói: “Ta phụng mật lệnh của Tiết độ sứ đại nhân đến.”

“Hả?”

Nghe đến mật lệnh của Tiết độ sứ đại nhân, Trương Vân Xuyên khá kinh ngạc.

“Đây là thư riêng của Lê đại đô đốc và Tiết độ sứ đại nhân gửi cho ngài.”

Chu Hào nói, lấy từ trong ngực ra hai phong thư kín, đưa cho Trương Vân Xuyên.

Trương Vân Xuyên bán tín bán nghi nhận lấy thư, đọc nhanh như gió.

Đọc xong hai phong thư, trên mặt hắn lộ vẻ vui mừng.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 583 Mật lệnh!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Tổng-giám-đốc-Hoắc-,-người-vợ-thực-vật-của-anh-đã-mang-theo-con-và-tái-giá-rồi
(Dịch) Tổng giám đốc Hoắc, người vợ thực vật của anh đã mang theo con và tái giá rồi!
Chương 203 04/08/2025
Chương 202 04/08/2025
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz