Chương 468 Quân địch áp sát
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 468 Quân địch áp sát
Chương 468: Quân địch áp sát
Trong khu rừng rậm ven quan đạo, Trương Vân Xuyên bước nhanh tiến vào một lều vải dựng tạm.
Bên trong lều, đô úy đội thám báo Từ Kính đang ôm túi nước ừng ực ừng ực tu ừng ực.
“Tham tướng đại nhân!”
Thấy Trương Vân Xuyên bước vào, Từ Kính vội lau vệt nước trên mép rồi đứng lên.
“Ngồi đi.”
Trương Vân Xuyên tự mình ngồi xuống một tảng đá, Từ Kính cũng khom lưng ngồi theo.
Sau khi biết được thế lực phản quân mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng, lại thêm tình hình quân địch chưa rõ, Trương Vân Xuyên đã quả đoán dẫn quân rút lui.
Chỉ là mấy vạn binh mã cùng không ít quân nhu, muốn rút về Tứ Thủy huyện trong thời gian ngắn cũng chẳng dễ dàng gì.
Vì vậy, Trương Vân Xuyên lệnh Phi Báo Doanh và Lưu Vân Phi Hùng Doanh yểm trợ quân nhu rút lui.
Còn hắn thì dẫn Trấn Sơn Doanh mai phục trong khu rừng rậm ven quan đạo, chuẩn bị tập kích đám truy binh, làm chậm bước tiến của chúng.
Trong lúc Trấn Sơn Doanh mặc đồ nhẹ mai phục trong rừng, hắn cũng tung toàn bộ thám báo binh dưới trướng đi do thám.
Đô úy Từ Kính còn đích thân dẫn đội đi dò la tình hình quân địch.
Mục đích của bọn họ là làm rõ binh lực và hướng đi của phản quân, để Trương Vân Xuyên có căn cứ đưa ra quyết sách.
Dù sao, phản quân đột nhiên bộc lộ thực lực ẩn giấu khiến Trương Vân Xuyên luôn cảm thấy bất an.
Đánh trận kỵ nhất là tình hình quân địch không rõ, khiến hắn không nắm được thế trận, cảm giác này rất tệ.
“Nói xem, các ngươi đã thám thính được gì về tình hình phản quân?”
Ngồi xuống chưa nóng chỗ, Trương Vân Xuyên đã vội hỏi đô úy Từ Kính vừa trở về.
Từ Kính đặt túi nước xuống, vẻ mặt nghiêm nghị: “Tham tướng đại nhân, ta đã bắt được mấy tù binh phản quân. Theo lời khai của chúng, chúng đều đến từ Phục Châu.”
“Phục Châu?”
Trương Vân Xuyên nghe vậy thì ngơ ngác: “Chẳng phải là địa bàn của Ninh vương sao?”
“Đúng vậy.”
Từ Kính nghiêm mặt nói: “Lần này, chúng lén lút điều đến hai, ba vạn quân, đã hợp binh với phản quân, đều giương cờ phản quân.”
Trương Vân Xuyên nghe xong tin tức do Từ Kính thám thính được thì vô cùng kinh hãi.
Thảo nào phó tướng Tả Kỵ Quân Mã Phúc Sơn thống soái hơn một vạn quân lại bị tiêu diệt hoàn toàn, hóa ra là Ninh vương phái người bí mật tham chiến.
Nếu không, chỉ với sức mạnh của phản quân dưới trướng Cố Nhất Chu, tuyệt đối không thể một mình nuốt trọn hơn một vạn Tả Kỵ Quân.
Phải biết, thực lực của Phục Châu do Ninh vương quản lý và Đông Nam Tiết độ phủ cũng không chênh lệch nhau là bao.
Đặc biệt là mấy năm qua, để cân bằng với Đông Nam Tiết độ phủ ngày càng bành trướng, Đại Chu triều đình đã tăng cường hỗ trợ cho Ninh vương.
Không chỉ thuế phú của Phục Châu đều thuộc về Ninh Vương Phủ, mà triều đình cũng làm ngơ trước việc Vương Vệ quân ráo riết chạy đua vũ trang.
Ngược lại, triều đình hiện giờ tiếng nói rất yếu, quản cũng chẳng xong, nên đành ngầm đồng ý cho Ninh vương chạy đua vũ trang.
Chỉ là Trương Vân Xuyên không ngờ Ninh vương lại nhanh chóng nhúng tay vào Đông Nam Tiết độ phủ như vậy.
“Không ngờ Ninh vương lại phái binh tham chiến.”
Sắc mặt Trương Vân Xuyên trở nên nghiêm trọng: “Ta đã bảo sao Cố Nhất Chu lại đột nhiên có thêm nhiều quân đến thế.”
“Xem ra Đông Nam Tiết độ phủ lần này gặp rắc rối lớn rồi.”
Trương Vân Xuyên lộ vẻ suy tư.
Đông Nam Tiết độ phủ trước nay lương bổng dồi dào, binh mã hùng tráng, chỉ cần nằm im bất động thì chẳng khác nào một con hổ trấn sơn, không ai dám dễ dàng khiêu khích.
Nhưng hiện tại, Đông Nam Tiết độ phủ đã bộc lộ ra hàng loạt vấn đề trong cuộc chiến dẹp phỉ, lại thêm phản quân Cố Nhất Chu làm loạn khiến chúng trở tay không kịp.
Tả Kỵ Quân mà Đông Nam Tiết độ phủ vẫn luôn tự hào lại tỏ ra yếu kém, biểu hiện trên chiến trường chỉ tàm tạm.
