Chương 42 Mượn lực
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 42 Mượn lực
Chương 42: Mượn Lực
Lần này, Cửu Phong Sơn cướp được một lượng lớn vải vóc, lương thực và các vật tư khác.
Đồng thời, bọn chúng còn thu được mấy vạn lượng bạc thuế muối của Đông Sơn phủ, có thể nói là thu hoạch đầy bồn đầy bát.
Sau lễ chúc mừng, đại đương gia Trấn Sơn Hổ liền triệu tập các đầu lĩnh để luận công ban thưởng.
Trong Tụ Nghĩa Đường vô cùng náo nhiệt.
Trên mặt các đầu lĩnh đều tràn đầy nụ cười vui vẻ.
Mỗi lần phân chia chiến lợi phẩm luôn là thời điểm bọn chúng cao hứng nhất.
La nhị gia vừa đến cửa Tụ Nghĩa Đường, Trương Vân Xuyên đã từ bên cạnh xông tới, chặn đường hắn.
“Gặp nhị gia!”
Trương Vân Xuyên cười chào hỏi.
“Ừ.”
La nhị gia liếc nhìn Trương Vân Xuyên, khẽ gật đầu rồi cất bước đi vào Tụ Nghĩa Đường.
Lần xuống núi này, hắn vốn định diệt trừ Trương Vân Xuyên.
Nhưng ai ngờ Trương Vân Xuyên phúc lớn mạng lớn, tránh được một kiếp.
Bạch Hào, thuộc hạ của hắn, lại chết một cách mơ hồ.
Hắn cảm thấy việc này có liên quan đến Trương Vân Xuyên.
Vì thế, hắn cũng chẳng có tình cảm gì với Trương Vân Xuyên.
“Nhị gia.”
Trương Vân Xuyên kéo La nhị gia lại.
“Có chuyện gì?” La nhị gia lạnh mặt hỏi.
“Ha ha.” Trương Vân Xuyên nhìn La nhị gia, nói: “Ngài nói lần này ta lập công lớn sẽ tiến cử ta với Hổ gia làm ghế thứ chín của trại ta, hay là lát nữa ngài nói giúp ta một chút với Hổ gia?”
La nhị gia nghe xong, sắc mặt cũng hơi cứng ngắc.
Hắn đúng là đã từng nói như vậy.
Nhưng đó chỉ là để lung lạc Trương Vân Xuyên, giả vờ lôi kéo hắn, để hắn lơi lỏng cảnh giác mà thôi.
Không ngờ Trương Vân Xuyên lại coi là thật.
“Vân Xuyên huynh đệ.” La nhị gia đánh giá Trương Vân Xuyên một lượt rồi qua loa nói: “Chuyện này để sau hẵng nói.”
Đừng nói là tiến cử Trương Vân Xuyên làm ghế thứ chín của trại.
Hắn hiện tại còn nghi ngờ tên chó chết này đã giết thuộc hạ đắc lực của mình là Bạch Hào.
Nếu đúng là như vậy, hắn phải lột da hắn!
“Nhị gia.”
Trương Vân Xuyên thấy La nhị gia trả lời qua loa thì cuống lên.
“Ngài sẽ không nuốt lời chứ?”
“Ngài luôn miệng nói muốn tiến cử ta làm cửu đương gia!”
Trương Vân Xuyên cố ý tăng âm lượng nói: “Lần này xuống núi ta bỏ ra bao nhiêu công sức, không chỉ đẩy lùi bọn lưu tặc đột kích, còn bắt được mấy chục phu xe thanh niên trai tráng chạy tán loạn, huynh đệ của ta cũng chết vài người.”
“Ngài không thể lật lọng được!”
“Các huynh đệ, các ngươi phân xử thử xem…” Trương Vân Xuyên vừa nói vừa muốn tìm mọi người phân xử.
La nhị gia cũng không ngờ Trương Vân Xuyên lại khó dây dưa như vậy.
Lại còn muốn đem chuyện này khơi ra trước mặt mọi người.
“Vân Xuyên huynh đệ, ngươi đừng ồn ào đã.”
La nhị gia thấy có người gần đó ném ánh mắt khác thường tới thì vội vàng kéo hắn sang một bên.
“Vân Xuyên huynh đệ, ta đương nhiên là nói lời giữ lời.” La nhị gia cố gắng kiềm chế cơn giận với Trương Vân Xuyên.
