Chương 241 Thăng quan
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 241 Thăng quan
Chương 241: Thăng Quan
Lễ chúc mừng kết thúc, người của các đại gia tộc lục tục cáo từ rời đi.
Trương Vân Xuyên, Diệp Hạo, Triệu Văn Nghĩa cùng đám người Chu Hào lại rủ nhau ra hoa viên uống trà.
Hồi xuân đại địa, cành liễu chập chờn, cỏ non xanh mướt một màu, tâm tình ai nấy đều không tệ.
Trương Vân Xuyên cùng tham tướng Chu Hào đi ở cuối cùng.
“Trương huynh đệ, quan hệ của ngươi và Diệp thiếu gia tốt thật đấy!”
Tham tướng Chu Hào nồng nặc mùi rượu, khoác vai Trương Vân Xuyên, tỏ vẻ đặc biệt thân thiết.
Trương Vân Xuyên thì mở miệng Diệp đại ca, ngậm miệng cũng Diệp đại ca.
Chu Hào đã nghe ra điều này trên bàn rượu, hắn phát hiện Diệp Hạo và Trương Đại Lang quả thực có mối giao hảo không tệ.
“Diệp đại ca đối đãi ta khá tốt, ta, Trương Đại Lang, sao có thể không biết phân biệt, đem người ta cự tuyệt cho được.”
Trương Vân Xuyên liếc nhìn Diệp Hạo đang cười nói ở phía trước, rồi mới lên tiếng.
Trương Vân Xuyên cười nói thêm: “Có điều xin Chu tướng quân cứ yên tâm, ta đang mặc y phục Tuần Phòng Quân, hưởng bổng lộc của Tuần Phòng Quân.”
“Ta, Trương Đại Lang, vẫn biết chừng mực.”
“Cho dù ta và Diệp đại ca có quan hệ cá nhân tốt đến đâu, ta cũng sẽ không làm cái chuyện ăn cây táo, rào cây sung.”
Trương Vân Xuyên không rõ ý tứ của Chu Hào, nên nói chuyện cũng đặc biệt cẩn thận, lo lắng Chu Hào hiểu lầm hắn là người của Diệp gia, gây khó dễ cho hắn.
“Trương huynh đệ, ngươi đừng hiểu lầm.”
Chu Hào thấy Trương Vân Xuyên hiểu lầm, vội xua tay giải thích.
“Ngươi có quan hệ tốt với Diệp thiếu gia, được hắn thưởng thức, đó là chuyện tốt, ta sao lại trách cứ ngươi.”
“Trước khi đến Tứ Thủy huyện, ta đã phái người tìm hiểu tình hình của ngươi rồi.”
Tham tướng Chu Hào nói với Trương Vân Xuyên: “Nếu là người khác là người của Diệp gia thì ta tin, chứ ngươi là người của Diệp gia thì ta tuyệt đối không tin.”
Trương Vân Xuyên nghe vậy, trong lòng cũng giật mình.
Hắn không ngờ tham tướng Chu Hào lại âm thầm điều tra mình, lẽ nào đã phát hiện ra thân phận của mình?
“Ngươi từ Tần Châu đến đây, lai lịch rõ ràng, nếu không, Lê đại nhân nhà ta cũng không dám đề bạt ngươi đâu.”
Chu Hào cười tủm tỉm nói.
“Chu tướng quân, lời này của ngài sao ta nghe không hiểu?”
Trương Vân Xuyên đầy mặt nghi hoặc.
Tham tướng Chu Hào nói khiến hắn rơi vào sương mù.
Sao lại lôi cả trừ tặc sứ Lê Tử Quân vào?
“Ngươi có biết lần này ta đến Tứ Thủy huyện làm gì không?” Chu Hào thần bí hỏi.
“Thuộc hạ ngu dốt, xin Chu tướng quân giải thích.”
Trương Vân Xuyên rất hiếu kỳ.
Chu Hào liếc nhìn Trương Vân Xuyên, chắp tay nói: “Trương huynh đệ, ta phải báo cho ngươi một tin vui.”
“Tin vui gì?”
Trương Vân Xuyên giật mình, lẽ nào là để mình tiếp nhận vị trí của đô úy Đỗ Tuấn Kiệt đã chết?
Trong lòng hắn nhất thời kích động.
