Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 308 Thay đổi kế hoạch

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 308 Thay đổi kế hoạch
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 308 Thay đổi kế hoạch

Chương 308: Thay đổi kế hoạch

Trên một ngọn núi thuộc dãy Ngọa Ngưu Sơn, vài gã tiều phu ăn mặc như dân thường đang ngồi nghỉ dưới bóng cây.

Thực chất, bọn họ là tiêu thám do Tuần Phòng Quân phái đến, có nhiệm vụ bí mật xâm nhập Ngọa Ngưu Sơn, thu thập tin tức về hướng đi của đám sơn tặc.

“Ầm ĩ…”

Tiếng động huyên náo vang lên khiến đám hán tử giật mình, vội vàng nắm chặt dao bổ củi, đứng dậy cảnh giác nhìn về phía nơi phát ra âm thanh. Chỉ thấy một gã hán tử vóc người nhỏ gầy chui ra từ bụi rậm.

Nhận ra người quen, bọn họ thở phào nhẹ nhõm.

“Sao giờ này mới tới?”

Một tiêu thám của Tuần Phòng Quân thu dao bổ củi, hỏi.

Gã hán tử nhỏ gầy này là cơ sở ngầm của họ, trà trộn trong đám sơn tặc ở Ngọa Ngưu Sơn.

Cơ sở ngầm này đóng vai sơn tặc để che mắt, có nhiệm vụ thu thập tin tức về sơn tặc rồi báo lại cho Tuần Phòng Quân.

Nhờ có tin tức do hắn cung cấp, Tuần Phòng Quân mới biết được các toán sơn tặc đều đã tiến vào Ngọa Ngưu Sơn, từ đó chuẩn bị giăng lưới, điều đại quân đến để tóm gọn một mẻ.

“Trong trại canh phòng nghiêm ngặt lắm, ta phải vất vả lắm mới tìm được cơ hội trốn ra.” Hán tử nhỏ gầy đáp, “Nương nó, khát ch.ết đi được. Có nước không?”

“Đây.”

Tiêu thám Tuần Phòng Quân ném cho hắn một túi nước.

“Còn chưa tới giờ hẹn gặp mặt, sao ngươi lại đột ngột ra ám hiệu, bảo bọn ta đến đây?”

Chờ hán tử nhỏ gầy uống xong nước, ngồi xuống, tiêu thám Tuần Phòng Quân mới tò mò hỏi.

“Việc Tuần Phòng Quân muốn tiến vào tiêu diệt Ngọa Ngưu Sơn đã bị lộ rồi.”

Hán tử gầy nhỏ nghiêm mặt nói: “Mấy ngày nay trong núi đồn ầm lên chuyện Tuần Phòng Quân muốn phong tỏa núi.”

“Bây giờ các đỉnh núi, trại đều đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi Ngọa Ngưu Sơn cả rồi.”

Nghe xong lời hán tử gầy nhỏ, đám tiêu thám Tuần Phòng Quân biến sắc.

“Thật á?”

“Tuần Phòng Quân các doanh đều bí mật tiến quân, hơn nữa còn đi từng đợt một, sao tin tức lại lọt ra ngoài được?”

Đô đốc Tuần Phòng Quân Cố Nhất Chu lần này muốn tránh đánh động đến rắn nên quân đội đều hành quân bí mật, ngày ẩn đêm đi, tiến vào Ngọa Ngưu Sơn thuộc Lâm Xuyên phủ.

Thậm chí để che mắt thiên hạ, một vài doanh tuần phòng còn phải đi đường vòng rất xa.

Sau khi đến Ngọa Ngưu Sơn, Tuần Phòng Quân cũng hết sức cẩn thận.

Họ lấy danh nghĩa thay quân để dựng trại đóng quân, thường thì hai, ba doanh binh mã chen chúc trong một doanh trại, chỉ treo cờ hiệu của một doanh.

Thực tế, trong trại lính đã lục tục kéo đến không ít quân đội.

Hiện tại Tuần Phòng Quân còn chưa hoàn thành việc bao vây mà đám sơn tặc trong núi đã biết tin, điều này khiến họ ý thức được tình hình rất nghiêm trọng.

“Ta cũng không biết tin tức bị lộ bằng cách nào.”

Hán tử nhỏ gầy nói: “Dù sao thì giờ trong núi ai cũng biết rồi, lại còn chuẩn bị đào tẩu nữa.”

“Trại của ta mấy ngày nay đều thu dọn đồ đạc, ngày mai là phải xuất phát rồi.”

“Xử trí thế nào thì các ngươi phải nhanh chóng bẩm báo lên cấp trên, nếu không đợi các đỉnh núi sơn tặc đều rời khỏi Ngọa Ngưu Sơn thì đến lúc đó muốn tiêu diệt bọn chúng sẽ khó khăn lắm đấy.”

