Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 354 Rơi vào vây quanh

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 354 Rơi vào vây quanh
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 354 Rơi vào vây quanh

Chương 354: Rơi Vào Vòng Vây

Giáo úy Nhạc Định Sơn, kẻ che mặt kia, cũng từ hậu viện khách sạn chạy tới.

Hắn nhìn thấy đám người Trương Vân Xuyên lại lọt vào một con ngõ nhỏ khác, sắc mặt âm trầm như nước.

Kế hoạch tỉ mỉ ban đầu của hắn giờ đã hoàn toàn bị phá hỏng.

Hôm nay nếu không giết được Lê Tử Quân, hắn không biết ăn nói thế nào với Đô đốc Cố Nhất Chu.

“Vây chặt chúng lại! Hôm nay nhất định phải giết sạch bọn chúng!”

Giáo úy Nhạc Định Sơn nghiến răng hạ lệnh, sát khí đằng đằng.

Đám hán tử áo đen vừa chém giết với Thái Quý dọc theo ngõ nhỏ, vừa chia quân bao vây hai bên, quyết tâm tóm gọn Trương Vân Xuyên.

Bồ Sơn Trấn vốn dĩ không lớn, ngoài hai con phố chính và vài ngõ hẻm nhỏ, phần lớn là nhà dân thấp bé.

Trương Vân Xuyên chưa chạy được bao xa thì hai bên đã xuất hiện hán tử áo đen lăm lăm vũ khí.

“Mẹ kiếp, bám dai như đỉa!”

Trương Vân Xuyên thở hổn hển, đảo mắt nhìn quanh rồi chỉ vào một đại viện tường cao phía trước: “Vào trong sân kia!”

Đô úy thân vệ bên cạnh Lê Tử Quân vừa rồi đã chết, các thân vệ khác cũng thương vong nặng nề.

Bản thân Lê Tử Quân giờ hai chân mềm nhũn, phải nhờ hai thân vệ dìu dắt mới chạy nổi.

Bọn họ giờ như rắn mất đầu, Trương Vân Xuyên dám đánh dám giết, lại quyết đoán, nên các thân vệ răm rắp nghe theo.

“Mở cửa! Mở cửa!”

“Chúng ta là Tuần Phòng Quân!”

Bọn họ xông tới trước cổng một nhà giàu đã đóng kín, ra sức đập cửa.

Từ khi Bồ Sơn Trấn loạn lạc, nhà giàu đã hạ lệnh đóng cửa.

Giờ thấy một đám quân sĩ Tuần Phòng Quân đầy vết thương đến trước cửa, gia đinh sợ xanh mặt, không dám mở, sợ rước họa vào thân.

“Không mở cửa, tội thông tặc! Bắt hết lại, chém đầu!”

Trương Vân Xuyên sải bước tới trước cổng, quát lớn.

Rồi hắn quay sang ra lệnh cho thân vệ: “Chuẩn bị phá cửa!”

Nghe thấy tiếng Trương Vân Xuyên, nhà giàu trong viện run lên bần bật.

“Mở… mở cửa!”

Sợ bị liên lụy, nhà giàu đành ra lệnh cho gia đinh mở cửa.

Đây là một tòa nhà lớn hai gian hai lớp, tường gạch ngói xanh, kiến trúc đồ sộ, nổi bật giữa những ngôi nhà đất thấp bé xung quanh.

“Thuận Tử, ngươi dẫn một đội người ra giữ cửa sau!”

Trương Vân Xuyên vừa bước vào sân, liếc nhìn nhà giàu và đám gia đinh đang run rẩy, liền ra lệnh cho đội cận vệ quan Tào Thuận đi chặn cửa sau.

“Rõ!”

Tào Thuận không hề do dự, lập tức điểm hơn mười người.

“Ngươi, ngươi, đi theo ta!”

Tào Thuận chỉ năm sáu người, nhưng họ đều là thân vệ của Lê Tử Quân, đứng im không nhúc nhích.

“Các ngươi nghe theo Trương giáo úy.”

Lê Tử Quân giờ đã hoàn hồn, liền bảo thân vệ đi theo Tào Thuận giữ cửa sau.

“Đại nhân, mời vào trong nghỉ ngơi.”

Trương Vân Xuyên bảo vài thân vệ hộ tống Lê Tử Quân vào đại sảnh, còn mình tập hợp những thân vệ còn lại, chuẩn bị trấn giữ cửa trước.

Tham tướng Diệp Hạo và giáo úy Thái Quý dẫn hai ba mươi thân vệ tới, cộng thêm thân vệ cũ của Lê Tử Quân, gần cả trăm người.

Nhưng sau một trận xung phong, giờ chỉ còn lại hơn bốn mươi người.

Số còn lại không biết đã lạc đâu hay đã chết.

Giờ hắn không còn thời gian nghĩ đến những người đã chạy tán, dồn hết lực lượng còn lại, dựa vào kiến trúc để bố phòng.

Bên ngoài tiếng la giết vang dội.

Giáo úy Thái Quý dẫn vài thân vệ mình đầy máu, vừa đánh vừa lui về phía bọn họ.

Nhưng hán tử áo đen từ hai ngõ hẻm xông ra, Thái Quý lập tức rơi vào vòng vây.

Nhìn huynh đệ từng người ngã xuống vũng máu, Thái Quý ra sức vung đao, nhưng càng lúc càng khó khăn.