“Đô úy Đỗ Tuấn Kiệt bị sơn tặc giết rồi, bây giờ bên này không có người chủ sự.”
Chu Hào giải thích: “Hiện tại binh mã Ninh Dương phủ còn đang trừ tặc, phỏng chừng phải một, hai tháng nữa mới đến Ngọa Ngưu Sơn.”
“Lê đại nhân nhà ta quyết định thăng chức ngươi làm Phi Hổ Doanh đô úy, kiêm Tứ Thủy huyện trấn thủ sứ.”
“Đến lúc đó, mọi việc ở đây do ngươi toàn quyền phụ trách.”
Chu Hào thông báo tin tốt này cho Trương Vân Xuyên.
Trương Vân Xuyên nghe vậy, trong lòng mừng như điên.
Không ngờ mình đoán đúng!
Thật sự để mình tiếp nhận vị trí đô úy Đỗ Tuấn Kiệt, trở thành Phi Hổ Doanh đô úy.
“Chu tướng quân, ngài không phải nói đùa đấy chứ?” Trương Vân Xuyên cố nén kích động nói: “Ta có biết Lê đại nhân là ai đâu, sao Lê đại nhân lại để ta đảm nhiệm đô úy cùng trấn thủ sứ?”
“Hơn nữa, ta xuất thân là dân lưu vong, chẳng có chút liên hệ nào với ai cả…”
Giờ thì Trương Vân Xuyên đã hiểu vì sao tham tướng Chu Hào lại đích thân đến Ngọa Ngưu Sơn một chuyến, hơn nữa còn đối đãi với hắn thân thiết như vậy.
Đề bạt một đô úy quản lý bốn, năm trăm người không phải chuyện nhỏ, cấp trên vẫn phải thận trọng.
Không thể tùy tiện bổ nhiệm một người không quen biết làm đô úy được.
Vì vậy, tham tướng Chu Hào đích thân đến, vừa gặp mặt Trương Vân Xuyên, vừa thể hiện sự coi trọng của cấp trên.
Chu Hào thấy Trương Vân Xuyên có quan hệ không tệ với Diệp Hạo, lại thấy hắn ăn nói bất phàm, có chủ kiến, lúc này mới yên tâm.
Nếu Trương Vân Xuyên là kẻ vô dụng, thì dù có giấy ủy nhiệm trong tay, hắn cũng không lấy ra.
“Lê đại nhân biết ngươi xuất thân là dân lưu vong, lai lịch rõ ràng, lại hữu dũng hữu mưu, nên mới quyết định trọng dụng ngươi.”
Chu Hào cười nói: “Ngươi mà là con cháu của đại gia tộc, Lê đại nhân dám dùng ngươi sao?”
Lê Tử Quân thuộc dòng chính của Đông Nam Tiết Độ Sứ, nếu không, Tiết Độ Sứ cũng sẽ không để Lê Tử Quân khống chế Tuần Phòng Quân.
Đô đốc Tuần Phòng Quân Cố Nhất Chu nhằm vào con em của đại gia tộc trong quân, Lê Tử Quân biết rõ điều đó.
Nhưng hắn cố ý làm ngơ, chính là muốn loại bỏ đám con cháu kia.
Hắn muốn một đội Tuần Phòng Quân thiện chiến, chứ không phải một đội quân với quan hệ chằng chịt.
Các gia tộc lớn nhét đệ tử vào Tuần Phòng Quân, điều này bất lợi cho việc nâng cao sức chiến đấu của Tuần Phòng Quân.
Vì vậy, Lê Tử Quân ngoài miệng trách cứ đô đốc Cố Nhất Chu, nhưng thực tế lại muốn sử dụng những người có lai lịch rõ ràng, từ tầng lớp thấp nhất dựa vào chiến công mà thăng quan.
Như vậy càng dễ khống chế quân đội.
“Đem ấn thụ của Trương huynh đệ mang tới.”
Chu Hào nói xong, ngoắc tay, bảo thủ hạ mang ấn thụ đô úy và trấn thủ sứ Tứ Thủy huyện đến.
“Trương huynh đệ, từ nay, ngươi chính là Phi Hổ Doanh đô úy và trấn thủ sứ Tứ Thủy huyện.”