Lời của hán tử gầy nhỏ khiến đám tiêu thám Tuần Phòng Quân đứng ngồi không yên.

Họ hỏi thêm một vài thông tin khác trong núi rồi vội vã cáo từ, trở về.

Rất nhanh, Đô đốc Tuần Phòng Quân Cố Nhất Chu đã nhận được tin.

“Tin tức tiến công Ngọa Ngưu Sơn bị lộ rồi ư?”

Cố Nhất Chu sau khi nghe tin thì kinh ngạc tột độ.

“Rốt cuộc là thằng chó nào đã để lộ tin tức!”

Cố Nhất Chu đấm mạnh xuống bàn: “Ta muốn lóc th.ịt nó!”

Kế hoạch dồn toàn bộ sơn tặc trong địa phận Ninh Dương phủ đến Ngọa Ngưu Sơn rồi tóm gọn một mẻ của Tuần Phòng Quân là tâm huyết mấy tháng trời của hắn.

Chỉ cần dẹp yên được đám sơn tặc này, hắn sẽ lập được đại công, đến lúc đó ở Đông Nam Tiết độ phủ sẽ trở thành một ngôi sao mới đang lên.

Hắn cũng có thể mượn cơ hội này mà một bước lên mây.

Nhưng giờ, ngay khi sắp thu lưới thì đám sơn tặc trong Ngọa Ngưu Sơn đã sớm biết tin mà bỏ trốn.

Nếu đám sơn tặc này chạy thoát thì chẳng phải hắn toi công sao?

“Đô đốc đại nhân, ta kiến nghị lập tức lệnh cho các doanh điều động ngay, chặn hết đám sơn tặc trong núi lại!”

Giáo úy Nhạc Định Sơn cũng ý thức được rằng một khi để đám sơn tặc này chạy thoát thì bọn họ không chỉ không lập được công mà e rằng trận chiến phía sau sẽ càng khó đánh.

Sơn tặc nhiều như vậy, một khi chúng rời khỏi Ngọa Ngưu Sơn, trốn đến các phủ huyện thì đến lúc đó sẽ là một cuộc truy đuổi không hồi kết.

Sơn tặc đi đến đâu, chắc chắn sẽ gây cảnh sinh linh đồ thán.

Dù bọn họ có đuổi theo tiêu diệt được đám sơn tặc thì Tiết độ sứ đại nhân cũng nhất định sẽ không hài lòng.

Điều họ mong muốn là diệt sạch sơn tặc, mang đầu sơn tặc đi tranh công xin thưởng, chứ không phải để cục diện trở nên mất kiểm soát.

Đô đốc Cố Nhất Chu đang nhanh chóng suy nghĩ đối sách.

“Hiện tại các doanh đã đến đâu rồi?”

Cố Nhất Chu hỏi.

“Đã có 5 doanh bí mật tiến vào Tứ Thủy huyện và Thủy Dương huyện.”

Giáo úy Nhạc Định Sơn đáp: “Các doanh còn lại vẫn đang trên đường hành quân, phỏng chừng phải mấy ngày nữa mới đến được địa điểm dự định.”

Lúc trước bọn họ đều bí mật tiến quân, vì tránh đánh động đến rắn nên đều chia thành từng đợt, hành quân vào ban đêm.

Điều này khiến cho việc điều động binh mã của họ rất chậm.

“Sơn tặc đã biết tin thì phỏng chừng sẽ lập tức bỏ chạy.”

Cố Nhất Chu cau mày nói: “Dù chúng ta có điều binh đi chặn các ngả đường thì binh lực trong tay hiện tại cũng không đủ, thời gian cũng không kịp.”

Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Đã vậy thì cứ thả chúng ra mà đánh!”

Cố Nhất Chu đi thẳng đến trước bàn bản đồ, nói: “Ý tưởng ban đầu của chúng ta là vây ch.ết chúng trong núi, mệt mỏi chúng một năm rưỡi năm thì có thể không đánh mà thắng.”

“Nhưng tình hình bây giờ đã thay đổi, chúng ta cũng phải tùy cơ ứng biến.”

“Chúng trốn trong núi cao rừng rậm, chúng ta muốn tiêu diệt chúng không dễ, chỉ có thể dùng biện pháp vây nhốt, cắt đứt lương thực, muối ăn các loại.”

“Bây giờ chúng tự mình đi ra, đối với chúng ta mà nói, trái lại là chuyện tốt.”

“Không có địa thế hiểm trở che chắn, chúng ta tiêu diệt chúng dễ như ăn cháo.”