Nếu Trương Vân Xuyên thật sự làm ầm ĩ lên, nói hắn ngấm ngầm hứa với Trương Vân Xuyên, sau đó lại không thực hiện.
Vậy đại đương gia sẽ nghĩ như thế nào?
Những huynh đệ khác sẽ nghĩ như thế nào?
Như vậy chẳng phải sẽ hỏng hết danh tiếng mà hắn vất vả gây dựng bấy lâu nay sao?
La nhị gia hít sâu một hơi, nói: “Lần này ngươi cũng biết đấy, tuy rằng ngươi bỏ ra không ít công sức, nhưng những huynh đệ khác cũng bỏ ra không ít công sức.”
“Huynh đệ dưới tay ta cùng người của Trường Phong tiêu cục liều chết cũng thương vong mấy chục người kia kìa.”
“Ngươi nói nếu ta tiến cử ngươi làm cửu đương gia, những huynh đệ khác có phục không?”
La nhị gia vỗ vai Trương Vân Xuyên, nói: “Ta thấy chuyện này không vội được.”
“Để khi khác ngươi lập thêm chút công lao nữa.”
“Ta bảo đảm sẽ tiến cử ngươi với Hổ gia làm cửu đương gia, tuyệt đối không nuốt lời, thế nào?”
Trương Vân Xuyên không ăn bộ này của La nhị gia.
“Nhị gia, lần này ta lập công cũng không nhỏ.”
“Nếu không có ta đẩy lùi bọn lưu tặc, thì hàng hóa của chúng ta nói không chừng đã bị cướp đi rồi.”
“Lại nói, ta còn bắt được con gái của Đông Sơn phủ đồng tri nữa…”
Trương Vân Xuyên không chịu bỏ qua.
“Chuyện ngài đã đáp ứng ta, không thể nói không đáng tin được.”
La nhị gia nghe vậy thì tức đến khóe miệng giật giật.
Sớm biết họ Trương khó dây dưa như vậy, ngày đó hắn đã không nên dùng chuyện này để lung lạc hắn.
Hiện tại đối mặt với yêu cầu thực hiện của Trương Vân Xuyên, hắn cảm thấy vừa phẫn nộ vừa bất đắc dĩ.
“Vân Xuyên huynh đệ, chuyện trong trại muốn thêm một đương gia, một mình ta nói cũng không tính.”
La nhị gia nói: “Theo quy củ của trại, việc này nhất định phải được đại đương gia và các đương gia khác đồng ý mới được.”
“Vì vậy, không phải là lời ta nói không đáng tin…”
Trương Vân Xuyên ngắt lời La nhị gia: “Nhị gia, các đương gia khác ta không quản, ta chỉ hỏi ngài, ngài có ủng hộ ta làm ghế thứ chín của trại không?”
“Ta đương nhiên là ủng hộ ngươi.” La nhị gia chần chừ một chút rồi nói.
“Nhưng mà…”
“Có câu nói này của nhị gia là ta yên tâm rồi.”
Trương Vân Xuyên chợt kéo La nhị gia đi tới trước mặt Bàng ngũ gia cách đó không xa.
“Ngũ gia, nhị gia cũng ủng hộ ta làm cửu đương gia.” Trương Vân Xuyên cao hứng nói với Bàng ngũ gia: “Không tin thì ngài cứ hỏi hắn.”
Bàng ngũ gia liếc nhìn Trương Vân Xuyên và La nhị gia, trong lòng đầy nghi hoặc.
Trương Vân Xuyên này là do một tay đại đương gia đề bạt lên.
La nhị gia luôn bất hòa với đại đương gia.
Hắn không chèn ép Trương Vân Xuyên đã là tốt lắm rồi, sao có thể ủng hộ hắn lên vị được?
“Nhị gia, ngài thật sự ủng hộ Vân Xuyên huynh đệ làm cửu đương gia?”
Bàng ngũ gia có chút khó tin mở miệng dò hỏi.
La nhị gia chạm phải ánh mắt của Trương Vân Xuyên.
Nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Trương Vân Xuyên, hắn hận không thể bóp chết hắn.
Hắn cực kỳ không tình nguyện nói: “Vân Xuyên huynh đệ hữu dũng hữu mưu, lần này lại lập công lớn, ta cảm thấy hắn có thể ngồi ghế thứ chín của trại.”
“Nếu nhị gia đã cảm thấy Vân Xuyên huynh đệ có thể, vậy ta cũng không có ý kiến gì.”