Vừa đẩy lùi được một tên địch, lập tức hai tên khác vung đao chém tới, vết thương trên người hắn cũng không ngừng tăng lên.

Ngay lúc Thái Quý cảm thấy mình sắp chết đến nơi, Trương Vân Xuyên dẫn hơn hai mươi thân vệ từ trong viện xông ra.

“Xì!”

“A!”

Hán tử áo đen liên tiếp ngã xuống đất, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt.

“Thái đại ca, còn đi được không?”

Trương Vân Xuyên kéo Thái Quý đang bị thương nặng ở đùi, che chắn phía sau.

“Được!”

Thái Quý cố nén đau đớn, cùng Trương Vân Xuyên lưng tựa lưng, chém giết với hán tử áo đen.

“Đi, vào trong sân!”

Trương Vân Xuyên tránh được một nhát đao, trở tay đâm chết một tên hán tử áo đen, rồi kéo Thái Quý chạy vào trong.

Thái Quý khập khiễng theo sau Trương Vân Xuyên, thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

“Đóng cửa!”

Trương Vân Xuyên đỡ Thái Quý, hắn ngồi phịch xuống đất, thở dốc.

Hai thân vệ đã chuẩn bị sẵn, lập tức đóng sầm cánh cửa lớn, một tên hán tử áo đen vừa kịp bước chân vào, bị kẹp chặt.

“A!”

Hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Vài thân vệ xông lên, vung đao chém xuống, chặt đứt cái đùi bị kẹp, cửa lớn mới đóng lại được.

Then cửa cài chặt, nhốt hán tử áo đen bên ngoài.

Bên ngoài vang lên tiếng chửi rủa và tiếng va đập dữ dội.

“Sao rồi?”

Trương Vân Xuyên cầm thanh đao đẫm máu, quay lại nhìn Thái Quý mình đầy máu.

“Mẹ kiếp, thiếu chút nữa thì chết!”

Thái Quý thật sự vừa trải qua một chuyến Diêm Vương điện, trên người bị chém mấy nhát, đùi cũng trúng hai đao, máu chảy không ngừng.

Nếu không có Trương Vân Xuyên kịp thời xông ra cứu, có lẽ hắn đã bị chém thành trăm mảnh.

“Các ngươi đỡ Thái đại ca vào trong băng bó, cầm máu trước đã.”

Trương Vân Xuyên phân phó hai thân vệ.

“Trương huynh đệ, tham tướng… tham tướng đại nhân không chạy thoát…”

Thái Quý được đỡ dậy, nhớ tới cái chết thảm của tham tướng Diệp Hạo, lòng buồn vô hạn.

Ông ta được Diệp Hạo một tay nâng đỡ, giờ thủ trưởng chết thảm, ông ta cảm thấy có lỗi với Diệp Hạo.

“Đều là số mệnh cả, chúng ta đã cố hết sức.”

Trương Vân Xuyên vỗ vai Thái Quý, an ủi.

Thái Quý dụi mắt: “Trương huynh đệ, cái mạng này là ngươi cứu, ân cứu mạng, ta khắc cốt ghi tâm…”

“Ngươi vào trong băng bó cầm máu trước đi, ngươi là huynh đệ của ta, ta sao có thể thấy chết mà không cứu?”

Trương Vân Xuyên chỉ vào đám địch đang phá cửa, cười khổ: “Không chừng chúng ta cũng phải chết ở đây ấy chứ.”

Thái Quý và những người bị thương được đưa vào trong, người nhà giàu cũng tất bật giúp đỡ cứu chữa.

Trương Vân Xuyên dẫn những thân vệ còn sống sót nhanh chóng bố phòng, chuẩn bị nghênh đón đợt tấn công mới của hán tử áo đen.

“Thổi kèn, bảo Hắc Kỳ Hội lập tức phái người kiềm chế đám sơn tặc bên ngoài, thủ vững chờ viện binh.”

Sau khi bố trí xong, Trương Vân Xuyên ra lệnh cho một thân vệ thổi kèn liên lạc.

Ở Bồ Sơn Trấn có Hắc Kỳ Hội, Trương Vân Xuyên đương nhiên có ám hiệu liên lạc.

Thân vệ thổi kèn, Hắc Kỳ Hội bên kia cũng lập tức đáp lại.

Bồ Sơn Trấn đột nhiên xuất hiện một đội quân lớn mang vũ khí, Hắc Kỳ Hội cũng có chút hoảng hốt.

Đường chủ Trương Võ lo lắng cho Trương Vân Xuyên, đang tập hợp người chuẩn bị tới tiếp viện thì nghe thấy tiếng kèn.

Thấy Trương Vân Xuyên bình an vô sự, Trương Võ thở phào nhẹ nhõm.

Trương Võ không biết Trương Vân Xuyên đã phái người đi cầu viện, nên gọi một huynh đệ: “Nhanh, phái người phi ngựa đến đại doanh Tuần Phòng Quân cầu viện! Báo là có khoảng ba bốn trăm sơn tặc vây khốn Lê đại nhân!”

Hắc Kỳ Hội của Trương Võ tuy đông người, nhưng không quen đánh trận, cũng không có vũ khí tốt.

Nếu thật xông lên, có lẽ một hiệp đã tan.

Vì vậy, hắn ra lệnh cho huynh đệ Hắc Kỳ Hội nhanh chóng đi cầu viện Tuần Phòng Quân.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 354 Rơi vào vây quanh

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz