Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 26 Xung đột

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 26 Xung đột
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 26 Xung đột

Chương 26: Xung đột

Tại tiền trại trên giáo trường, Đinh đội của Trương Vân Xuyên đang tiến hành thao luyện.

Đám lưu dân vẫn ăn mặc rách rưới, tay cầm mộc đao hoặc gậy gỗ vót nhọn.

Cửu Phong Sơn tuy là đại sơn tặc hàng đầu ở Ninh Dương phủ, nhưng lại vô cùng khốn cùng.

Trong trại không chỉ thiếu thốn lương thực, muối ăn và các loại vật tư, mà ngay cả binh khí cũng rất ít ỏi.

Trấn Sơn Hổ không phải không muốn kiếm chác.

Có điều, ở Ninh Dương phủ này, thế lực mạnh hơn bọn chúng nhiều vô kể.

Chưa kể đến quân trú đóng tại Ninh Dương phủ, ngay cả tuần bổ doanh bọn chúng cũng chưa chắc đã địch nổi.

Bọn chúng cũng muốn đi cướp bóc nhà giàu lắm chứ.

Nhưng hễ nhà nào có chút năng lực, dinh thự đều xây kiên cố như pháo đài, lại còn nuôi dưỡng không ít gia đinh vũ trang.

Huyện thành không dám bén mảng, nhà giàu không dám đụng, bọn chúng chỉ dám bắt nạt đám dân đen.

Khổ nỗi, dân chúng dưới ách thuế nặng nề của triều đình vốn đã nghèo xơ xác, mỗi lần cướp bóc cũng chẳng được bao nhiêu.

Trương Vân Xuyên và đồng đội tuy gia nhập Cửu Phong Sơn, nhưng thực tế, ngoài việc có chỗ đặt chân và mỗi ngày hai bữa cháo loãng, thì chẳng có gì khác.

Nhưng hắn biết, “dục tốc bất đạt”.

Dưới tay không có ai dùng được, dù muốn xuống núi kiếm chút vật tư cũng chỉ là chuyện không tưởng.

Vì thế, hắn dốc sức huấn luyện đội quân dưới trướng.

“Sống lưng thẳng lên!”

“Đứng vững vào!”

“Hôm nay chúng ta luyện tính nhẫn nại và phục tùng!”

“Chúng ta không phải đám ô hợp!”

“Chúng ta phải kỷ luật nghiêm minh!”

[…]

Trương Vân Xuyên, vị Đinh đội đội đầu, tay cầm gậy, đích thân thao luyện đám tân binh.

Dưới ánh mặt trời, ai nấy mồ hôi nhễ nhại, nhưng không dám lười biếng.

Bọn họ vất vả lắm mới gia nhập được Cửu Phong Sơn, có cơm ăn, không muốn bị đuổi xuống núi.

Thấy đám huynh đệ nghe lời, Trương Vân Xuyên rất mừng.

Bọn họ chạy nạn đến đây, dọc đường bị bắt nạt, nếm đủ khổ sở.

Chính vì trải qua những thống khổ ấy, họ mới thỏa mãn với cuộc sống hiện tại.

Dù thao luyện mệt mỏi, cũng chẳng hề gì, còn hơn ngoài kia bị bán làm nô lệ hoặc chết đói bên đường.

Việc Trương Vân Xuyên thao luyện quân sĩ theo kiểu quân đội khiến đám sơn tặc nhàn rỗi trong trại tụ tập xem trò vui.

“Thằng họ Trương định làm gì vậy?”

“Lúc thì xoay người, lúc lại ngồi xổm, làm trò khỉ à?”

“Tao thấy hắn bày vẽ vớ vẩn thôi!”

Từ khi gia nhập sơn trại, đây là lần đầu bọn chúng thấy có người thao luyện, nên tò mò xem sao.

“Chúng ta đâu phải quan binh, thao luyện có ích gì.”

“Gặp chuyện thật, xem ai gan to hơn, ai ác hơn thôi!”

“Đúng đấy, tao thấy hắn thao luyện toàn ‘gối thêu hoa’, đẹp mã chứ vô dụng.”

“Tao còn tưởng thằng họ Trương tài cán lắm, ai ngờ chỉ có thế này, luyện được cái gì?”

[…]

Đám sơn tặc xem náo nhiệt chán chê rồi tản đi, thấy chẳng có gì hay.

Trái lại, Trương Vân Xuyên và đồng đội không để ý đến ánh mắt người ngoài, vẫn thao luyện đều đặn.

“Nghe rõ đây!”

“Đừng tưởng thao luyện là vô dụng.”

“Ngày thường luyện tập nhiều, gặp chuyện sẽ bớt đổ máu, thậm chí bảo toàn được tính mạng!”

Trương Vân Xuyên vừa thao luyện vừa cổ vũ đám tân binh.

“Nhất là khi gặp phải bọn luyện võ, một mình các ngươi chắc chắn không lại.”

“Nhưng nếu ba, năm người cùng xông lên, dù công phu quyền cước có giỏi đến đâu, cũng khó địch nổi bốn tay!”

“Vấn đề là khi nào ra tay, ra tay thế nào!”

“Cái này cần ngày thường luyện tập nhiều, quen tay hay việc…”

Tuy Trương Vân Xuyên nói vậy, nhưng vẫn có vài người không để tâm lắm.

Kẻ nào định giở mánh khóe liền bị hỏa trưởng Lâm Hiền thẳng tay quất cho một gậy.

Đối mặt với đám hỏa trưởng hung dữ như Lâm Hiền, đám lười nhác sau vài trận đòn cũng không dám làm càn.

Trương Vân Xuyên biết “dục tốc bất đạt”.

Hiện tại, đám huynh đệ bình thường trong trại mỗi ngày chỉ có hai bữa cháo loãng.

Thao luyện lại tốn sức, nên hắn chỉ dám huấn luyện cường độ thấp, không dám quá mạnh, sợ bọn họ không chịu nổi.

Một hôm, khi Trương Vân Xuyên và đồng đội đang thao luyện, vài tên sơn tặc nghênh ngang bước tới.

“Ê, thằng họ Trương, lại đây.”

Một tên sơn tặc đứng lại dưới bóng mát, vẫy tay gọi Trương Vân Xuyên.

Trương Vân Xuyên liếc nhìn mấy tên sơn tặc, rồi quay mặt đi, không thèm để ý.

Đầu lĩnh tiền trại, hậu trại của Cửu Phong Sơn hắn đều biết cả.

Mấy tên này chỉ là lâu la đi theo tam đương gia Bạch Hào.

Dù sao mình cũng là Đinh đội đội đầu.

Mấy tên lâu la dám vênh váo sai khiến mình, đúng là không biết điều.

Thấy Trương Vân Xuyên quay mặt đi, không để ý đến bọn chúng, đám sơn tặc ngớ người.

Bọn chúng là người của tam đương gia, trong trại nghênh ngang quen rồi.

Giờ một thằng mới đến dám ngó lơ bọn chúng, thật không còn mặt mũi nào.

“Thằng họ Trương!”

“Mày điếc à!”

“Không nghe đại gia gọi sao?!”

Tên sơn tặc giận dữ chạy xộc tới trước mặt Trương Vân Xuyên, quát lớn.

Mấy tên khác cũng hùa theo.

“Thằng họ Trương, mày coi ai ra gì vậy!”

“Gọi mày mà không thèm trả lời, muốn chết à!”

[…]

Trương Vân Xuyên nhìn đám sơn tặc xông xáo đến trước mặt, sắc mặt vẫn bình thường.

Đám huynh đệ Đinh đội cũng dừng lại, không biết làm sao.

Mấy vị hỏa trưởng như Lâm Hiền xách mộc đao, tiến lên đứng sau Trương Vân Xuyên.

“Mồm mày thối như ăn phân ấy.”

Trương Vân Xuyên dùng ngón tay chọc chọc vào ngực tên sơn tặc đứng trước mặt.

“Ha ha ha!”

Nghe Trương Vân Xuyên nói vậy, đám huynh đệ Đinh đội cười ồ lên.

Tên sơn tặc nghe tiếng cười xung quanh, mặt đỏ bừng.

Hắn không ngờ Trương Vân Xuyên lại to gan đến vậy.

Hắn là người của tam đương gia, mà Trương Vân Xuyên dám chửi hắn.

Lật trời rồi!

“Thằng họ Trương, tao giết mày!”

Tên sơn tặc tức giận mắng một tiếng, vung quyền đấm Trương Vân Xuyên.

Trương Vân Xuyên mặt lạnh tanh, túm lấy tay tên sơn tặc, quật ngã hắn một cách dứt khoát.

“Oành!”

Tên sơn tặc chỉ thấy thân thể bay lên, rồi nện mạnh xuống đất, đầu óc choáng váng.

“Thằng họ Trương, mày dám đánh tao!”

“Giết nó!”

Tên sơn tặc tức đến nổ phổi, gào lên giận dữ.

Mấy tên sơn tặc khác cũng không ngờ Trương Vân Xuyên dám động thủ thật.

Bọn chúng xắn tay áo, xông vào đánh Trương Vân Xuyên.

Lâm Hiền và đồng đội tuy có chút sợ sơn tặc, nhưng vẫn cầm mộc đao xông lên giúp.

“Đối phó mấy tên rác rưởi này, một mình tao đủ.”

Trương Vân Xuyên ngăn Lâm Hiền và đồng đội lại, rồi nghênh chiến.

Tên sơn tặc vung tay định đánh Trương Vân Xuyên, nhưng bị hắn nắm chặt lấy cánh tay.

Trương Vân Xuyên vặn mạnh một cái, cánh tay tên sơn tặc vẹo hẳn đi.

“A!”

Đám huynh đệ Đinh đội xem trận chiến run rẩy cả người.

Hắn áp sát một tên sơn tặc, hai tay nắm lấy vai hắn, gối co lại, đánh mạnh vào bụng đối phương.

Tên sơn tặc cong người lại, rên rỉ đau đớn.

Mấy tên sơn tặc này ngày thường diễu võ dương oai, nhưng đánh nhau thì chẳng có bài bản gì.

Đối mặt với Trương Vân Xuyên ra tay tàn độc, chỉ vài hơi thở, bọn chúng đã nằm bẹp trên đất.

“Hay!”

“Trương đại ca uy vũ!”

Lâm Hiền và đồng đội thấy Trương Vân Xuyên một mình đánh bại vài tên sơn tặc, lớn tiếng khen hay.

Đám huynh đệ Đinh đội cũng được cổ vũ lớn, hò reo ầm ĩ.

Đám sơn tặc xung quanh xúm lại xem đánh nhau, thấy Trương Vân Xuyên đánh người của tam đương gia, vừa kinh ngạc, vừa lộ vẻ hả hê.

Tam đương gia luôn bao che thuộc hạ, lần này Trương Vân Xuyên đánh người của hắn, chắc chắn có chuyện hay để xem.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 26 Xung đột

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
bia-lan-kha-ky-duyen
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
Chương 1075 30/05/2025
Chương 1074 30/05/2025
bìa
[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Chương 1826 Tranh đoạt thuật pháp! 28/09/2025
Chương 1825 Đạo Pháp Chi Tranh! 28/09/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz