Chương 40 Thắng lợi trở về
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 40 Thắng lợi trở về
Chương 40: Thắng Lợi Trở Về
La nhị gia chờ mãi mà chẳng thấy Bạch tam gia trở về.
Đúng lúc hắn định phái người đi dò xét tình hình thì Đại Hùng, thuộc hạ của Trương Vân Xuyên, vội vã chạy đến trước mặt hắn.
“Nhị gia, nhị gia!”
Đại Hùng chỉ tay về phía xa xa, nói: “Có một đám người không rõ thân phận tập kích chúng ta, huynh đệ chúng ta ch.ết không ít!”
La nhị gia nghe vậy, trong lòng mừng thầm.
Chắc chắn là Huyết Tích Tử đã ra tay rồi!
“Ch.ết bao nhiêu huynh đệ?” La nhị gia bước lên trước một bước, gấp giọng hỏi: “Vân Xuyên huynh đệ thế nào rồi?”
“Đại ca ta không sao.”
Đại Hùng thành thật trả lời: “Các huynh đệ khác ch.ết trong rừng cả rồi.”
“Đại ca muốn ta đến cầu viện, khẩn cầu nhị gia phái người đi hỗ trợ truy bắt đám người kia.”
La nhị gia nghe nói Trương Vân Xuyên không ch.ết, vẻ mặt có chút ngưng lại.
“Vân Xuyên huynh đệ không sao?”
“Đại ca ta không sao.” Đại Hùng nói thêm: “Chỉ bị thương thôi.”
La nhị gia có chút khó tin.
Huyết Tích Tử là một đám sát thủ tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ cơ mà!
Vậy mà bọn chúng lại không giết được Trương Vân Xuyên.
Tin tức này khiến La nhị gia vô cùng thất vọng.
“Ai to gan lớn mật dám động vào người của Cửu Phong Sơn ta!”
La nhị gia vờ giận dữ, lập tức dẫn một đội người đi trợ chiến.
Khi hắn chạy đến địa điểm mà Đinh đội đang chờ thì liếc mắt đã thấy Trương Vân Xuyên vẫn còn sống nhăn răng.
Hắn vội bước nhanh tới.
“Vân Xuyên huynh đệ.” La nhị gia tiến đến trước mặt Trương Vân Xuyên, thân thiết hỏi: “Nghe nói có người tập kích các ngươi, đã xảy ra chuyện gì?”
“Bọn ta đang trong rừng tùng truy bắt đám thanh niên trai tráng chăn ngựa chạy trốn.”
Trương Vân Xuyên cũng ra vẻ mình là người bị hại.
“Ai ngờ đột nhiên có một đám người lao ra, vừa bắn cung vừa chém giết.”
“Bọn ta không kịp trở tay, ch.ết không ít huynh đệ.”
Trương Vân Xuyên nắm chặt lấy cánh tay La nhị gia, nói: “Nhị gia, các huynh đệ ch.ết thảm quá! Ta nhất định phải băm vằm đám người kia thành trăm mảnh mới hả giận!”
“Được, được.”
Sắc mặt La nhị gia có chút cứng ngắc, đẩy tay Trương Vân Xuyên ra, nói: “Vân Xuyên huynh đệ, ngươi cứ yên tâm, đám người kia dám ra tay với huynh đệ Cửu Phong Sơn ta, ta nhất định không bỏ qua cho bọn chúng.”
“Ngươi bị thương rồi, cứ nghỉ ngơi đi.”
La nhị gia nói: “Ta đích thân dẫn người đi bắt bọn chúng!”
Trương Vân Xuyên thấy La nhị gia bộ dạng hùng hổ, trong lòng cười lạnh.
Còn bày trò ở đây nữa à?
Lúc trước hắn phái mình dẫn người ra ngoài phụ trách bắt cá lọt lưới, không giao việc nguy hiểm cho bọn họ, hắn còn thấy La nhị gia này không tệ.
Nhưng sau chuyện vừa rồi, hắn phát hiện La nhị gia chính là một con cáo già.
Nếu không phải mình may mắn, giờ này chắc đã mất mạng rồi cũng nên.
La nhị gia lo lắng cho an nguy của Bạch tam gia.
Hắn động viên Trương Vân Xuyên vài câu rồi mặt mày ủ dột dẫn người tiến vào rừng tùng.
Bọn họ tiến vào rừng tùng không xa thì đã thấy xác của Bạch tam gia và đám thuộc hạ phơi thây tại chỗ.
“Nhị gia!”
“Bạch tam gia ch.ết rồi!”
Nhìn thấy Bạch tam gia nằm trên đất, bị chém đến biến dạng, tất cả đều lộ vẻ nghiêm trọng.
La nhị gia nhìn những thi thể này, sắc mặt cũng lạnh đi.
“Tìm kiếm đi!”
“Xem có ai còn sống không!”
Mọi người nghe theo lời La nhị gia, tản ra tìm kiếm người sống.
Nhưng ngoài việc phát hiện thi thể của một vài huynh đệ Đinh đội và vài xác của Huyết Tích Tử ra, không còn một ai sống sót.
“Hình như đây là Hoàng Khánh của Đinh đội, đi theo Trương Vân Xuyên.”
Một tên huynh đệ chỉ vào xác của Hoàng Khánh, nói với La nhị gia.
