Chương 291 Cầu viện
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 291 Cầu viện
Chương 291: Cầu viện
Trước cửa trụ sở đội quân nhu, Triệu Lập Bân cùng những người khác đợi một hồi lâu thì một tên quân quan Tuần Phòng Quân mới bước ra.
Triệu Lập Bân vội vàng tiến lên đón tiếp, tươi cười hỏi dò: “Quân gia, khi nào thì thả người ạ?”
Lão Bàn Tính cùng những người kia là người của Đông Nam nghĩa quân, thân phận tương đối nhạy cảm. Hiện tại bọn họ đã rơi vào tay đội quân nhu, để tránh đêm dài lắm mộng, bọn họ cần phải nhanh chóng đưa người ra ngoài.
“Ta vừa đi hỏi rồi.” Quân quan Tuần Phòng Quân liếc nhìn Triệu Lập Bân, nói: “Bọn họ đều bảo không có bắt người của Hắc Kỳ Hội các ngươi.”
“Trong doanh địa chúng ta hiện tại cũng không có ai là người của Hắc Kỳ Hội các ngươi cả. Có khi nào các ngươi nhầm lẫn rồi không? Nếu không các ngươi đi nơi khác tìm xem sao?”
Triệu Lập Bân ngẩn người, vội nói: “Không thể nào. Chính mắt ta thấy người của các anh bắt họ mà.”
“Quân gia, đồ vật chúng tôi không cần, có thể thả người cho chúng tôi được không?” Triệu Lập Bân nói, “Người nhà của họ đang làm ầm ĩ ở Hắc Kỳ Hội chúng tôi kìa, xin quân gia tạo điều kiện cho.” Vừa nói, Triệu Lập Bân vừa lấy ngân phiếu ra, cố gắng đưa kín đáo cho viên quan kia, mong hắn giúp đỡ.
Nhưng viên quan kia lại đẩy thẳng ngân phiếu trở về: “Ta đã bảo không có là không có, ngươi lải nhải nhiều vậy làm gì? Mau đi đi, nơi này là trọng địa của Quân Nhu Doanh chúng ta, người không phận sự miễn vào. Đi nhanh lên!”
Nói xong, mấy tên thủ vệ Tuần Phòng Quân liền cầm trường mâu tiến lên xua đuổi đám người Triệu Lập Bân.
“Được, chúng ta đi.” Triệu Lập Bân không dây dưa nhiều, chắp tay với viên quan kia rồi xoay người rời đi, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.
Rõ ràng người bị người của Quân Nhu Doanh bắt, nhưng bọn họ lại không thừa nhận, điều này khiến Triệu Lập Bân có chút bó tay. Hắn vội vàng chạy về nha môn trấn thủ sứ Tứ Thủy huyện, bẩm báo với Trương Vân Xuyên.
“Bọn họ không thả người?” Vẻ mặt Trương Vân Xuyên có chút khó coi.
“Đúng vậy, bọn họ không thừa nhận đã bắt người.” Triệu Lập Bân đáp.
“Có khi nào bọn họ phát hiện ra thân phận thật sự của lão Bàn Tính rồi không?” Lý Dương suy đoán.
Trương Vân Xuyên đi đi lại lại trong phòng, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ: “Bọn họ không thừa nhận bắt người, có lẽ là muốn nuốt số đồ vật kia. Vậy thì thế này, chuyện này các ngươi không cần để ý đến nữa, ta sẽ xử lý.”
“Tuần Phòng Quân các doanh trại sắp tiến vào Lâm Xuyên phủ rồi, đến lúc đó người đông mắt tạp, huynh đệ của chúng ta ở các nơi càng dễ bị bại lộ.” Trương Vân Xuyên dặn dò Triệu Lập Bân và Lý Dương, “Phàm là huynh đệ Đông Nam nghĩa quân xuất thân trong Hắc Kỳ Hội và Tuần Phòng Quân, trừ một ít nòng cốt ra thì đều rút về Ninh Dương phủ đi.”