Cố Nhất Chu có chút hưng phấn nói: “Lệnh cho các doanh đã đến Ngọa Ngưu Sơn, lập tức điều ba doanh binh mã bố phòng ở phía nam Tứ Thủy huyện, ngăn chặn đường trốn về phía nam của sơn tặc!”

“Lại điều hai doanh binh mã chặn phía đông, phòng ngừa chúng chạy về Ninh Dương phủ.”

“Năm doanh binh mã đang trên đường tiến về Ngọa Ngưu Sơn thì không cần đến Ngọa Ngưu Sơn nữa, lệnh cho chúng lập tức đổi đường, đi về phía bắc!”

“Mai phục ở một đường Thủy Dương huyện phía bắc.”

Cố Nhất Chu chỉ vào bản đồ nói: “Đến lúc đó phía nam, phía đông đều có người của chúng ta, sơn tặc hoặc là chui trở về núi, hoặc là trốn về phía bắc, đến Thủy Dương huyện.”

“Nếu chúng về Ngọa Ngưu Sơn thì đến lúc đó chúng ta sẽ tiếp tục vây nhốt.”

“Nếu chúng chạy về phía bắc, đến Thủy Dương huyện thì sẽ rơi vào đúng ý đồ của chúng ta!”

“Chúng ta sẽ dồn chúng đến địa phận Thủy Dương huyện, tiêu diệt sạch!”

Cố Nhất Chu đấm mạnh vào vị trí Thủy Dương huyện, mặt đầy sát khí.

Giáo úy Nhạc Định Sơn nghe xong kế hoạch của Cố Nhất Chu thì hít vào một ngụm khí lạnh.

Thật là b.ạo tay.

Tương đương với việc dùng vị trí hiện tại của các đơn vị Tuần Phòng Quân để trực tiếp tạo thành một vòng vây lớn.

Đến lúc đó phía nam, phía đông sẽ ép vào vòng vây, dồn toàn bộ đám sơn tặc Ngọa Ngưu Sơn về hướng Thủy Dương huyện.

Năm doanh binh mã của họ lấy dật đãi lao, có thể phối hợp với quân đội từ hai hướng còn lại, tiêu diệt toàn bộ đám sơn tặc trong địa phận Thủy Dương huyện.

“Đô đốc đại nhân, vòng vây này quá lớn.”

Nhạc Định Sơn nhìn ra khuyết điểm của kế hoạch này.

Hắn thẳng thắn nói: “Binh lực của chúng ta hiện tại không đủ, nhỡ sơn tặc liều mạng phá vòng vây từ phía nam và phía đông, nhỡ không ngăn được thì chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn.”

Kế hoạch của Cố Nhất Chu tốt thì tốt thật, một khi thành công là có thể diệt sạch sơn tặc.

Nhưng sơn tặc đâu phải là con rối, chúng là người sống sờ sờ.

Chúng sẽ không hành động theo kế hoạch của Tuần Phòng Quân.

Một khi sơn tặc liều mạng phá vòng vây, với số lượng lớn như vậy, vòng vây của họ rất dễ bị đ.ánh thủng.

“Các doanh Tuần Phòng Quân của chúng ta đã trải qua mấy chục trận chiến lớn nhỏ ở Ninh Dương phủ, đã sớm khác xưa rồi.”

Cố Nhất Chu tràn đầy tự tin nói: “Nếu đến mấy toán sơn tặc cỏn con cũng không ngăn nổi thì bọn chúng cứ tìm miếng đậu hũ mà đâ.m đ.ầu ch.ết đi cho xong!”

“Ngươi lập tức đi truyền lệnh, lệnh cho các doanh lập tức hành động!”

“Ai làm hỏng quân cơ, để sơn tặc chạy thoát khỏi vòng vây thì ta lấy đầu kẻ đó!”

“Tuân lệnh!”

Nhạc Định Sơn thấy Đô đốc Cố Nhất Chu đã quyết tâm thì cũng không nói gì thêm.

“Đô đốc đại nhân, có cần báo chuyện tin tức bị lộ cho Lê đại nhân một tiếng không?”

Nhạc Định Sơn đi được hai bước thì đột nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi.

“Quân tình khẩn cấp, không có nhiều thời gian để xin chỉ thị như vậy.”

Cố Nhất Chu dặn dò: “Ta là Đô đốc Tuần Phòng Quân, cứ làm theo lời ta nói.”

“Tuân lệnh.”

Nhạc Định Sơn nhìn vị lãnh đạo trực tiếp của mình, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì, vội vã đi truyền lệnh.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 308 Thay đổi kế hoạch

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
Bìa
(Dịch) Kinh Doanh Siêu Thị Nhỏ Ở Mạt Thế
Chương 188 17/08/2025
Chương 187 17/08/2025
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh [Dịch]
Chương 270 Thần Thông 10/11/2025
Chương 269 Tập Sát 10/11/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz