Chương 494 Gà chó lên trời
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 494 Gà chó lên trời
Chương 494: Gà chó lên trời
Bên ngoài trấn thủ phủ Tứ Thủy huyện, quân sĩ Tuần Phòng Quân mặc giáp, cầm binh khí đứng đầy, ngoài ra còn có một vài vệ binh của Tiết độ phủ.
Trong văn phòng Tiết độ phủ, Trương Vân Xuyên, Chu Hào cùng đám cao tầng Tuần Phòng Quân đang thấp giọng trò chuyện, vẻ mặt khá thoải mái.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Đô đốc Tuần Phòng Quân Lê Tử Quân tươi cười rạng rỡ cùng một viên quan chức mặt mày cương nghị bước vào văn phòng.
“Để ta giới thiệu với chư vị một chút, vị này là Hà đại thống lĩnh, đặc sứ do Tiết độ sứ đại nhân phái đến an ủi Tuần Phòng Quân ta!”
Lê Tử Quân dừng bước, hướng mọi người giới thiệu thân phận viên quan kia.
Đặc sứ Hà Khánh chắp tay với mọi người nói: “Tuần Phòng Quân lần này đánh thắng trận, Tiết độ sứ đại nhân rất cao hứng, đặc biệt phái ta đến thăm hỏi các huynh đệ Tuần Phòng Quân…”
Hà Khánh xuất thân từ quân ngũ, hiện đang đảm nhiệm Hộ vệ thống lĩnh của Tiết độ sứ Giang Vạn Thành.
Lời lẽ của hắn không hề mang vẻ nho nhã của đám quan văn, trái lại thẳng thắn dứt khoát, lập tức chiếm được cảm tình của đám người Trương Vân Xuyên.
Mọi người chào hỏi lẫn nhau xong xuôi thì mới ngồi xuống.
“Tiết độ sứ đại nhân nói, có công tất thưởng, có tội tất phạt.”
“Lần này các ngươi đánh thắng trận, cổ vũ quân tâm sĩ khí của Tiết độ phủ đông nam ta, vì vậy Tiết độ sứ đại nhân cũng có thăng thưởng cho Tuần Phòng Quân các ngươi.”
Hà Khánh nhìn quanh một lượt những người đang ngồi thẳng tắp, rồi ngoắc tay với tùy tùng, vài tên tùy tùng khiêng những chiếc rương sơn đỏ tiến vào văn phòng.
Rương sơn đỏ mở ra, bên trong lộ ra những chồng ngân phiếu và giấy ủy nhiệm.
Nhìn thấy đồ vật trong rương, vẻ mặt mọi người đều có chút hưng phấn.
Bọn họ liều mạng trên chiến trường, đơn giản chỉ vì thăng quan phát tài, để cuộc sống của mình tốt đẹp hơn.
Lần này đặc sứ Hà Khánh đến, chính là để tuyên bố thăng thưởng.
“Khụ khụ!”
Hà Khánh lấy ra một phần bổ nhiệm văn sách, tuyên đọc trước mặt mọi người.
“Tuần Phòng Quân Đô đốc Lê Tử Quân túc trí đa mưu, thống lĩnh binh mã tiêu diệt phản quân có công lớn… Từ nay đảm nhiệm Tuần Phòng Quân Đại Đô đốc!”
Lê Tử Quân tuy đã sớm nhận được tin tức này từ người nhà.
Nhưng khi nghe Hà Khánh tuyên bố trước mặt mọi người việc mình được thăng nhiệm làm Tuần Phòng Quân Đại Đô đốc, hắn vẫn rất cao hứng.
Điều này cho thấy chiến tích của mình đã được Tiết độ sứ đại nhân tán thành.
Trước kia, từ chức trừ tặc sứ bị giáng xuống, hắn từng hoài nghi năng lực của bản thân.
Mà hiện tại, mình thăng lên làm Tuần Phòng Quân Đại Đô đốc, tuy rằng không sánh bằng chức trừ tặc sứ trước kia, nhưng đối với hắn mà nói, đây là một sự cổ vũ rất lớn.
“Lê Đại Đô đốc, chúc mừng, chúc mừng a.”
Hà Khánh tuyên đọc xong xuôi, đưa văn sách cho Lê Tử Quân, lại trao cả ấn tín cho hắn, rồi chúc mừng.
Tuần Phòng Quân là do Tiết độ phủ đông nam tự ý thành lập, chưa được triều đình Đại Chu thừa nhận.
Mặc dù tuyên bố ra ngoài là vì trừ tặc mà điều động các nơi Tuần Bổ Doanh thành lập một loại quân đội lâm thời, nhưng trên thực tế, Giang Vạn Thành hiện tại đang từng bước chuẩn bị biến nó thành quân đội thường trực.