Hắn là đại sơn tặc bị truy nã ở Ninh Dương phủ, không ít người đã từng gặp mặt hắn. Tuy rằng hắn đã dịch dung, nhưng ai dám chắc không gặp phải người quen mà bị bại lộ chứ?
Sau chuyện của lão Bàn Tính, hắn cảm thấy cần phải cẩn thận hơn, nên muốn rút bớt huynh đệ Đông Nam nghĩa quân đi. Trừ một ít nòng cốt đáng tin cậy, những người khác đều rút đi để tránh xảy ra vấn đề. Đến lúc đó nếu hắn bị bại lộ thì cũng có thể dễ dàng rút lui, mà không gây tổn thất nặng nề cho bọn họ.
Trương Vân Xuyên sắp xếp cho Triệu Lập Bân và Lý Dương chuẩn bị cho huynh đệ Đông Nam nghĩa quân ở các nơi rút lui. Còn hắn thì vội vã chạy đi gặp tham tướng Diệp Hạo.
Diệp Hạo hiện là tham tướng Tuần Phòng Quân, địa vị không thấp. Hắn không tiện ra mặt đi tìm đội quân nhu đòi người, vì vậy chuẩn bị nhờ Diệp Hạo đứng ra.
“Ôi chao, Trương huynh đệ, ngươi đến đúng lúc lắm.” Trương Vân Xuyên chạy tới thì thấy Diệp Hạo đang trò chuyện với mấy viên quan chức.
“Đến đây, ta giới thiệu cho ngươi.” Diệp Hạo kéo Trương Vân Xuyên đến giới thiệu với mấy người kia.
Mấy viên quan chức này đều từ Giang Châu đến, có quan hệ khá tốt với Diệp Hạo. Bọn họ đều là quan chức mới sắp nhậm chức ở Lâm Xuyên phủ.
Trước đây, các cấp quan chức ở Lâm Xuyên phủ, trừ một số ít ra thì hầu như đều do Ngô gia Lâm Xuyên tiến cử. Đó là lý do vì sao Ngô gia Lâm Xuyên có thế lực lớn ở đây, thậm chí có thể một tay che trời. Bởi vì bất kể là nha môn hay ngoài mặt, hầu như đều là người của bọn họ.
Nhưng từ khi xảy ra chuyện thuộc hạ của Ngô gia Lâm Xuyên là Hàn gia ám sát huyện lệnh Lý Đình ở Tứ Thủy huyện, thượng tầng đã bất mãn với Ngô gia Lâm Xuyên.
Thượng tầng cảm thấy Ngô gia đã đuôi to khó vẫy, gây uy hiếp cho Đông Nam tiết độ phủ. Hiện tại dám giết quan, vậy sau này chẳng phải sẽ tạo phản sao?
Vì thế, thượng tầng cố ý suy yếu và đả kích thế lực của Ngô gia Lâm Xuyên. Có điều, gia chủ Ngô gia Lâm Xuyên hiện đang giữ chức giám sát ngự sử ở Đông Nam tiết độ phủ. Thêm nữa, Ngô gia Lâm Xuyên đã kinh doanh ở đây nhiều năm, thế lực đan xen chằng chịt.
Dù đã mất Ngọa Ngưu Sơn, thế lực của bọn họ ở Lâm Xuyên phủ vẫn còn rất lớn. Nếu tùy tiện động vào Ngô gia Lâm Xuyên, sẽ khiến Đông Nam tiết độ phủ rung chuyển.
Vì vậy, thượng tầng hiện đang dùng biện pháp gắp cát, không ngừng đưa người về Lâm Xuyên phủ để từng bước khống chế thực quyền. Chờ bọn họ có thể từng bước khống chế Lâm Xuyên phủ, thượng tầng ra tay với Ngô gia Lâm Xuyên sẽ dễ dàng hơn nhiều, không đến nỗi gây ra rung chuyển lớn.
