Chương 345 Phê trang bị
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 345 Phê trang bị
Chương 345: Phê duyệt trang bị
Tứ Thủy huyện, Lâm Thủy biệt uyển.
Tham tướng Diệp Hạo đang được một thiếu phụ xinh đẹp hầu hạ mặc quần áo, thì thân vệ vào bẩm báo, giáo úy Trương Đại Lang của Trấn Sơn Doanh xin yết kiến.
“Trước cứ dẫn hắn đến phòng khách.”
Diệp Hạo vừa nói, tay vừa không an phận bóp lấy gương mặt trắng nõn của thiếu phụ, trêu đến nàng đỏ bừng cả mặt.
“Tướng quân, đừng nghịch.” Thiếu phụ hờn dỗi né tránh: “Mặt nô gia bị ngài nặn đau rồi.”
“Ha ha ha, má ngươi non thế này, bóp ra cả nước ấy chứ.”
Nữ nhân này là do một thuộc quan của Lâm Xuyên phủ hiến cho hắn mấy ngày trước, nghe nói trước kia từng là nữ nhân của một tội quan, sau đó rơi vào tay gã thuộc quan kia.
Diệp Hạo rất yêu thích thiếu phụ tư thái xinh đẹp này, mấy ngày nay hầu như chỉ ở phía sau viện cùng nàng ta quấn quýt lấy nhau.
Diệp Hạo chỉnh trang lại dung nhan, rồi nắm lấy tay thiếu phụ nói: “Nàng cứ ngoan ngoãn đợi ở đây, đợi ta về, ta mua cho nàng loại son tốt nhất.”
“Ân.”
Thiếu phụ đỏ mặt, khẽ nói: “Nô gia sẽ ở đây đợi tướng quân trở về.”
Diệp Hạo hôn lên mặt thiếu phụ một hồi, lúc này mới mặt mày hồng hào đi về phía phòng khách.
Trong phòng khách, giáo úy Trương Vân Xuyên của Trấn Sơn Doanh đang uống trà.
“Diệp đại ca!”
Trương Vân Xuyên thấy Diệp Hạo bước nhanh đến, liền đứng dậy chào.
“Đừng khách sáo.”
Diệp Hạo xua tay với Trương Vân Xuyên, ý bảo hắn không cần câu nệ lễ tiết.
“Ngươi là người bận rộn, không lo ở Trấn Sơn Doanh thao luyện binh mã, chạy đến chỗ ta làm gì?”
“Lại gây ra họa gì, cần ta đứng ra giải quyết à?”
Diệp Hạo đi đến chủ vị rồi ngồi xuống, tò mò nhìn Trương Vân Xuyên.
Lần trước Trấn Sơn Doanh và Phi Báo Doanh đánh nhau một trận, còn đổ máu chết người, Diệp Hạo ấn tượng về chuyện này vô cùng sâu sắc.
Hắn biết, Trương Đại Lang này ngày thường trông thì cười híp mắt, gặp ai cũng cúi đầu khom lưng, tỏ vẻ vô hại hiền lành.
Nhưng nếu hắn nổi cơn điên lên thì chẳng khác gì chó dại, đến hắn cũng phải e dè.
“Diệp đại ca, huynh nói gì vậy.”
“Ta, Trương Đại Lang, luôn luôn tuân thủ quy củ, nào dám gây rắc rối, khiến huynh thêm phiền phức.” Trương Vân Xuyên cười tủm tỉm đáp.
“Không gây sự là tốt rồi.”
Diệp Hạo thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Hiện tại hắn rất sợ cái tên này, đúng là một chủ nhân không khiến người ta bớt lo.
“Mấy tên sơn tặc mới thu xếp vào Trấn Sơn Doanh còn nghe lời chứ?” Diệp Hạo mở miệng hỏi.
“Mới đầu có chút kiêu căng khó thuần, nhưng sau khi ta chém vài tên thì giờ đều thành thật cả rồi.”
“Ừm.”
Diệp Hạo gật đầu, hắn vẫn khá tin tưởng vào năng lực mang binh của Trương Đại Lang.
Nếu chỉ là mấy tên sơn tặc mà cũng không thuần phục được thì đâu còn là Trương Đại Lang nữa.
“Diệp đại ca, muối lậu đã bán được không ít rồi.”
