Chương 306 Bình yên trở về
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 306 Bình yên trở về
Chương 306: Bình yên trở về
Màn đêm đen như mực, giáo úy Trương Vân Xuyên của Tuần Phòng Quân Trấn Sơn Doanh tìm đến một trang viên bí mật của Hắc Kỳ Hội.
“Giáo úy đại nhân!”
Hội trưởng Hắc Kỳ Hội, Triệu Lập Bân, đã đứng chờ sẵn ở cửa. Vừa thấy Trương Vân Xuyên, hắn liền tiến lên dắt dây cương ngựa.
Trương Vân Xuyên nhảy xuống ngựa, liếc mắt nhìn vào bên trong trang viên sáng đèn.
“Bọn họ đều đã an toàn trở về cả rồi chứ?” Trương Vân Xuyên hỏi.
“Một người cũng không thiếu.” Triệu Lập Bân đáp.
Nghe vậy, Trương Vân Xuyên thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng lộ ra vẻ mong chờ. Hắn phái Tô Ngọc Ninh và Lương Đại Hổ đến Hải Châu để liên hệ với bọn buôn muối lậu, nỗ lực mở đường làm ăn muối tư ở Ngọa Ngưu Sơn. Từ khi bọn họ đi đến giờ bặt vô âm tín, khiến hắn cũng không khỏi lo lắng. Bây giờ nghe tin Tô Ngọc Ninh đã trở về, hắn không màng đêm hôm khuya khoắt, lập tức đến đây.
Trương Vân Xuyên theo Triệu Lập Bân tiến vào phòng khách, liếc mắt liền thấy Tô Ngọc Ninh và Lương Đại Hổ phong trần mệt mỏi.
“Đại ca!” Lương Đại Hổ thấy Trương Vân Xuyên thì mừng rỡ đứng dậy.
Trương Vân Xuyên tiến lên, ôm chầm lấy Lương Đại Hổ.
“Ta còn tưởng ngươi không về được ấy chứ.” Trương Vân Xuyên vỗ mạnh một quyền vào ngực Lương Đại Hổ, cười mắng: “Đi biền biệt lâu như vậy, cũng không phái người đưa tin về, làm lão tử thiếu chút nữa đã chuẩn bị sẵn y quan để chôn cất cho ngươi rồi đấy.”
“Ha ha ha, phúc lớn mạng lớn, người muốn giết ta còn chưa sinh ra đâu.” Lương Đại Hổ cười ha ha đáp.
“Đại ca, nghe nói huynh giờ đã thăng chức giáo úy rồi hả?”
“Còn gì nữa.” Trương Vân Xuyên cao hứng nói: “Giáo úy Trấn Sơn Doanh đấy!”
“Để ta chuẩn bị cho huynh cái chức đô úy mà làm.”
“Vậy thì tốt quá, ta còn chưa làm qua đô úy bao giờ.”
Trương Vân Xuyên hàn huyên vài câu với Lương Đại Hổ, rồi chợt quay sang nhìn Tô Ngọc Ninh đang lặng lẽ ngồi một bên.
“Tô cô nương, một đường đi có vất vả lắm không?” Trương Vân Xuyên ngồi xuống cạnh Tô Ngọc Ninh, thấy làn da mịn màng của nàng nay đã trở nên đen sạm và thô ráp hơn nhiều, trong lòng cũng có chút áy náy. Dù sao một thân một mình nàng, một người phụ nữ, đi xa đến một nơi lạ lẫm như vậy, quả thực là làm khó nàng rồi. Nhưng tính tình nàng vốn bướng bỉnh, nhất quyết đòi đích thân đi, hắn cũng chẳng còn cách nào khác.
“Nói không vất vả thì là giả.”
“Thiếu chút nữa là chúng ta mất mạng rồi ấy chứ.”
Tô Ngọc Ninh nhìn Trương Vân Xuyên đang mặc bộ giáo úy Tuần Phòng Quân, trêu ghẹo: “Vị giáo úy đại nhân đây, định cảm tạ ta thế nào đây?”
“Các ngươi gặp nguy hiểm à?” Trương Vân Xuyên vội vàng đánh giá Tô Ngọc Ninh từ trên xuống dưới, ân cần hỏi: “Nàng có bị thương không?”
“Đừng có đánh trống lảng.” Tô Ngọc Ninh nhìn chằm chằm Trương Vân Xuyên, hỏi: “Ta liều mạng đi lo liệu chuyện muối tư cho huynh, huynh nói xem định cảm tạ ta thế nào đi.”
“Thật sự không sao chứ?” Trương Vân Xuyên tiếp tục hỏi.
“Đừng có giả mù sa mưa.”
“Ta nói cho huynh biết, bổn cô nương không ăn cái trò này đâu.”
Tô Ngọc Ninh ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.
“Ha hả.” Trương Vân Xuyên thấy Tô Ngọc Ninh không sao thì thở phào nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”
“Huynh vẫn chưa trả lời ta câu hỏi vừa nãy đấy.” Tô Ngọc Ninh nhắc nhở.
“Vậy báo đáp nàng… hay là ta chịu thiệt một chút, cưới nàng nhé.” Trương Vân Xuyên trêu ghẹo.
“Đi đi, đừng hòng chiếm tiện nghi của cô nãi nãi.” Tô Ngọc Ninh ghét bỏ nói: “Hơn nữa, có ai đời con gái lại đi cưới con trai chứ.”
“Phu quân của bổn cô nương nhất định phải là một đấng nam nhi đỉnh thiên lập địa, là một vị đại tướng quân uy phong lẫm liệt.”
“Huynh chỉ là một tên giáo úy nhỏ bé, đừng có mơ tưởng gì đến ta.”
“Vậy nàng muốn ta báo đáp nàng thế nào?” Trương Vân Xuyên cười hỏi: “Nàng cứ việc mở miệng, chỉ cần ta làm được, ta đều đáp ứng nàng.”
“Huynh nói đấy nhé.” Tô Ngọc Ninh nhìn chằm chằm Trương Vân Xuyên nói: “Huynh không được đổi ý đâu.”
“Ta nói rồi, không đổi ý.”
Tô Ngọc Ninh lộ ra nụ cười giảo hoạt: “Vậy sau này huynh giao cho ta quản lý chuyện làm ăn muối tư đi.”
“Hả?”
Trương Vân Xuyên ngẩn người, rồi lắc đầu nguầy nguậy.
“Không được, nàng là phận gái, cứ ở nhà là được rồi.”
Trương Vân Xuyên nói: “Buôn lậu muối là việc dãi nắng dầm mưa, dọc đường còn phải giao thiệp với đủ loại sơn tặc giặc cỏ, nàng không làm được đâu.”
“Ai bảo ta không làm được?”
Tô Ngọc Ninh không phục nói: “Lần này chính ta đã tìm được mối cung cấp muối tư đấy, huynh đừng có coi thường phụ nữ.”
“Đại ca, lần này nếu không có Tô cô nương, có lẽ chúng ta đã tay trắng trở về rồi.” Lương Đại Hổ phụ họa theo.
“Ta thấy chi bằng cứ để Tô cô nương phụ trách chuyện này đi, có ta ở đây, sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Trương Vân Xuyên quay đầu trừng mắt nhìn Lương Đại Hổ: “Ta nói Đại Hổ, ý ngươi là sao hả?”
“Cùi chỏ lại quẹo ra ngoài rồi đúng không?”
“Không, không có.” Lương Đại Hổ vội vàng giải thích: “Ta chỉ cảm thấy Tô cô nương suy tính mọi việc khá chu toàn, hơn nữa lần này mọi sự chuẩn bị dọc đường đều là do nàng nghĩ kế giúp.”
“Nếu chỉ có một mình ta, khẳng định không xong đâu.”
Trương Vân Xuyên nghe Lương Đại Hổ giải thích xong, lại nhìn Tô Ngọc Ninh mấy lần, rồi bắt đầu suy nghĩ. Lương Đại Hổ xông pha chiến đấu thì không có vấn đề gì, nhưng dù sao cũng là đàn ông, làm việc có phần hấp tấp, không được tỉ mỉ cho lắm. Tô Ngọc Ninh tuy là phụ nữ, nhưng lại khá khôn khéo, làm việc cũng có chừng mực. Bây giờ đám huynh đệ Đông Nam nghĩa quân đều đã đến Ninh Dương phủ, hắn nhất thời cũng không tìm được người thích hợp để thay thế Tô Ngọc Ninh. Nếu để Tô Ngọc Ninh hiệp trợ phụ trách chuyện làm ăn muối tư, có lẽ cũng được.
“Ta đồng ý với nàng.”
Trương Vân Xuyên nói với Tô Ngọc Ninh: “Chỉ là nàng là phận gái, nàng chỉ phụ trách trù tính chung thôi, không được mạo hiểm, muốn đi đâu phải báo với ta một tiếng.”
“Yên tâm đi, ta biết rõ mà.”
Tô Ngọc Ninh thấy Trương Vân Xuyên đồng ý để mình quản lý chuyện làm ăn muối tư, lập tức mừng rỡ khôn nguôi. Chuyện làm ăn muối tư béo bở đến nhường nào chứ. Sau này nàng phụ trách chuyện này, ắt sẽ nắm giữ một lượng lớn tiền tài. Trong cái đoàn đội nhỏ này của Trương Vân Xuyên, nàng cũng có thể chiếm một vị trí tương đối cao, không ai dám xem thường hay động đến nàng. Nếu không quản lý những việc này, nàng chẳng khác nào một bình hoa, một cái bình hoa có thể bị người ta vứt bỏ bất cứ lúc nào. Từ khi quyết định thoát ly khỏi Tô gia, nàng luôn khao khát tự mình quyết định vận mệnh của mình, muốn nắm giữ nhiều tiền tài và quyền lực hơn. Chỉ có như vậy, nàng mới có thể tránh khỏi việc bị Tô gia coi như một quân cờ để gả bán.
“Giáo úy đại nhân, ta còn có một thỉnh cầu nho nhỏ.”
Sau khi vui mừng, Tô Ngọc Ninh lại rụt rè lên tiếng.
“Còn có yêu cầu nữa à?” Trương Vân Xuyên liếc nhìn Tô Ngọc Ninh, nói: “Nàng cứ nói thử xem.”
“Ta nói trước nhé, không được quá đáng đâu đấy.”
Trương Vân Xuyên cẩn thận nói: “Nếu yêu cầu quá đáng, ta không đáp ứng đâu.”
“Ta muốn ăn món cá sốt chua ngọt huynh làm.”
Tô Ngọc Ninh có chút ngại ngùng bổ sung một câu: “Cá sốt chua ngọt ở ngoài làm không ngon.”
“Nàng bảo ta, một giáo úy đường đường, xuống bếp làm cá sốt chua ngọt cho nàng?”
Trương Vân Xuyên tức giận nói: “Cũng thiệt thòi cho nàng nghĩ ra đấy.”
“Nếu huynh không muốn làm thì thôi.” Tô Ngọc Ninh có chút thất vọng nói.
Trương Vân Xuyên nhìn vẻ mặt phong sương của Tô Ngọc Ninh, trong lòng lại mềm nhũn ra.
“Triệu Lập Bân!”
“Giáo úy đại nhân, ngài dặn dò.”
“Đi mua mấy con cá tươi về đây.” Trương Vân Xuyên xắn tay áo lên, nói: “Để khao công thần của chúng ta, ta sẽ đích thân xuống bếp.”
Triệu Lập Bân ngơ ngác cả mặt.
Giờ này buổi tối, biết đi đâu mua cá đây?
Nhưng giáo úy đại nhân đã dặn dò, hắn vẫn phải lập tức đồng ý.
Tô Ngọc Ninh nhìn dáng vẻ hăng hái của Trương Vân Xuyên, nhất thời mặt mày hớn hở, trong lòng ngọt ngào.
“Đại ca, ta muốn ăn thịt kho tàu.” Lương Đại Hổ chen vào.
“Đi đi đi, ngươi hùa theo làm gì.” Trương Vân Xuyên tức giận nói: “Ngươi muốn ăn thì ngày mai ta ra tửu lâu mời ngươi ăn cho đã.”