Chương 365 Không đường thối lui
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 365 Không đường thối lui
Chương 365: Không Đường Thối Lui
Đại doanh tiền tuyến Tuần Phòng Quân trừ tặc, giáo úy Nhạc Định Sơn dẫn theo vài tên tùy tùng vội vã đến thẳng trung quân lều lớn.
“Ai!”
“Lão Nhạc!”
Giữa đường, hắn lại đụng phải giáo úy Triệu Khôn của Tuần Phòng Quân.
“Mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy? Sao chẳng thấy bóng dáng?” Triệu Khôn chặn Nhạc Định Sơn lại, nhiệt tình chào hỏi.
“Ta ra ngoài làm chút việc cho Đô đốc đại nhân.” Nhạc Định Sơn úp úp mở mở đáp.
“Ngươi đúng là đồ chó có số không hưởng…”
“Ý gì hả?” Nhạc Định Sơn nghe vậy thì trừng mắt.
Triệu Khôn chẳng để ý đến vẻ mặt của Nhạc Định Sơn, tiến lên trước mặt, hớn hở nói: “Ngươi không biết đâu, lúc ngươi vắng mặt, bọn ta đã tiêu diệt một đám sơn tặc chạy trốn, bắt được hơn ba mươi ả đàn bà trẻ măng.”
“Đám đàn bà này đều bị sơn tặc cướp về từ khắp nơi, ai nấy như hoa như ngọc, mơn mởn như trái đào. Còn có mấy ả là tiểu thư khuê các nữa chứ, cái mùi vị đó thì mấy mụ thôn phụ sơn dã làm sao sánh bằng.”
“Nếu ngươi ở đại doanh thì chắc chắn cũng được chia cho vài ả.” Triệu Khôn tiếc rẻ lắc đầu: “Tiếc là giờ bị huynh đệ chia nhau hết rồi.”
“Cút mẹ mày đi.”
“Tao còn tưởng chuyện gì.”
“Mất thời gian của ông.” Nhạc Định Sơn hùng hùng hổ hổ nói rồi chẳng thèm để ý đến Triệu Khôn, đi thẳng về phía trung quân lều lớn của Cố Nhất Chu.
Triệu Khôn nhìn theo bóng lưng hùng hùng hổ hổ rời đi của Nhạc Định Sơn, có chút kinh ngạc.
“Chẳng qua là không được chia đàn bà thôi mà, làm gì mà nổi đóa với lão tử?”
“Này! Lão Nhạc, tối nay cùng nhau uống rượu nhé, tao chia cho mày hai ả tao chơi qua rồi, cho mày đã nghiền!” Triệu Khôn hét lớn về phía bóng lưng Nhạc Định Sơn, nhưng Nhạc Định Sơn đang bực mình nên chẳng buồn đáp lời.
Nhạc Định Sơn xuống ngựa trước trung quân lều lớn, sải bước tiến về phía mấy tên thân vệ quân sĩ đang đứng thẳng tắp.
“Đô đốc đại nhân có ở trong không?” Nhạc Định Sơn trầm giọng hỏi.
“Nhạc giáo úy, Đô đốc đại nhân đang cùng Từ giáo úy bàn chuyện.” Thân vệ quân sĩ đáp.
Đúng lúc Nhạc Định Sơn định bảo thân vệ vào bẩm báo thì từ bên trong vọng ra tiếng của Đô đốc Tuần Phòng Quân Cố Nhất Chu.
“Tiểu Nhạc, vào đi.” Cố Nhất Chu nghe thấy tiếng Nhạc Định Sơn ở bên ngoài thì ngừng nói chuyện với Từ Kiến, bảo Nhạc Định Sơn vào.
“Vâng.” Nhạc Định Sơn đáp một tiếng, vén màn lên rồi bước vào trung quân lều lớn.
“Ngươi về trước đi.” Thấy Nhạc Định Sơn bước vào, Cố Nhất Chu khoát tay với Từ giáo úy.
“Tuân lệnh.” Từ giáo úy đáp, quay lại khẽ gật đầu với Nhạc Định Sơn rồi rời khỏi trung quân lều lớn.
“Ta bảo ngươi đi giết người, chứ không phải đi xin cơm.” Cố Nhất Chu nhìn bộ dạng quần áo lấm lem, sắc mặt tiều tụy, chật vật của Nhạc Định Sơn thì nhíu mày hỏi: “Sao lại thành ra như ăn mày thế kia?”
“Đô đốc đại nhân, thuộc hạ phụ lòng ủy thác của ngài, xin ngài trách phạt.” Nhạc Định Sơn quỳ một chân xuống đất, vẻ mặt đầy tự trách.
Thấy thái độ của Nhạc Định Sơn như vậy, sắc mặt Cố Nhất Chu trở nên nghiêm trọng.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Cố Nhất Chu nhìn chằm chằm Nhạc Định Sơn: “Cho ngươi ba, bốn trăm người mà vẫn không giết được hắn?”
“Đô đốc đại nhân, là người của Hắc Kỳ Hội đột nhiên xuất hiện, quấy rối kế hoạch của ta…” Nhạc Định Sơn nghĩ đến những gì mình đã trải qua thì trong lòng đầy uất ức.
Nếu là tập kích hoặc phục kích thì với ba, bốn trăm tử sĩ trong tay, hắn dư sức giết chết Lê Tử Quân.
Nhưng ai ngờ ngay từ giai đoạn điều tra đã bị Hắc Kỳ Hội đột ngột xuất hiện phá đám.
Khiến hắn buộc phải hành động sớm, cuối cùng dẫn đến công dã tràng.
Nghe Nhạc Định Sơn nói vài câu, Cố Nhất Chu tức giận đến lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hắn giận dữ túm lấy cổ áo Nhạc Định Sơn, giơ tay tát cho hắn mấy cái như trời giáng.
“Bốp!”
“Bốp!”
“Ngươi nói xem, ta nuôi ngươi có ích lợi gì!” Cố Nhất Chu mặt lạnh như băng, lửa giận bừng bừng.
Nhạc Định Sơn bị đánh đến hoa cả mắt.
“Đô đốc đại nhân, ta cũng không muốn thành ra như vậy.” Nhạc Định Sơn ấm ức nói: “Nhưng ông trời cứ thích trêu ngươi ta…”
“Tao thao tổ tông nhà mày!” Cố Nhất Chu giận dữ vung chân đá mạnh vào người Nhạc Định Sơn, khiến hắn ngã chổng vó.
“Đồ vô dụng!”
“Chút chuyện này cũng làm không xong!” Cố Nhất Chu vô cùng tức giận.
Nếu Nhạc Định Sơn có thể dễ dàng giải quyết Lê Tử Quân thì bọn họ đã có thể vu oan giá họa cho sơn tặc, nói là sơn tặc gây ra.
Như vậy hắn vẫn có thể yên ổn làm Đô đốc Tuần Phòng Quân, thậm chí còn có thể tiến thêm một bước, đảm nhiệm trừ tặc sứ, chủ trì đại cục.
Nhưng mấu chốt là hiện tại Nhạc Định Sơn ám sát Lê Tử Quân thất bại.
Không chỉ đánh rắn động cỏ mà vấn đề vẫn chưa được giải quyết.
Nếu Lê Tử Quân muốn phế truất cái chức Đô đốc Tuần Phòng Quân này của hắn, chỉ cần tâu lên Tiết độ phủ một câu thì cái ghế Đô đốc của hắn sẽ lung lay ngay!
“Có để lại sơ hở gì không?” Cố Nhất Chu thở hồng hộc hỏi.
“Đội kỵ binh Trấn Sơn Doanh đột nhiên xông ra, người của chúng ta bị giết tan tác, bị bắt không ít.” Nhạc Định Sơn có chút sợ hãi nói: “Bản thân ta còn suýt bị tóm.”
Nếu không phải lúc đó trời đã nhá nhem tối thì chính hắn cũng đã bị tóm rồi.
Vẻ mặt Cố Nhất Chu nhất thời cứng đờ.
“Sao ngươi không chết luôn ở đó đi!”
Ngọn lửa giận vừa được kìm nén lại bùng lên.
Hắn vớ lấy chén trà trên bàn, ném thẳng vào đầu Nhạc Định Sơn.
“Lão tử giết chết ngươi!”
“Đồ sao chổi!”
“Lão tử sao lại chọn phải một tên phế vật như ngươi!”
Nhạc Định Sơn không dám trốn, chén trà vỡ tan, máu tươi chảy ròng ròng trên đầu hắn.
Cố Nhất Chu liên tục đá đạp, trút giận.
Ám sát thất bại đã đành, người tham gia lại còn bị bắt.
Cố Nhất Chu cảm thấy tâm thái mình sắp vỡ tan.
Những người dưới trướng hắn đều được chọn ra từ Tuần Phòng Quân.
Tuy rằng hắn đã khống chế gia quyến của bọn họ để sai khiến họ bán mạng.
Nhưng nếu rơi vào tay đối phương, chỉ cần đối phương muốn điều tra thì kẻ chủ mưu đứng sau màn sẽ nhanh chóng lộ diện.
Nhạc Định Sơn bị đá đạp liên tục nhưng vẫn im lặng chịu đựng, không dám hé răng.
Hắn biết mình càng giải thích thì càng bị đánh nặng hơn.
Lần này hắn làm việc quả thực là quá tệ.
Không chỉ không giết được Lê Tử Quân mà còn bại lộ thân phận của bọn họ.
Sau khi đánh Nhạc Định Sơn một trận, Cố Nhất Chu mới thở hổn hển, ngồi phịch xuống ghế.
Hắn xoa xoa mặt, trong đầu rối như tơ vò.
Ám sát Lê Tử Quân thất bại, phe mình cũng bị bại lộ.
Lê Tử Quân chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.
Đây không còn là vấn đề bị tuốt mất chức Đô đốc Tuần Phòng Quân nữa mà đã là một cuộc đấu tranh một mất một còn.
Hiện tại dù không muốn trở mặt cũng không được.
Nhưng thật lòng mà nói, trong lòng hắn không hề muốn đi đến bước đường cùng.
Dù sao tuy rằng hắn nắm trong tay phần lớn Tuần Phòng Quân, nhưng Tuần Phòng Quân chỉ giỏi đối phó với sơn tặc, nếu đụng độ với mấy chi quân chủ lực của Đông Nam Tiết độ phủ thì chắc chắn tan tành.
Đây cũng là lý do vì sao khi đối mặt với sự chèn ép của Lê Tử Quân, hắn không muốn kéo cờ tạo phản mà lại phái người ám sát Lê Tử Quân.
Bởi vì hắn vẫn muốn tiếp tục làm quan của Đại Chu triều đình, không muốn mang tiếng phản tặc.
“Cái thế đạo chết tiệt này!”
Nhưng hiện tại tình thế bức người, nếu hắn không muốn chết, hoặc là trốn đến nơi khác, hoặc là kéo cờ tạo phản, hắn không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng hắn cũng biết, một khi kéo cờ tạo phản thất bại thì Cố Nhất Chu hắn sẽ mang tiếng xấu muôn đời.
Chạng vạng, Lê Tử Quân phái người đến đại doanh tiền tuyến của Tuần Phòng Quân.
Họ yêu cầu Cố Nhất Chu đến Tứ Thủy huyện để bàn bạc công việc trừ tặc.
Trong lòng Cố Nhất Chu lại chửi rủa Nhạc Định Sơn cái tên chỉ giỏi phá hoại hơn là làm nên chuyện này mấy lần.
Rõ ràng là Lê Tử Quân đã phát giác ra.
Một khi mình đến điểm hẹn thì rất có thể đi không trở lại.
“Chuyển cáo Lê đại nhân, dạo gần đây ta bỗng bị phong hàn, bệnh liệt giường, đợi bệnh tình chuyển biến tốt sẽ đến ngay.” Cố Nhất Chu chột dạ, không dám đến Tứ Thủy huyện.