Các thế lực khác đều đang dòm ngó.
Ninh vương hiện tại đột nhiên bí mật phái người tham chiến, chắc chắn là thấy Đông Nam Tiết độ phủ chỉ là hổ giấy, nên mới nhắm đến miếng mỡ béo bở này.
Hiện tại Ninh vương vẫn chưa công khai tham chiến, chỉ bí mật phái binh hỗ trợ phản quân Cố Nhất Chu, vẫn đang lẩn tránh ở phía sau màn.
Nhưng điều này không có nghĩa là Đông Nam Tiết độ phủ có thể vô tư.
Nếu không thể nhanh chóng tiêu diệt sơn tặc và phản quân bằng sấm sét, thì đến khi Ninh vương thấy có cơ hội lợi dụng, dốc toàn lực tấn công, Đông Nam Tiết độ phủ sẽ gặp đại họa.
Huống chi, ngoài Ninh vương ra, ở phương bắc còn có một cái Quang Châu Tiết độ phủ nữa.
Nhưng đối với Trương Vân Xuyên mà nói, Đông Nam Tiết độ phủ càng loạn thì lại càng tốt, hắn có thể đục nước béo cò.
Hắn hiện tại đã là Tuần Phòng Quân tham tướng, dưới tay có hai doanh Trấn Sơn Doanh và Phi Báo Doanh vượt biên chế.
Ngoài ra, còn có Đông Nam nghĩa quân ở ngoài ngầm phối hợp, thế lực không hề nhỏ.
Có điều, các thế lực vẫn chưa thực sự giao chiến, ngoài phản quân và quân đội của Ninh vương ra, Trấn Nam Quân, Hữu Kỵ Quân các loại thực lực vẫn còn tồn tại.
Vì vậy, hắn vẫn phải kiềm chế quân đội dưới trướng, phải cẩn thận hành sự.
Hắn biết một đạo lý, trong ván cờ của các thế lực, kẻ nào ra tay trước thường khó cười đến cuối cùng.
Hắn phải cố gắng tránh để thực lực của mình bị tiêu hao quá nhiều ở giai đoạn đầu, tránh bị biến thành đá kê chân cho người khác.
“Hiện tại động tĩnh của quân phản loạn thế nào?”
Sau khi biết rõ Cố Nhất Chu có thêm không ít người của Ninh vương, Trương Vân Xuyên lại thấy yên tâm hơn.
Hắn không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ tình hình quân địch không rõ.
“Hiện tại bộ binh của Cố Nhất Chu đã trở lại Lâm Xuyên Thành.”
“Bây giờ bọn chúng chia quân làm hai đường, một đường đi về phía Đông Sơn phủ, một đường hướng về phía chúng ta.”
Trương Vân Xuyên đã hiểu rõ ý đồ của phản quân.
Chúng muốn chia quân làm hai đường, thừa dịp Tả Kỵ Quân thảm bại, Đông Nam Tiết độ phủ chưa kịp phản ứng để chiếm lấy Lâm Xuyên phủ và Đông Sơn phủ.
“Phản quân há miệng lớn như vậy, không sợ chết no à!” Trương Vân Xuyên bĩu môi.
Dù phản quân dưới trướng Cố Nhất Chu có thêm quân đội của Ninh vương, nhưng muốn nuốt trọn Lâm Xuyên phủ và Đông Sơn phủ cũng chẳng dễ dàng gì.
“Đạo quân hướng về phía chúng ta có bao nhiêu, ai là kẻ cầm đầu?”
Trương Vân Xuyên không quan tâm đến đạo quân đi Đông Sơn phủ, dù sao bên đó vẫn còn người của Tả Kỵ Quân.
Hắn chỉ quan tâm đến lãnh địa của mình.
Hắn đã vất vả lắm mới khống chế được Ngọa Ngưu Sơn, Tứ Thủy huyện và Tứ Dương huyện, đương nhiên không cho phép người ngoài chia sẻ.
“Đạo quân hướng về phía chúng ta không ít, chừng hơn hai vạn quân, giương cờ lớn của phó tướng phản quân Từ Kiến.”
“Ngoài ra, trong đội ngũ chắc hẳn có không ít quân từ Phục Châu đến, kỵ binh đi tiền trạm có tới hơn 400, rất hung hăng.”
Trương Vân Xuyên nghe nói có hơn hai vạn quân và hơn 400 kỵ binh đang tiến về phía mình thì nhất thời cảm thấy áp lực.
Trấn Sơn Doanh và Phi Báo Doanh dưới trướng hắn tổn thất không lớn trong trận chiến ở Lâm Xuyên Thành, biên chế được bảo toàn tương đối đầy đủ.
Thêm vào đó là Phi Hùng Doanh của Lưu Vân bộ từ chỗ tối chuyển ra, bọn họ cũng không sợ hai vạn phản quân này, vẫn có thể đánh một trận.
Nhưng trong lòng hắn lại không muốn đánh.
Dù sao thực lực hai bên không chênh lệch nhau nhiều, dù có đánh bại được phản quân thì bọn họ cũng sẽ bị tổn hao nguyên khí.
Trong thời buổi thế cuộc biến động kịch liệt này, binh mã trong tay chính là chỗ dựa và sức mạnh.
Nếu liều mạng với kẻ địch đến lưỡng bại câu thương thì hắn sẽ không thể khống chế được thế cuộc.
Trương Vân Xuyên đang nhanh chóng suy tính kế sách đối phó.