Chương 2433 Chờ đợi!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2433 Chờ đợi!
Chương 2433: Chờ đợi!
Cuối tháng 4.
Túc Châu thành.
Ngoài thành, ruộng đồng cùng rừng cây đều bị lít nha lít nhít lều trại, những túp lều lộn xộn chiếm cứ.
Đủ loại cờ phướn đón gió lay động, thỉnh thoảng có kỵ binh Man tộc giục ngựa xẹt qua, nhấc lên từng mảng bụi mù.
Trên đầu tường Túc Châu, đâu đâu cũng thấy gạch ngói vỡ vụn, máu tươi đã đọng lại thành màu đen.
Trong khe hở tường thành cắm không ít mũi tên, thi thể xếp lớp kéo dài từ chân tường ra phía ngoài, muỗi bay đầy trời.
Vài tên quân sĩ quân đoàn 7 Đại Hạ dựa lưng vào tường thành ngồi xuống, chán chường bắt rận trên áo.
“Đội quan đại nhân, ta thấy binh lính Man tộc ngoài thành càng ngày càng đông.”
Một tên quân sĩ gầy gò lo lắng nói: “Ngươi nói xem chúng ta có giữ được thành này không?”
Lời này vừa nói ra, lập tức thu hút sự chú ý của những người khác.
“Hắc Cẩu Tử, sao thế, ngươi sợ rồi à?”
Đội quan liếc nhìn tên quân sĩ có biệt danh Hắc Cẩu Tử, cười trêu chọc.
Đối diện với ánh mắt của mọi người xung quanh, Hắc Cẩu Tử có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng.
Hắn né tránh ánh mắt, nói: “Ta… Ta mới không sợ.”
“Ha ha ha ha!”
Một tên quân sĩ cười trêu chọc: “Ngươi không sợ, vậy ngươi chột dạ cái gì?”
“Ta, ta không có chột dạ.”
Trước tiếng cười vang của mọi người, đội quan khoát tay áo, ngăn lại:
“Hắc Cẩu Tử, sợ thì cứ nói là sợ, có gì mất mặt!”
Đội quan nói với Hắc Cẩu Tử: “Lão tử lần đầu theo đô đốc đại nhân ra trận, còn sợ đến run cả chân đây này.”
“Lúc đó một trượng cũng không giết nổi một tên địch, trên đùi còn trúng một đao, suýt chút nữa mất mạng.”
“Nhưng lần thứ hai ra trận giết địch thì không còn sợ như vậy nữa.”
Đội quan nói tiếp: “Lần thứ hai ra trận, ta cùng huynh đệ trong đội hợp lực, giết chết vài tên địch.”
“Đổ máu rồi thì gan cũng lớn hơn.”
“Ngươi đừng thấy lính Man tộc ngoài thành đông, so với những kẻ địch trước kia chúng ta gặp phải, bọn chúng là cái thá gì.”
“Bọn chúng chỉ là một đám ô hợp mà thôi.”
“Cho bọn chúng thêm 3 năm nữa cũng đừng hòng đánh vào được Túc Châu thành.”
Trong lời nói của đội quan tràn đầy sự xem thường đối với binh lính Man tộc ngoài thành.
Quân sĩ Hắc Cẩu Tử vẫn đầy mặt sầu khổ, trong lòng không chắc chắn.
Hắn không giống như những lão binh Đại Hạ này.
Hắn vốn xuất thân từ Cấm Vệ Quân.
Sau khi cùng Hạ Thắng Vinh đầu hàng, hắn mới bị biên vào quân đoàn 7 Đại Hạ.
Trước khi biên chế vào quân đoàn 7, công việc hàng ngày của đám Cấm Vệ Quân bọn hắn chỉ là thủ thành và canh gác.
Bọn hắn chưa từng đánh trận.
Lần này quân đoàn 7 Đại Hạ xuất chinh, hắn chỉ là lính tiên phong, chưa từng thực sự giao chiến.
Tuy rằng hắn đã phục vụ trong quân hơn 3 năm, nhưng nói cho cùng vẫn chưa từng giết người.
Hắn không có được sự bình tĩnh, trầm ổn như các lão binh Đại Hạ.
Đối mặt với số lượng lớn binh lính Man tộc ngoài thành, trong lòng hắn vẫn rất sợ hãi.
Những tên lính Man tộc kia, tên nào tên nấy vóc dáng cao lớn, lại hung ác, một chọi một thì hắn không chắc có thể sống sót.
“Hắc Cẩu Tử, ngươi không cần sợ!”
Đội giám thấy Hắc Cẩu Tử vẻ mặt lo lắng, liền mở miệng an ủi:
“Trong thành chúng ta có mấy vạn tướng sĩ!”
“Mấy vạn tướng sĩ này đều là binh tinh nhuệ, sức chiến đấu mạnh mẽ!”
“Nếu như đặt vào ngày xưa, đã sớm giết ra khỏi thành, đánh cho bọn người Man tộc quỳ xuống đất xin tha rồi!”
“Hiện tại chúng ta cố thủ Túc Châu thành, cũng không phải là sợ người Man tộc.”
“Đô đốc đại nhân đã nói!”
“Nếu như luận đánh trận, quân đoàn 7 chúng ta chưa từng biết sợ ai!”
“Nhưng đánh trận không phải chuyện dễ, cần phải có sự ủng hộ và chuẩn bị từ mọi mặt.”
“Chúng ta không nói đâu xa, cứ nói chuyện lương thảo đi.”
“Nếu như đại vương không ủng hộ chúng ta khai chiến với Man tộc, không cấp cho chúng ta lương thảo.”
“Nếu như chúng ta tự ý khai chiến.”
“Đến lúc đó chúng ta không có lương thảo, không có viện quân, đơn độc tác chiến, kết quả cuối cùng sẽ là hao binh tổn tướng, chịu thiệt.”
Lời của đội giám khiến Hắc Cẩu Tử và những người khác hiểu ra vài phần.
“Vậy có phải hay không việc khai chiến với người Man tộc, quân đoàn 7 chúng ta không quyết định được, phải chờ chỉ thị của đại vương?”
“Đại vương nếu nói đánh, vậy khẳng định sẽ điều thêm binh mã đến tiếp viện chúng ta, cấp cho chúng ta nhiều lương thảo hơn.”
“Việc điều động binh mã, xoay xở lương thảo cũng cần thời gian.”
“Khi chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, đến lúc đó đại vương ra lệnh một tiếng, chúng ta liền có thể giết cho người Man tộc không còn manh giáp!”
Đội giám nói, rồi nhìn quanh mọi người.
“Đô đốc đại nhân đã nói, việc chúng ta cần làm bây giờ là ở lại trong thành Túc Châu, bồi dưỡng đủ khí lực, chuẩn bị sẵn sàng cho chiến tranh.”
“Nếu như đại vương ra lệnh đánh, vậy chúng ta sẽ mang đao giết ra ngoài!”
Trên mặt đội giám thoáng hiện một nụ cười lạnh.
“Người Man tộc ngoài thành càng đông, đến lúc đó chiến công của chúng ta càng nhiều!”
“Thủ cấp của bọn chúng chính là chiến công đấy!”
Lời vừa nói ra, trong mắt không ít người đều lóe lên vẻ hưng phấn.
Có lão binh hỏi: “Đội giám đại nhân, ngươi nói đại vương có hạ lệnh khai chiến không?”
“Hừ!”
Đội giám cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại: “Ngươi cảm thấy quân đoàn Đại Hạ chúng ta khi nào chịu thiệt?”
“Bọn người Man tộc không biết tự lượng sức mình, muốn cướp đoạt 3 châu Lương Châu, đó là cướp miếng ăn trong miệng chúng ta!”
“Các ngươi có chịu không?”
Mọi người lắc đầu.
“Vậy chẳng phải sao!”
“Chúng ta không nhịn được, đại vương khẳng định cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn!”
“Các ngươi cứ chờ xem, ta thấy tám chín phần mười, đại vương sẽ hạ lệnh đánh!”
“Chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.”
Đội giám nói đến đây, lại dừng một chút.
“Chúng ta mới chiếm lĩnh Đế Kinh không lâu, dư đảng Đại Chu vẫn còn gây rối, chúng ta chưa đứng vững chân.”
“Lúc này Man tộc muốn chiếm đoạt 3 châu của chúng ta, đó là thừa nước đục thả câu.”
“Cho dù hiện tại đại vương lùi một bước, bảo chúng ta nhịn một chút.”
“Đợi đến khi chúng ta đứng vững chân, vậy cũng tuyệt đối sẽ khai chiến…”
Đội quan cũng xen vào: “Những chuyện này không phải việc chúng ta phải bận tâm!”
“Cấp trên bảo chúng ta làm gì thì chúng ta làm nấy là được!”
“Đại vương bảo hôm nay đánh, vậy chúng ta hôm nay liền mang đao giết ra ngoài, tuyệt không đợi đến ngày mai!”
“Nếu như đại vương nói một năm sau đánh, vậy chúng ta sẽ bồi dưỡng đủ khí lực, một năm sau sẽ cùng Man tộc quyết chiến!”
“Nói tóm lại, chúng ta làm lính, cứ nghe lệnh làm việc là được rồi, đừng nghĩ nhiều làm gì, nghĩ nhiều quá đau đầu.”
“Chúng ta vẫn nên nghĩ xem buổi trưa ăn gì thì hơn.”
“Chính là!”
Trong lúc một đám quân sĩ đang bàn luận trên đầu tường, ngoài thành đột nhiên có động tĩnh.
“Có tình huống, cảnh giới!”
Trạm quan sát hét lớn một tiếng.
Đám quân sĩ đang dựa vào tường thành nghỉ ngơi nhanh chóng vớ lấy vũ khí, đứng lên, chuẩn bị nghênh chiến.
Hắc Cẩu Tử và những người khác cẩn thận thò đầu ra, nhìn về phía ngoài thành.
Chỉ thấy trong trại lính Man tộc, một đội kỵ binh Đại Hạ đang chém giết, khiến binh lính Man tộc người ngã ngựa đổ.
Đội kỵ binh Đại Hạ này phá tan phòng tuyến phong tỏa của quân Man tộc, trực tiếp hướng về phía Túc Châu thành mà đến.
“Là người của chúng ta!”
“Cung nỏ chuẩn bị!”
“Chuẩn bị tiếp ứng!”
Quân lệnh của tham tướng Mông Nghị, người trấn thủ đầu tường quân đoàn 7, nhanh chóng được truyền xuống.
Những quân sĩ tay cầm cung nỏ nhanh chóng giương cung lắp tên, những mũi tên nỏ sáng loáng nhắm ngay ngoài thành.
Không lâu sau.
Đội kỵ binh Đại Hạ này xông đến ngoài thành.
Bọn họ ước chừng hơn 300 người, ai nấy đều nhuốm máu.
Phía sau bọn họ, rất nhiều bộ binh và kỵ binh Man tộc đang chen chúc đuổi theo, muốn vây giết mấy trăm kỵ binh Đại Hạ này.
“Ta là Đào Tuyết Tùng, giáo úy Thân Vệ Quân Đại Hạ!”
“Ta phụng đại vương quân lệnh cho Hoàng Hạo đô đốc đại nhân quân đoàn 7, xin mở cửa thành!”
Đội kỵ binh Đại Hạ xông đến ngoài cửa thành, tướng lĩnh dẫn đầu giơ cao yêu bài, lớn tiếng hô lên.
Tham tướng Mông Nghị trấn thủ đầu tường nhận ra đối phương, nhưng vẫn cẩn thận đề phòng.
Mông Nghị nhanh chóng triệu tập hơn ngàn binh mã đến khu vực gần cửa thành, sau đó mới hạ lệnh mở hé cửa thành.
Giáo úy Đào Tuyết Tùng lập tức dẫn hơn 300 kỵ binh phá vòng vây của quân Man tộc tiến vào thành.
Rất nhiều bộ binh và kỵ binh Man tộc xông đến, muốn nhân cơ hội đoạt thành.
Bọn chúng bị quân coi giữ trên đầu tường bắn giết hơn trăm người, lúc này mới phẫn nộ rút lui.