Vì vậy, hiện tại mọi phương diện đều đang hướng tới quân chính quy, tuy rằng không được ngoại giới thừa nhận, nhưng địa vị của nó trong Tiết độ phủ đông nam cũng đang không ngừng tăng lên.
Lê Tử Quân khách sáo cảm tạ Hà Khánh, bày tỏ lòng trung thành với Tiết độ sứ đại nhân, rồi mới nhận lấy ấn tín quan phục, khom lưng ngồi xuống.
Hà Khánh liền lấy ra một phần giấy ủy nhiệm khác, tuyên bố Tiết độ sứ bổ nhiệm Trương Vân Xuyên thăng lên làm Tuần Phòng Quân Phó tướng, kiêm nhiệm Trần Châu Trấn thủ sứ.
Nghe vậy, Trương Vân Xuyên cố gắng bình phục sự kích động trong lòng, đứng lên.
Ở một thế giới khác, hắn chỉ là một tiểu nhân vật lăn lộn ở tầng lớp thấp nhất của xã hội, bôn ba vì ba bữa cơm mỗi ngày.
Nhưng hiện tại, hắn đã từng bước thích ứng với thế giới tàn khốc này, đồng thời từng bước tiến lên hàng ngũ cao tầng của Tiết độ phủ đông nam.
Tuy rằng hắn cảm thấy mỗi bước đi đều như giẫm trên băng mỏng, nhưng việc được tấn thăng làm Phó tướng, đồng thời đảm nhiệm Trần Châu Trấn thủ sứ, loại tâm tình vui sướng đó không thể diễn tả bằng lời.
Điều này khiến hắn vừa phấn chấn, lại có chút kinh hoảng.
Cao hứng vì mình đã trở thành một nhân vật nắm quyền thế, kinh hoảng vì nếu sau này mình bước sai một bước, sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Dù sao, ở chỗ cao vô cùng lạnh lẽo.
Vị trí của hắn càng cao, người chú ý đến hắn cũng càng nhiều, không thể tránh khỏi việc bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực của Tiết độ phủ đông nam, cuốn vào cuộc cờ quyền lực của Đại Chu.
Đối với hắn mà nói, đây không nghi ngờ gì là một thử thách mới, nếu không cẩn thận sẽ thân bại danh liệt, chết không có chỗ chôn.
“Cảm tạ Tiết độ sứ đại nhân đã tin tưởng và coi trọng, xin Hà đại thống lĩnh chuyển lời đến Tiết độ sứ đại nhân, ta Trương Đại Lang xin thề sống chết cống hiến cho Tiết độ sứ đại nhân, thề sống chết bảo vệ Tiết độ phủ đông nam!”
“Sinh là người của Tiết độ phủ đông nam, chết là quỷ của Tiết độ phủ đông nam!”
“Ta sẽ dùng tính mạng của mình, cùng phản quân chém giết, cùng sơn tặc tranh đấu, bất kể nhảy vào nước sôi lửa bỏng, đến giọt máu cuối cùng!”
Trương Vân Xuyên trịnh trọng tiếp nhận giấy ủy nhiệm và ấn tín, thần tình kích động bày tỏ lòng trung thành với Tiết độ sứ.
“Tốt, tốt.”
Hà Khánh nhìn vị tướng lãnh trẻ tuổi này, cười nói: “Trương Phó tướng, ta nhất định sẽ chuyển lời của ngươi đến Tiết độ sứ đại nhân.”
“Mong Trương Phó tướng lập nhiều chiến công hơn nữa, ngươi còn trẻ như vậy, nhất định tiền đồ vô lượng a.” Hà Khánh khích lệ Trương Vân Xuyên.
Trương Vân Xuyên liền nói ngay: “Hà đại thống lĩnh, ta tòng quân mới chỉ hơn 1 năm thôi, trước mặt ngài, vĩnh viễn chỉ là một tân binh!”
“Sau này còn xin Hà đại thống lĩnh chiếu cố nhiều hơn.”
“Ha ha ha!”
Hà Khánh được Trương Vân Xuyên nịnh nọt vô cùng thoải mái, hàn huyên vài câu rồi ra hiệu cho Trương Vân Xuyên ngồi xuống.
Trương Vân Xuyên lại đi đến trước mặt Lê Tử Quân nói: “Đại Đô đốc, ta Trương Đại Lang có ngày hôm nay, không thể không nhắc đến công lao dẫn dắt và vun trồng của ngài!”
“Ta từ một kẻ lưu dân xin ăn khắp nơi, đến hôm nay được Tiết độ sứ đại nhân thưởng thức, có thể thăng nhiệm Phó tướng và Trần Châu Trấn thủ sứ, đại ân đại đức của ngài, ta khắc ghi trong lòng!”
“Ta Trương Đại Lang miệng vụng về, không biết nói những lời hay.”
“Ta xin cúi đầu trước ngài, để cảm tạ ơn tri ngộ!”
Nói rồi, Trương Vân Xuyên khom người chín mươi độ, bái lạy thật sâu Lê Tử Quân đang ngồi trên ghế Đại Đô đốc.
Lê Tử Quân đứng lên, đỡ Trương Vân Xuyên.
Thấy thuộc hạ của mình được thăng nhiệm Phó tướng và Trần Châu Trấn thủ sứ, không hề trở nên kiêu ngạo coi trời bằng vung.
Trái lại, hắn vẫn nhớ đến công lao tiến cử của mình, trong lòng hắn cũng ấm áp, cảm thấy mình quả nhiên không nhìn lầm người.
“Ngươi có ngày hôm nay, đều là do ngươi chém giết trên chiến trường mà có, ta có công lao gì chứ.”
“Hôm nay mượn cơ hội này, ta xin nói thêm vài lời.”
Lê Tử Quân cười nói: “Sau này ngươi sẽ phải đến Trần Châu nhậm chức, đến lúc đó phải trấn giữ một phương, một mình gánh vác một phương.”
“Nói thật, ta thật sự không muốn ngươi đi a.”
Lê Tử Quân cảm khái nói: “Nhưng chim non rồi cũng phải lớn, ta cũng không thể trói buộc đôi cánh của ngươi, không cho ngươi bay.”
“Ta vẫn là câu nói đó, ngươi là người của Tuần Phòng Quân ta, bất luận sau này đi đến đâu, làm quan gì, cũng không được làm mất mặt Tuần Phòng Quân ta!”
“Nhất định phải quản thúc tốt quân kỷ, không được quấy nhiễu dân lành, không được giết hại người vô tội, phải đường đường chính chính làm người, chân thật làm việc!”
Lê Tử Quân chỉ vào Trương Vân Xuyên cảnh cáo: “Nếu sau này ta nghe được ngươi làm bậy, ta cũng sẽ không tha cho ngươi!”
“Đại Đô đốc yên tâm, ta nhất định khắc ghi lời ngài trong lòng!”
“Ừ!”
Sau khi Trương Vân Xuyên khom lưng ngồi xuống, Hà Khánh lại lục tục tuyên bố thăng thưởng cho những người khác.
Lưu Vân thăng lên làm Tuần Phòng Quân Tham tướng, chức Giáo úy Phi Hùng Doanh của hắn do Kỷ Ninh tiếp nhận.
Hắn lần này trong trận chiến ở Lâm Xuyên Thành đã lâm trận phản chiến, coi như là bỏ tối theo sáng.
Trong trận chiến ở Tứ Thủy huyện, hắn lại tác chiến dũng mãnh, chém tướng đoạt cờ, giết Phó tướng phản quân Từ Kiến, coi như là lập công.
Tiết độ phủ vì muốn làm tan rã quân tâm phản quân, dựng nên một tấm gương ưu đãi tướng lĩnh đầu hàng, vì vậy không những không truy cứu tội của Lưu Vân, trái lại còn đề bạt Lưu Vân làm Tuần Phòng Quân Tham tướng.
Kỷ Ninh dưới trướng Lưu Vân cũng được đề bạt làm Giáo úy Phi Hùng Doanh.
Ngoài những thay đổi này, Tiết độ phủ còn quyết định thành lập thêm Kiêu Kỵ Doanh, Trần Châu Doanh, Tiên Phong Doanh và Kiện Nhuệ Doanh ở hướng Trần Châu.
Bốn doanh mới thành lập này đều sẽ lấy lưu dân làm lính chủ yếu, thuộc quyền khống chế của Tuần Phòng Quân, do Phó tướng Trương Vân Xuyên trực tiếp chiêu mộ và thao luyện.
Từ Kính thăng lên làm Giáo úy Kiêu Kỵ Doanh mới thành lập, Tào Thuận làm Giáo úy Trần Châu Doanh, Đại Hùng, nguyên Trấn thủ sứ Tứ Thủy huyện, làm Giáo úy Tiên Phong Doanh, Kiện Nhuệ Doanh do Quân pháp tuần sát sứ Trịnh Trung kiêm nhiệm Giáo úy.
Ngoài ra, Tuần Phòng Quân còn thành lập thêm Quân Nhu Doanh, do Trương Vân Xuyên tiến cử Trần Kim Thủy đảm nhiệm Giáo úy.
Lê Tử Quân là Tuần Phòng Quân Đại Đô đốc, hắn rất tín nhiệm Trương Vân Xuyên, vì vậy những quan quân do Trương Vân Xuyên tiến cử, hắn hầu như không thay đổi, trực tiếp báo cáo lên Tiết độ phủ.
Tiết độ phủ cũng rất tín nhiệm Lê Tử Quân, vì thế, lần bổ nhiệm quan quân này hầu như không gặp phải trở ngại nào.