Chương 2381 Không tự lượng sức!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2381 Không tự lượng sức!
Chương 2381: Không Tự Lượng Sức!
Diệp Hưng mở tiệc chiêu đãi, giết lợn mổ dê ăn mừng ngay trong thành.
Lưu Hắc Tử cùng 2 vạn quân sĩ hành quân đánh trận đường dài, lại chẳng mang theo bao nhiêu lương thảo tiếp tế.
Bọn họ tiến sâu vào khu địch chiếm đóng, hoàn toàn là “lấy chiến nuôi chiến”.
Có lúc vận may không tốt, đánh hạ thành trấn mà lương thực không đủ, quân sĩ mỗi ngày chỉ được ăn một bữa.
Nay Diệp Hưng chuẩn bị rượu thịt phong phú, khiến tướng sĩ Thủy Sư Quân Đoàn thứ sáu ai nấy đều ứa nước miếng.
“Các huynh đệ, mấy ngày nay mọi người khổ cực rồi!”
“Hôm nay đến Vĩnh Bắc Phủ, có Diệp Hưng huynh đệ mời khách, không cần khách khí, cứ mở rộng bụng mà ăn!”
“Tuân lệnh!”
Vừa nghe lệnh, tướng sĩ quân đoàn thứ sáu liền ăn như hùm như sói, miệng lớn gặm nhấm.
“Mẹ kiếp!”
“Đám người này sao cứ như quỷ đói đầu thai vậy, chưa từng được ăn cơm à!”
“Cái đám người dưới trướng Trương Vân Xuyên sao ai nấy cũng một bộ dạng thế kia.”
“… ”
Thấy quân đoàn thứ sáu ăn uống chẳng chút hình tượng, mấy tên tướng lĩnh dân quân chẳng hề che giấu vẻ xem thường.
Bọn chúng cũng chẳng hạ giọng, nên từng câu từng chữ lọt hết vào tai Lưu Hắc Tử.
Lưu Hắc Tử vừa cầm đũa lên liền cùng mọi người buông xuống.
Vài người trừng mắt nhìn mấy tên tướng lĩnh dân quân kia, hận không thể lập tức phát tác.
Lưu Hắc Tử lại đưa mắt nhìn về phía Diệp Hưng.
Diệp Hưng cũng đầy mặt lúng túng.
Diệp Hưng quở trách hai tên tướng lĩnh kia vài câu:
“Các ngươi bớt cãi cọ đi.”
“Lưu đô đốc đường xa tới đây, là khách quý, không được vô lễ.”
Nghe Diệp Hưng quở trách, mấy tên tướng lĩnh kia đồng loạt đứng dậy.
“Đô đốc đại nhân, chúng ta còn có việc, xin cáo từ trước.”
Chúng chắp tay chào Diệp Hưng, rồi nghênh ngang rời đi ngay trước mặt Lưu Hắc Tử.
“Diệp Hưng tiểu huynh đệ, đây là ý gì?”
Đợi chúng đi rồi, Lưu Hắc Tử nhìn Diệp Hưng, không hiểu ra sao.
Diệp Hưng thở dài một hơi.
Hắn giải thích: “Không giấu gì Lưu đô đốc, ta lần đầu dẫn binh, chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm.”
“Nay hợp nhất không ít nhân mã, binh mã càng ngày càng đông, dân quân lại dần dần vượt khỏi tầm kiểm soát của ta.”
“Đặc biệt là mấy tên tướng lĩnh dân quân kia, ỷ vào có nhân mã, chiếm cứ địa bàn, chẳng xem ta ra gì.”
Diệp Hưng nói với Lưu Hắc Tử: “Nếu sớm biết bọn chúng là loại người này, lúc trước ta đã nên thanh trừ hết rồi.”
“Nhưng hiện tại chúng đã ‘đuôi to khó vẫy’, ta nếu tùy tiện động thủ, sợ sẽ dẫn đến dân quân phân liệt, bên trong lục đục.”
“Vì đại cục, ta chỉ có thể nhẫn nhịn…”
Lưu Hắc Tử nghe xong mấy lời của Diệp Hưng, nhất thời hiểu rõ mọi chuyện.
Diệp Hưng tuy kéo được một nhánh binh mã, nhưng trong quân đã hình thành không ít phe phái.
Diệp Hưng mải mê bành trướng lực lượng, nhất thời không phát hiện ra, để mặc cho chúng lớn mạnh.
Bây giờ muốn xử lý, đã muộn.
“Nguyên lai là chuyện như vậy.”
Lưu Hắc Tử còn tưởng Diệp Hưng có ý kiến gì.
Hiểu rõ ngọn nguồn sự tình, hắn thông cảm cho nỗi khổ tâm của Diệp Hưng.
Dù sao hắn dẫn theo mấy người đến hậu phương địch kéo được mấy vạn quân, vốn là “ném đá dò đường”.
Trong quân sự vụ xử trí không xuể, cũng là chuyện thường tình.
“Ngươi yên tâm!”
“Ta đến đây, sẽ không cho phép bọn chúng làm càn!”
Lưu Hắc Tử nói với Diệp Hưng: “Đợi chúng ta ăn no uống đủ, rồi từ từ trừng trị bọn chúng!”
“Ha ha!”
“Một đám hề mà thôi, trở tay là diệt được!”
Các tướng lĩnh quân đoàn thứ sáu cũng chẳng hề để đám dân quân này vào mắt.
Trong lúc Lưu Hắc Tử được Diệp Hưng chiêu đãi ăn uống no say.
Tướng lĩnh dân quân Bành Đầu To đã triệu tập hơn mười tên tướng lĩnh quen biết, mở một cuộc họp kín trong trạch viện của hắn.
“Cái tên Diệp Hưng kia nhìn quen quen với người của Trương Vân Xuyên, thằng chó Diệp Hưng kia không chừng chính là người của Trương Vân Xuyên!”
“Thảo nào lúc trước hắn khăng khăng một mực, tiếp ứng người của Trương Vân Xuyên đến Vĩnh Bắc Phủ này.”
“Mẹ kiếp!”
“Bọn lão tử nhọc nhằn khổ sở đánh hạ địa bàn, hắn muốn đem dâng cho người khác, lão tử nuốt không trôi cục tức này!”
“Không khéo chúng ta đều bị hợp nhất qua.”
“… ”
Bọn chúng vốn định cát cứ một phương.
Việc Diệp Hưng tiếp ứng Lưu Hắc Tử đến đây khiến bọn chúng cảm thấy uy hiếp rất lớn.
“Ta nhìn kỹ rồi.”
“Đám người Trương Vân Xuyên phái tới giáp trụ tốt, binh khí cũng ngon.”
“Nếu chúng ta nuốt được bọn chúng, thực lực của chúng ta sẽ tăng mạnh!”
“Bọn chúng hơn hai vạn người, nuốt đâu có dễ?”
“Sợ cái gì!”
“Bọn chúng đường xa tới đây, chưa quen thuộc địa bàn, chúng ta đột nhiên động thủ, vẫn nắm chắc phần thắng.”
“… ”
Bọn chúng vốn ngấm ngầm cấu kết, không phục Diệp Hưng, chuẩn bị đoạt quyền.
Nay Diệp Hưng lại triệu ngoại viện tới, càng khiến bọn chúng kiêng kỵ.
Đương nhiên.
Bọn chúng càng thèm khát giáp trụ binh khí của đám Lưu Hắc Tử.
Bọn chúng hiện tại thiếu nhất chính là những binh khí giáp trụ này.
Nếu có thể nuốt trọn bọn chúng, rồi giết luôn Diệp Hưng, vậy bọn chúng có thể xưng vương xưng bá.
Sau một hồi bàn bạc kín, bọn chúng nhanh chóng đưa ra quyết định.
Đó là thừa dịp Lưu Hắc Tử vừa đến chưa quen thuộc tình hình, nuốt chửng bọn Lưu Hắc Tử.
Đêm xuống.
Vô số dân quân tập kết lại, dưới sự chỉ huy của Bành Đầu To và các tướng lĩnh, chuẩn bị động thủ thu thập Lưu Hắc Tử.
Bọn chúng bao vây nơi đóng quân của Lưu Hắc Tử.
Đuốc thắp sáng cả vùng, khiến đêm tối sáng như ban ngày.
“Người bên trong nghe đây!”
“Nộp vũ khí quy hàng chúng ta, có thể tha cho các ngươi một mạng!”
“Nếu các ngươi phản kháng, chúng ta tấn công vào, nhất định khiến các ngươi chết không có chỗ chôn!”
Bành Đầu To tập hợp một lượng lớn binh mã bên ngoài nơi đóng quân của Lưu Hắc Tử, lớn tiếng kêu hàng.
“Đầu hàng!”
“Đầu hàng!”
“… ”
Dân quân cũng đồng loạt hô vang, thanh thế kinh người.
“À!”
“Đám người này cũng gan đấy chứ!”
“Bọn chúng không ra ngoài hỏi thăm xem, đối đầu với Đại Hạ quân đoàn sẽ có kết cục gì!”
Đối mặt với đám dân quân tập trung đông đảo bên ngoài nơi đóng quân tạm thời, Lưu Hắc Tử và thuộc hạ chỉ cười khẩy.
Bọn họ tuy đường xa tới đây, nhưng không có nghĩa là bọn họ là gà yếu.
“Diệp Hưng tiểu huynh đệ ăn ngon uống say chiêu đãi chúng ta, chúng ta cũng không thể ăn không của hắn.”
“Nếu trong dân quân có kẻ không nghe lời, vậy chúng ta giúp hắn dọn dẹp môn hộ một chút, giúp hắn một tay.”
Ánh mắt Lưu Hắc Tử lướt qua mặt các tướng.
“Lý Thái!”
“Tô Vượng!”
“Cổ Tháp!”
“Mỗi người các ngươi dẫn binh xuất kích, ta cho các ngươi thời hạn đến bình minh phải dẹp xong phản loạn!”
“Tuân lệnh!”
Lý Thái, Tô Vượng và Cổ Tháp đã bộc lộ tài năng trong chiến sự ở Ninh Dương Phủ và Lương Châu Quân.
Trương Vân Xuyên hạ lệnh, đưa những người có biểu hiện tốt này vào danh sách chiến đấu của quân đoàn thứ sáu.
Hơn bốn ngàn tướng sĩ dưới trướng Cổ Tháp đều là chiến sĩ Sơn tộc.
Nhận được quân lệnh của Lưu Hắc Tử, bọn họ lập tức dẫn binh chủ động xông ra khỏi doanh trại tạm thời.
Bọn họ không hề hò hét, khác nào ác lang lộ răng nanh, nối đuôi nhau lao thẳng tới đội ngũ dân quân đang hô to gọi nhỏ.