Sau vài câu hàn huyên, Trương Vân Xuyên lấy từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu dày cộp, tiến lên đặt trước mặt Diệp Hạo.
“Ồ, không ít nha.”
Diệp Hạo cầm xấp ngân phiếu dày cộp lên, thấy trong đó có không ít tờ 1000 lạng, lập tức lộ vẻ tươi cười.
“Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, số lượng bán ra chưa nhiều, nên chia đến mới được nhiều như vậy.”
Trương Vân Xuyên giải thích: “Đợi sau này chúng ta nuốt trọn hai huyện của Ngọa Ngưu Sơn, đến lúc đó huynh cứ việc đếm bạc mỏi tay.”
“Tốt, tốt!”
Diệp Hạo tuy không để ý đến mấy đồng tiền lẻ, nhưng lại rất coi trọng những khoản tiền lớn.
Hiện tại hắn cần dùng bạc vào rất nhiều việc, ngoài việc hiếu kính quan trên ra thì hầu như không có nguồn nào khác.
Việc Trương Vân Xuyên buôn bán muối lậu chia cho hắn hai thành lợi nhuận là lý do hắn ủng hộ Trương Vân Xuyên để Hắc Kỳ Hội chiếm đoạt các thế lực nhỏ ở khu vực Ngọa Ngưu Sơn.
Khu vực Ngọa Ngưu Sơn vốn dĩ là một xã hội dòng họ từ cấp huyện trở xuống.
Mỗi thôn đều có một gia tộc chủ sự, bọn họ nắm giữ quyền lực trên địa bàn.
Ngoài các gia tộc trong thôn ra, còn có một số thế lực bang phái ở trên trấn.
Bọn chúng chia cắt địa bàn, bất cứ thứ gì qua tay bọn chúng đều bị bóc lột từng tầng từng lớp.
Để giảm thiểu tổn thất ở khâu trung gian, Trương Vân Xuyên mới chỉnh hợp các thế lực lớn nhỏ, lấy danh nghĩa Hắc Kỳ Hội ra mặt.
Bây giờ bọn họ có thể lấy được muối lậu giá rẻ từ Hải Châu, rồi trực tiếp phân phát ở Ngọa Ngưu Sơn, vì vậy lợi nhuận rất lớn.
Trương Vân Xuyên cũng biết ăn một mình thì không bền.
Vì thế, hắn chia cho Diệp Hạo, chỗ dựa của mình, hai thành lợi nhuận, để có được một cái ô dù lớn.
“Được, ta cứ chờ đếm bạc thôi.”
Diệp Hạo nhận lấy phần bạc đầu tiên thuộc về mình, tâm tình vô cùng vui vẻ.
Mới chỉ là bắt đầu mà đã có nhiều bạc như vậy để cầm rồi.
Sau này nếu mở rộng quy mô thì còn kiếm được nhiều hơn nữa.
Hắn giờ mới phát hiện, Trương Đại Lang này không chỉ thống lĩnh quân đội giỏi, mà đầu óc cũng rất linh hoạt, năng lực kiếm tiền cũng không kém.
May mà mình đã đưa người tài này về dưới trướng, nếu không thì chắc chắn sẽ hối hận chết mất.
“Ngươi cứ làm cẩn thận, sau này gặp phải chuyện gì khó giải quyết thì cứ trực tiếp tìm ta.”
Diệp Hạo thu bạc xong, tâm tình cũng không tệ, liền hứa hẹn với Trương Vân Xuyên.
“Diệp đại ca, có một việc, ta phải nói với huynh.”
Trương Vân Xuyên do dự hai giây, rồi kể lại chuyện Chu Nghiêu bắt giữ muối lậu của bọn họ.
Dù sao Chu Nghiêu gây sự, trong lòng hắn vẫn rất khó chịu.
Thêm vào hai thành trước đó, Chu Nghiêu một mình muốn bốn thành lợi nhuận, hắn định uống gió à?
Vì vậy hắn hy vọng Diệp Hạo sẽ tạo áp lực.
Tiên lễ hậu binh.
Nếu Diệp Hạo ra mặt mà không có tác dụng, Chu Nghiêu vẫn gây sự thì đừng trách hắn động thủ giết người!
“Đồ chó má, Chu Nghiêu hắn dám làm như vậy à.”
“Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ trị hắn!”
“Ta sẽ khiến hắn không chỉ nhả ra những gì đã ăn vào, mà còn phải đến xin lỗi ngươi.”
Cha của Chu Nghiêu chỉ là một đồng tri của Lâm Xuyên phủ mà thôi.
Chu Nghiêu theo hắn lăn lộn, vì vậy Diệp Hạo cảm thấy chỉ cần hắn lên tiếng thì Chu Nghiêu sẽ không dám làm bậy trong chuyện này.
“Vậy đa tạ Diệp đại ca.”
“Có điều dưới tay hắn cũng nuôi không ít người, sau này mỗi tháng cho hắn thêm một, hai ngàn lạng bạc, đừng để hắn gây khó dễ.”
“Được.”
Trương Vân Xuyên gật đầu.
“À phải rồi, Diệp đại ca, còn một chuyện nữa.”
Trương Vân Xuyên thừa dịp Diệp Hạo đang cao hứng, tranh thủ nói: “Không phải trước đây chúng ta đánh nhau với sơn tặc sao, giáp phục binh khí đều tổn thất không ít.”
Trương Vân Xuyên xoa xoa tay nói: “Diệp đại ca, huynh xem có thể cấp cho Trấn Sơn Doanh chúng ta một lô giáp phục binh khí được không?”
“Không phải các ngươi thu được không ít từ tay sơn tặc sao?” Diệp Hạo nói ngay: “Tạm thời dùng tạm chắc cũng được chứ?”
“Đồ của sơn tặc đều là đồ rách nát, rất nhiều binh khí đều rỉ sét loang lổ, căn bản không dùng được, đừng nói là đâm người, e là giết gà cũng không chết.”
“Diệp đại ca, Trấn Sơn Doanh chúng ta cũng là theo ngài lăn lộn, ngài xem không có binh khí tốt và giáp phục thì cũng mất mặt ngài chứ?”
Diệp Hạo nghe vậy, cũng gật đầu.
Trấn Sơn Doanh là con át chủ bài dưới tay hắn, nếu trong tay không có vũ khí tốt thì đúng là ảnh hưởng đến hình tượng và sức chiến đấu.
“Giấy bút hầu hạ!”
Diệp Hạo lập tức dặn dò một tên thân vệ đang đứng bên ngoài.
Thân vệ vội vàng chuẩn bị giấy bút.
Diệp Hạo viết ngay một tờ thủ lệnh trước mặt Trương Vân Xuyên, sau đó đóng con dấu của mình lên.
“Năm trăm bộ giáp phục, một ngàn thanh trường đao, hai ngàn chi trường mâu, một trăm trường cung, năm mươi nỏ tay, hai mươi thớt chiến mã…”
Diệp Hạo đưa tay trao cho Trương Vân Xuyên rồi nói: “Các ngươi cứ đến Quân Nhu Doanh lĩnh tạm những thứ này về dùng trước.”
“Đợi sau này đánh thắng trận, ta sẽ tìm cơ hội bảo bọn họ cấp cho Trấn Sơn Doanh các ngươi một lô khác.”
Diệp Hạo vỗ vai Trương Vân Xuyên nói: “Ngươi cũng đừng chê ít, cơm phải ăn từng miếng, lần này đòi nhiều quá, Quân Nhu Doanh chắc chắn sẽ không cho.”
“Hơn nữa người của doanh khác biết được thì chắc chắn sẽ có ý kiến với chúng ta, chúng ta sẽ vô duyên vô cớ gây thù chuốc oán.”
“Lần sau đánh trận, người ta nói không chừng sẽ không giúp đỡ, còn biết xem chúng ta cười.”
“Chúng ta mỗi lần xin ít một chút, Quân Nhu Doanh thế nào cũng phải nể mặt, sẽ không làm chúng ta mất hứng.”
“Ta đều nghe Diệp đại ca!”
Trương Vân Xuyên cũng không ngờ Diệp Hạo lại dễ nói chuyện như vậy, trực tiếp vung tay lên phê duyệt nhiều đồ tốt như thế.
Bây giờ Đông Nam nghĩa quân đang thiếu trang bị, hắn có nhiều binh khí giáp phục mới như vậy, vừa hay có thể đổi một lô binh khí “tổn hại” cho bọn họ.