Tham tướng Chu Hào tự tay trao ấn triện Tuần Phòng Quân đô đốc, đại ấn trừ tặc sứ và giấy ủy nhiệm cho Trương Vân Xuyên.
Sau đó lại đưa ấn thụ và trọn bộ giáp trụ cho hắn.
“Thuộc hạ nhất định không sợ hiểm nguy, giết tặc lập công, không phụ sự phó thác của Lê đại nhân và Cố đô đốc!”
Trương Vân Xuyên thấy giấy ủy nhiệm và ấn thụ, biết Chu Hào không đùa mình.
Hắn quỳ một chân xuống đất nhận lấy, mặt đầy hưng phấn.
“Trương huynh đệ, mau đứng lên.”
Chu Hào đỡ Trương Vân Xuyên dậy.
Hắn nhìn Trương Vân Xuyên nói: “Lê đại nhân luôn coi trọng những người xuất thân thuần khiết như ngươi, chỉ cần ngươi giết tặc tốt, sau này sẽ lên như diều gặp gió, tiền đồ vô lượng.”
Chu Hào không hề nhắc đến đô đốc Tuần Phòng Quân Cố Nhất Chu, điều này khiến Trương Vân Xuyên hiểu rõ.
Lần này đề bạt mình là do trừ tặc sứ Lê Tử Quân, chứ không phải Cố Nhất Chu.
Tham tướng Chu Hào cũng là người của Lê Tử Quân.
“Xin Chu tướng quân thay ta vấn an Lê đại nhân.” Trương Vân Xuyên nói: “Ta, Trương Đại Lang, thề sống chết cống hiến cho Lê đại nhân!”
“Tốt, tốt!”
Chu Hào thấy Trương Vân Xuyên thông minh như vậy, trong lòng cũng rất cao hứng.
Hắn thích giao thiệp với người thông minh.
“Còn nữa, nếu Diệp thiếu gia thưởng thức ngươi, thì sau này ngươi nên qua lại với Diệp thiếu gia nhiều hơn.”
Chu Hào cười nói: “Quan hệ của ngươi tốt với bọn họ, cũng có ích cho Tuần Phòng Quân chúng ta.”
“Xin Chu tướng quân giải thích.”
Trương Vân Xuyên nhất thời không hiểu, vì sao phải giữ quan hệ với Diệp gia.
Lê Tử Quân không phải thích những người có lai lịch rõ ràng sao?
Nếu hắn có quan hệ mật thiết với Diệp gia, thì không sợ hắn làm việc cho Diệp gia sao?
“Chuyện này chỉ nên hiểu trong lòng, không thể nói ra.”
“Ngươi cứ nghe lời là được.”
Chu Hào và Trương Vân Xuyên mới gặp nhau lần đầu, nên không dám nói hết ý định muốn giữ quan hệ với Diệp gia của Lê Tử Quân cho hắn biết.
“Dạ, thuộc hạ nhất định giữ quan hệ tốt với Diệp thiếu gia.”
Chu Hào không muốn nói, Trương Vân Xuyên cũng không hỏi thêm.
“Nhớ kỹ, ngươi có thể qua lại với Diệp gia, quan hệ tốt cũng được, nhưng ngươi vẫn là người của Tuần Phòng Quân.”
Chu Hào liếc nhìn xung quanh, nghiêm túc nhắc nhở.
“Nếu ngươi phản bội, thì Lê đại nhân có thể cho ngươi làm đô úy và trấn thủ sứ, cũng có thể tước bỏ chức vị của ngươi, ngươi hiểu chưa?”
“Chu tướng quân yên tâm, ta sinh là người của Tuần Phòng Quân, chết là ma của Tuần Phòng Quân…”
“Được rồi, được rồi.” Chu Hào cười nói: “Đừng lớn tiếng như vậy, tai ta không điếc, ngươi hiểu là được.”
“Ha ha, sau này còn xin Chu tướng quân chiếu cố nhiều hơn.”
Trương Vân Xuyên nói: “Ngày mai, tại Xuân Cùng Lâu, ta mời khách, xin Chu tướng quân đến cho chút ánh sáng.”
“Ngươi cũng biết ăn nói đấy.”
Chu Hào nhìn Trương Vân Xuyên thông minh lanh lợi, ấn tượng về hắn không tệ.