Bàng ngũ gia ở trong trại thuộc loại người hiền lành, luôn không muốn đắc tội ai.
Bàng ngũ gia cười tủm tỉm nói: “Sau đó ta sẽ đề nghị với đại đương gia, tiến cử Vân Xuyên huynh đệ làm ghế thứ chín của trại.”
“Đa tạ nhị gia, đa tạ Ngũ gia!”
“Nếu ta ngồi ghế thứ chín của trại, ta sẽ mời các ngài uống rượu!”
Trương Vân Xuyên thấy giải quyết được hai vị này thì lộ ra nụ cười đắc ý.
Nhìn thấy Trương Vân Xuyên cao hứng, sắc mặt La nhị gia có chút khó coi.
Đại hội luận công hành thưởng của trại rất nhanh bắt đầu.
Trấn Sơn Hổ dựa theo công lao của các đầu lĩnh, từng người ban thưởng vải vóc, bạc các loại, coi như là khen ngợi.
“Hổ gia, chư vị đương gia.”
Bàng ngũ gia cũng tiến cử Trương Vân Xuyên trước mặt mọi người.
“Vân Xuyên huynh đệ hữu dũng hữu mưu, không chỉ dám giết cẩu quan, còn biết chiến sự, thao luyện đội ngũ cũng rất có bài bản.”
Bàng ngũ gia nói: “Lần này xuống núi, hắn đã đánh lui một toán lưu tặc thừa dịp cháy nhà hôi của, bảo đảm hàng hóa của chúng ta không bị cướp đi, hắn còn bắt được con gái của Đông Sơn phủ đồng tri là Tô Ngọc Ninh cùng mấy chục người khác, có thể nói là lập công rất lớn.”
“Hiện tại Bạch tam gia bị lưu tặc giết chết, Cửu Phong Sơn ta tổn thất một đám tướng.”
Ông dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Ta thấy chi bằng để Vân Xuyên huynh đệ làm đương gia mới của trại, ngồi ghế thứ chín, không biết chư vị thấy thế nào?”
Lời vừa nói ra, các đương gia đều đưa mắt nhìn Trương Vân Xuyên.
Trương Vân Xuyên tuy là người mới vào núi mấy tháng, nhưng danh tiếng lại rất vang dội.
Chỉ là để hắn ngồi ghế thứ chín, bọn họ vẫn còn chần chừ, không dễ dàng tỏ thái độ.
Trấn Sơn Hổ vốn định nâng Trương Vân Xuyên lên để đối đầu với đám người của nhị đương gia, để củng cố vị trí của mình.
Trương Vân Xuyên này ngược lại cũng không chịu thua kém.
Đầu tiên là hành hung đám người của Bạch tam gia, tàn nhẫn chèn ép bọn chúng, khiến cho một đám người hung hăng kiêu ngạo phải im hơi lặng tiếng.
Lần này xuống núi không chỉ đẩy lùi bọn lưu tặc đột kích, còn bắt được không ít tù binh của đoàn xe.
Đồng thời, Bạch tam gia lại chết.
Trấn Sơn Hổ cảm thấy rất có thể cũng là do tên tiểu tử này làm.
Vì vậy, hắn vẫn rất thưởng thức Trương Vân Xuyên.
Nếu Bàng ngũ gia đã đưa ra đề nghị này, hắn tự nhiên là giơ hai tay tán thành.
“Ta thấy lão ngũ nói không sai.” Trấn Sơn Hổ cười tủm tỉm nói: “Vân Xuyên huynh đệ có gan có dạ, công lao lần này mọi người đều rõ như ban ngày.”
“Nếu không phải hắn đẩy lùi bọn lưu tặc đột kích, thì đám lưu tặc không rõ thân phận kia có thể đã thành công rồi.”
“Vậy chúng ta không chỉ có thể mất hàng hóa, mà còn có thể thương vong nhiều huynh đệ hơn.”
Trương Vân Xuyên bọn họ cũng không biết người đột kích là ai.
Vì vậy, khi trở về, bọn chúng đã trực tiếp thổi phồng lên một chút, nói bọn chúng là một đám người đông thế mạnh, muốn thừa dịp cháy nhà hôi của.
Nhị đương gia trong lòng có quỷ, tự nhiên cũng không tiện vạch trần lời nói dối của Trương Vân Xuyên.
“Nếu hắn ngồi ghế thứ chín của trại, ta ủng hộ.”
Đại đương gia Trấn Sơn Hổ cũng tại chỗ tỏ thái độ.