La nhị gia nhìn thi thể ngổn ngang, trong lòng có chút bực bội.
Cmn, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Không phải Huyết Tích Tử tập kích Trương Vân Xuyên, Bạch tam gia phụ trách bồi thêm một đao để đảm bảo không có sơ hở nào, giết ch.ết Trương Vân Xuyên sao?
Hiện tại sao người của Huyết Tích Tử thì ch.ết, Bạch tam gia cũng ch.ết, còn Trương Vân Xuyên thì sống nhăn răng?
La nhị gia nhìn những thi thể này, nhất thời không thể hiểu rõ manh mối.
Lẽ nào người của Huyết Tích Tử nhầm đối tượng?
Không thể nào.
Do Bạch tam gia đích thân dẫn bọn chúng đi mà.
Tiền bạc mình cũng đưa đủ rồi cơ mà.
Vậy mà sao lại thất thủ được?
Tướng tài đắc lực của mình là Bạch Hào lại ch.ết rồi.
Lúc này, Lâm Hiền của Đinh đội dẫn một đội người từ sâu trong rừng tùng đi ra.
“Nhị gia!”
Lâm Hiền và đồng bọn thấy La nhị gia thì chủ động tiến đến.
“Bắt được hung thủ tập kích chưa?” La nhị gia mặt mày u ám hỏi.
Lâm Hiền sắc mặt khó coi đáp: “Đám người kia đã sớm có dự mưu, trên đường chạy trốn bọn chúng còn gài thêm bẫy rập, chúng ta không đuổi kịp.”
“Đồ chó!”
La nhị gia đang bực mình chửi tục một câu.
“Đừng để ta biết là ai làm!”
La nhị gia nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu ta biết ai giết người của chúng ta, ta sẽ cho bọn chúng sống không bằng ch.ết!”
Lâm Hiền và đồng bọn không thể đuổi kịp Huyết Tích Tử đang chạy trốn.
La nhị gia nhất thời không làm rõ được tình hình cụ thể, cũng vô cùng phiền muộn.
“Nhị gia, có khả năng là Huyết Tích Tử và Bạch tam gia bất cẩn nên đã ch.ết dưới tay họ Trương không?”
Thấy La nhị gia mặt mày ủ rũ, có người nói ra suy đoán trong lòng.
“Ý của ngươi là nói, họ Trương giết Bạch Hào và người của Huyết Tích Tử?”
“Ta thấy có thể.”
“Họ Trương sống nhăn răng, còn Bạch tam gia thì ch.ết rồi, chuyện này không hợp lý chút nào.”
“Trừ phi là họ Trương giết ngược lại bọn chúng.”
La nhị gia nghe vậy, đầu óc nhanh chóng chuyển động, cảm thấy có chút khó tin.
Trương Vân Xuyên đúng là có tài thật, nhưng hắn cũng không thể một mình chống lại mười người được.
Hơn nữa, những người dưới tay hắn đều là người mới lên núi được mấy tháng.
Bọn tép riu đó có thể đối kháng với sát thủ giang hồ như Huyết Tích Tử sao?
Nhưng hắn lại cảm thấy suy đoán này không phải là không thể xảy ra.
“Phái người theo dõi Trương Vân Xuyên và đồng bọn.” La nhị gia phân phó: “Nhất định phải làm rõ Bạch Hào và đồng bọn ch.ết như thế nào.”
“Không thể để bọn chúng ch.ết không rõ ràng được.”
La nhị gia nghĩ một chút rồi nói thêm: “Lại phái người đi tìm hiểu tình hình của Huyết Tích Tử.”
“Bọn chúng cầm tiền của ta mà lại thất thủ, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được!”
“Tuân lệnh!”
Ở hiện trường, ngoài Huyết Tích Tử đã đào tẩu ra thì chỉ còn lại Trương Vân Xuyên và đồng bọn còn sống.
La nhị gia nhất thời không làm rõ được chân tướng sự việc, chỉ có thể kiên trì chờ đợi thuộc hạ đi tìm hiểu tình hình.
Sau khi thu thập tàn cục, bọn chúng đốt cháy những chiếc xe chở hàng lớn kia.
Bọn chúng dùng ngựa thồ và người vác để mang mấy chục xe vải vóc, lương thực và mấy vạn lượng bạc trắng về sơn trại.
Lần này Cửu Phong Sơn đã điều động hơn 500 huynh đệ.
Sau khi trả giá bằng mấy chục người thương vong, bọn chúng đã đoạt đồ ăn trước miệng hổ, từ tay của Trường Phong tiêu cục cướp đoạt được mấy chục xe hàng hóa và mấy vạn lượng bạc trắng.
Bọn chúng tuy rằng thắng lợi trở về, nhưng La nhị gia lại vô cùng phiền muộn.
Phó tá đắc lực của hắn là Bạch Hào đã ch.ết.
Hắn một lòng muốn gi.ết Trương Vân Xuyên nhưng hắn chỉ bị thương.
Quan trọng hơn là.
Lần này, để tăng lên sức ảnh hưởng của mình trong trại, hắn chỉ có thể thành công chứ không thể thất bại, vì vậy mới nghênh chiến Trường Phong tiêu cục.
Hơn ba mươi huynh đệ thân tín dưới tay hắn đã bỏ mạng dưới tay Trường Phong tiêu cục, có thể nói là tổn thất nặng nề.