Chương 2362 Quy mô lớn phản công
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2362 Quy mô lớn phản công
Chương 2362: Quy mô lớn phản công
Tại một thị trấn thuộc Đông Bộ Thư Châu, nơi đây tập kết hai doanh thuộc quân đoàn 3 Đại Hạ.
Bọn họ phụ trách đoạn hậu, vẫn duy trì giao chiến quy mô nhỏ với quân Cam Châu.
Từ khi quân Cam Châu ngừng truy kích, bọn họ cũng dừng lại ở đây.
“Giá!”
“Giá!”
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.
Phó đô đốc Triệu Lập Sơn của quân đoàn 3 Đại Hạ xuất hiện tại thị trấn này.
Hắn tung người xuống ngựa, sải bước tiến vào doanh bộ tạm thời được thiết lập trong một căn nhà.
“Ối chà!”
“Phó đô đốc đại nhân, sao ngài lại đến đây!”
“Đã dùng cơm chưa ạ?”
“Hôm nay chúng ta mua được một con dê, đang nướng đây, mời ngài vào trong!”
“Này ai, mau mau cắt cho phó đô đốc đại nhân một miếng thịt mềm nhất!”
Nhìn thấy phó đô đốc Triệu Lập Sơn, hai vị giáo úy và giám quân sứ đang tụ tập ăn dê nướng liền vội vã đứng dậy chào hỏi.
“Đồ chó chết, các ngươi đúng là biết hưởng thụ, cả con dê nướng cũng ăn.”
Triệu Lập Sơn nhìn con dê nướng xèo xèo tỏa mỡ, nhận lấy miếng thịt dê non rồi nhai ngấu nghiến.
“Thịt dê nướng bên ngoài mềm trong non, không tệ, không tệ.”
Triệu Lập Sơn khen một câu.
“Phó đô đốc đại nhân, mời ngài ngồi.”
Có người kéo ghế mời Triệu Lập Sơn ngồi xuống.
Triệu Lập Sơn khoát tay với mọi người, thuần thục nuốt trọn miếng thịt dê non vào bụng.
Triệu Lập Sơn nhìn quanh một lượt.
“Đại vương có lệnh, lệnh cho các ngươi từ hậu vệ biến thành tiên phong, lập tức phản công, thu phục đất đai đã mất!”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Một tên giáo úy có chút nửa tin nửa ngờ hỏi: “Phó đô đốc đại nhân, muốn phản công thật sao?”
Triệu Lập Sơn liếc xéo tên giáo úy, lấy ra một phần quân lệnh đưa tới.
“Các bộ binh mã khác đã toàn bộ động rồi!”
“Các ngươi cũng mau chóng thu dọn rồi lập tức hành động đi!”
“Binh mã triều đình đang nội chiến ác liệt, chúng ta phải nhân cơ hội này đánh cho chúng tan tác!”
Xác định không phải Triệu Lập Sơn nói đùa, các giáo úy và giám quân sứ đều nhếch miệng cười.
“Mẹ kiếp, cuối cùng cũng coi như là phản công!”
“Chúng ta một đường lùi lại, quân Cam Châu cứ như chó hoang cắn sau lưng, lão tử sớm đã muốn quay đầu lại trừng trị chúng!”
“Phó đô đốc đại nhân, ta đi tập kết binh mã ngay đây!”
“Đi đi, càng nhanh càng tốt!”
“Tuân lệnh!”
Hai tên giáo úy sải bước ra khỏi nhà, gào to lên.
“Các tướng sĩ doanh 31!”
“Đại vương có lệnh, lập tức phản công!”
“Nhanh chóng cầm lấy vũ khí, chuẩn bị đánh trận!”
“Các tướng sĩ doanh 32, lập tức tập kết ở cây liễu lớn phía đông thôn trấn, chuẩn bị xuất phát!”
Các giáo úy hô lớn, lính liên lạc cũng truyền mệnh lệnh xuống từng tầng.
Các tướng sĩ Đại Hạ đang đóng quân trong thị trấn phản ứng rất nhanh.
Bọn họ nhanh chóng lấy binh khí, xếp thành hàng trên đường phố rồi rời khỏi thị trấn.
Các phụ binh theo quân thì nhanh chóng chuẩn bị hành trang, thu dọn những phòng ốc đã ở nhờ của bách tính, trả lại chén bát, gáo chậu cho họ.
Tất cả mọi thứ đều đâu ra đấy.
“Sao nhanh vậy đã đi rồi?”
“Đây là đi đâu vậy?”
“Quân đội Hạ vương tốt thật.”
“Giá mà ở lại đây thêm mấy ngày thì tốt, đậu hũ của ta sẽ bán được nhiều hơn.”
“Đúng đó!”
“Mấy ngày nay quán cơm nhỏ của ta làm ăn còn tốt hơn năm ngoái nữa.”
Nhìn thấy các tướng sĩ quân đoàn Đại Hạ nhanh chóng tập kết xuất phát, bách tính nơi đây lũ lượt kéo nhau ra khỏi cửa, mặt đầy luyến tiếc.
Nếu là quân đội khác đến, họ đã đóng cửa trốn chạy từ lâu rồi.