Được Diệp Hạo giới thiệu, Trương Vân Xuyên đành phải nhẫn nhịn, nhiệt tình chào hỏi những quan viên kia. Hắn là nhân vật quan trọng trong trận doanh của Diệp Hạo. Hiện tại tuy chỉ là một đô úy nhỏ bé, nhưng thấy Diệp Hạo coi trọng hắn như vậy, những quan viên kia rất biết điều, nên đối với Trương Vân Xuyên tỏ ra đặc biệt nhiệt tình.
Sau một hồi hàn huyên, Trương Vân Xuyên khó khăn lắm mới tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Diệp Hạo: “Đại ca, đệ có chút việc cần huynh giúp đỡ.”
Trương Vân Xuyên kéo Diệp Hạo sang một bên, nói thẳng ý đồ của mình.
“Ta biết ngay là ngươi không có chuyện gì tốt mà.” Diệp Hạo cười mắng, “Lão tử đến đây mấy ngày rồi, trừ ngày đầu tiên ra thì những ngày khác không thấy bóng dáng ngươi đâu. Bây giờ đột nhiên đến, chắc chắn là có chuyện.”
“Ha ha, đại quân sắp đến rồi mà.” Trương Vân Xuyên giải thích, “Đệ lo liệu lương thảo cho đại quân, cả ngày bận đến chân không chạm đất.”
“Đại ca, chờ xong việc này, đệ ngày nào cũng hầu huynh được không?”
“Đi đi đi, một thằng cha như ngươi ngày nào cũng bồi ta làm gì, ta đâu phải con thỏ của ngươi.” Diệp Hạo tức giận nói, “Muốn bồi thì tìm cho ta mấy cô nương ấy.”
“Được thôi, đến lúc đó huynh muốn cô nương nào, đệ trói đến cho huynh luôn.”
“Coi như ngươi có lương tâm.”
“Nói đi, chuyện gì?” Diệp Hạo liếc nhìn Trương Vân Xuyên hỏi.
“Cái Hắc Kỳ Hội của Triệu Lập Bân đang lo liệu lương thảo cho đại quân đó.” Trương Vân Xuyên mở miệng nói, “Bọn họ bận rộn cả ngày lẫn đêm, có một đội ngũ ban đêm va chạm với một đội ngũ dưới trướng Quân Nhu Doanh. Người của đội quân nhu bắt họ, muốn nuốt riêng mấy vạn lạng bạc và vải vóc vừa trưng thu được.”
Trương Vân Xuyên giải thích với Diệp Hạo: “Triệu Lập Bân đi đòi người, bọn họ không thừa nhận đã bắt người. Đầu lĩnh của đối phương là một đô úy tên Lý Anh. Đệ nghĩ đệ cũng chỉ là một đô úy, chắc người ta cũng chẳng để ý đến đệ. Vì vậy, đệ mới phải cầu đến huynh đây. Huynh là tham tướng Tuần Phòng Quân, huynh đi thì bọn họ chắc chắn không dám giữ người nữa. Đại ca nếu rảnh thì phiền huynh đi một chuyến.”
Trương Vân Xuyên lo lắng nói: “Huynh đệ Hắc Kỳ Hội vốn đã khổ cực, giờ lại bị bắt, sống chết không rõ. Nếu không cứu họ về, sẽ khiến huynh đệ thất vọng, đến lúc đó mọi người bỏ gánh không làm nữa thì sẽ ảnh hưởng đến việc chiêu mộ lương thảo.”
“Ta còn lạ gì.” Diệp Hạo nói ngay, “Bọn chó má này biết rõ ngươi là người của ta, còn dám đối phó với Hắc Kỳ Hội của ngươi, vậy là không coi ta ra gì rồi!”
“Lão tử giờ là tham tướng Tuần Phòng Quân, nhiều người không phục, chắc là muốn nhân cơ hội này cho lão tử một vố đây.”
Diệp Hạo vỗ vai Trương Vân Xuyên nói: “Chuyện này ta lo định! Lão tử ngược lại muốn xem xem, một tên đô úy Quân Nhu Doanh có mấy cái đầu mà dám động vào người của lão tử!”