Nhưng quân đoàn Đại Hạ quân kỷ nghiêm minh, mua bán công bằng, đối đãi với họ hòa ái dễ gần.
Điều này khiến họ có hảo cảm với quân đoàn Đại Hạ.
Đặc biệt là những người làm ăn buôn bán.
Họ càng mong quân đoàn Đại Hạ ở lại đây thêm vài ngày để họ còn kiếm thêm chút đỉnh.
Triệu Lập Sơn dẫn hai doanh binh mã rời khỏi thị trấn, nhanh chóng tiến về hướng tây.
Một ngày sau.
Bọn họ đến một thị trấn khác.
Nơi đây có một nhánh quân Cam Châu đóng quân.
Bây giờ chủ lực quân Cam Châu đã được điều về để ác chiến với Cấm Vệ Quân triều đình.
Nhánh quân Cam Châu đóng quân ở đây không nhiều, lại chẳng có ai quản lý.
Khi Triệu Lập Sơn dẫn quân đến, bọn chúng còn tản mát khắp nơi nghỉ ngơi, đánh bạc, thậm chí có một nhóm còn đi trưng thu lương thực ở nông thôn, hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm đang đến gần.
“Tiến công!”
“Đầu hàng thì tha ch.ết, chống cự thì g.iết không tha!”
“Tuân lệnh!”
Triệu Lập Sơn ra lệnh một tiếng, hai doanh tướng sĩ Đại Hạ nhanh chóng triển khai đội hình, ào ạt xông vào thị trấn như thủy triều.
“Keng keng keng!”
“Keng keng keng!”
Trong thị trấn nhanh chóng vang lên tiếng chiêng trống báo động.
Quân Cam Châu tản mát khắp nơi trong thị trấn nghe thấy tiếng chiêng trống thì giật mình kinh hãi.
Rất nhiều tên chạy ra khỏi phòng, muốn xem chuyện gì xảy ra.
“Tặc quân đánh tới!”
“Tặc quân đánh tới rồi!”
“Mau đi bẩm báo tham tướng đại nhân!”
Một tên lính gác thất kinh từ ngoài thị trấn chạy vào, la lớn.
Nghe thấy tặc quân đánh tới, sắc mặt quân Cam Châu đều biến sắc.
“Nhanh chóng cầm lấy vũ khí!”
“Nhanh lên!”
Không ít tên vội vã chạy về nhà lấy binh khí, mặc giáp trụ.
Nhưng tướng sĩ quân đoàn Đại Hạ do Triệu Lập Sơn chỉ huy đã thừa thắng xông lên, tràn vào thị trấn.
“Vèo vèo!”
Một tên quân Cam Châu vừa cầm binh khí lao ra khỏi phòng, liền thấy mấy mũi tên bắn tới tấp.
“A!”
Tên quân Cam Châu kêu thảm thiết ngã xuống trong làn mưa tên.
“Giết a!”
“Đầu hàng thì tha ch.ết!”
“Chống cự thì g.iết không tha!”
Tướng sĩ Đại Hạ tràn vào thị trấn như thủy triều, khí thế ngút trời.
“Đừng sợ!”
“Không được chạy loạn!”
“Liều mạng với bọn cẩu tặc này!”
“Đẩy lùi chúng!”
Một vài lão binh Cam Châu sau thoáng kinh hoàng đã cố gắng tập hợp nhân mã chống cự.
“Xông lên!”
Một tên giáo úy quân đoàn Đại Hạ dẫn đầu một đám người xông lên liều ch.ết.
Trong chớp mắt, bọn họ đã hỗn chiến với đám lão binh Cam Châu.
“Oành!”
Tấm khiên trong tay tên giáo úy vỗ xuống, đánh bay một lão binh Cam Châu xuống đất.
“Phập!”
Trường đao trong tay hắn thuận thế đâm vào ngực lão binh kia.
Hắn vặn mạnh theo chiều kim đồng hồ, lão binh phun ra một ngụm máu lớn, co giật vài cái rồi tắt thở.
“Ch.ết đi!”
Một tên quân Cam Châu chém ngã một quân sĩ Đại Hạ.
Chưa kịp để quân sĩ Đại Hạ phản ứng, hắn lại vung thêm mấy đao, g.iết ch.ết tại chỗ.
Nhưng hắn còn chưa kịp vui mừng thì hơn mười quân sĩ Đại Hạ đã cùng nhau xông lên.
“Giết hắn!”
Chỉ thấy trường đao không ngừng chém xuống, tên quân sĩ Cam Châu bị chém thành một đống thịt nát.
Triệu Lập Sơn chỉ huy hai doanh tướng sĩ Đại Hạ đánh mạnh, xông mạnh, chưa đến thời gian một nén hương đã đánh bại nhánh quân Cam Châu đóng quân ở đây.
Trong lúc bọn họ lùng bắt tàn quân, quét dọn chiến trường, phó tướng Mã Đại Lực dẫn đại quân từ phía sau kéo đến.
Chỉ thấy cờ quạt phấp phới trên đường lớn, người người nhốn nháo, một đạo đại quân đang cấp tốc tiến lên.
Đạo quân này người đông thế mạnh, binh mã mênh mông cuồn cuộn, nhìn không thấy điểm dừng.