Chương 234 Đến nhà đối chất
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 234 Đến nhà đối chất
Chương 234: Đến nhà đối chất
“Rõ ràng là chúng ta không hề đưa bạc cho ngươi!”
“Vậy nên ngươi mới khó chịu với chúng ta, muốn bắt chúng ta đi tranh công xin thưởng!”
Thẩm Đại Tài vừa dứt lời, Sở Hùng liền lớn tiếng hô lên.
“Ngươi ngậm máu phun người!”
Thẩm Đại Tài tức đến nổ phổi, chửi ầm lên: “Các ngươi vốn là dư nghiệt của Hàn gia, tự chui đầu vào lưới, ngu thì chịu!”
“Vậy tại sao ngươi không bắt người khác!”
Sở Hùng lớn tiếng chất vấn: “Người của Hàn gia làm việc nhiều như vậy, sao ngươi lại tha cho bọn họ, cứ nhất quyết bắt chúng ta?”
“Đó là vì ngươi nhận chỗ tốt của bọn họ, còn chúng ta thì không, nên ngươi mới muốn bắt chúng ta…”
“Ngươi… ngươi ăn nói hàm hồ!”
Thẩm Đại Tài cũng không ngờ Sở Hùng lại lôi chuyện hắn thu bạc ra, khiến hắn tức đến nổ phổi.
Trương Vân Xuyên thấy vẻ mặt Thẩm Đại Tài lộ rõ vẻ hoảng loạn thì nhíu chặt mày.
“Chuyện thu bạc là sao?” Trương Vân Xuyên hỏi.
“Trương đại nhân, hắn nói bậy bạ thôi, ta căn bản không có thu bạc.” Thẩm Đại Tài vội vàng giải thích.
Hắn được phái đến Thanh Tuyền Trấn để tiếp quản sản nghiệp và việc làm ăn của Hàn gia, có thể nói là nắm trọn quyền hành.
Vì thế, hắn mượn danh nghĩa cấp trên để dọa dẫm, tìm đủ mọi cách bắt chẹt, vơ vét những người từng có quan hệ mật thiết với Hàn gia.
Những người này vì tự vệ, chỉ còn cách ngoan ngoãn nộp bạc.
Số bạc này trên thực tế đều rơi vào túi riêng của Thẩm Đại Tài.
Trương Vân Xuyên là ai chứ?
Ánh mắt hoảng loạn của Thẩm Đại Tài đã bán đứng hắn.
“Ngươi có nắm rõ tình hình không?”
Trương Vân Xuyên quay đầu hỏi viên đội quan Tuần Phòng Quân.
“Bẩm Tiêu quan đại nhân, thuộc hạ có nghe phong phanh một chút.” Đội quan đàng hoàng trả lời.
“Nói rõ xem nào.”
“Tuân lệnh!”
Vừa nãy Thẩm Đại Tài cướp công ngay trước mặt hắn, đội quan vốn đã bất mãn.
Hiện tại, hắn đương nhiên không có ý định giúp đỡ che giấu.
“Tiêu quan đại nhân, Triệu gia phái Thẩm Đại Tài đến Thanh Tuyền Trấn phụ trách tiếp quản sản nghiệp của Hàn gia, thu nạp nhân thủ từ khắp mọi nơi.”
“Hắn thu bạc của các nhà, ai không đưa thì bị coi là vây cánh của Hàn gia, rồi sai thuộc hạ bắt người…”
Đội quan liếc nhìn Thẩm Đại Tài mặt trắng bệch, tiếp tục nói: “Thuộc hạ cho rằng đó là ý của cấp trên, nên cũng đã bắt không ít người, hiện đang giam giữ, chuẩn bị đưa về huyện thẩm vấn.”
“Trương đại nhân, lão gia nhà ta nói những người này theo Hàn gia kiếm được không ít bạc, nên bảo ta nghĩ cách moi ra từ miệng bọn họ.”
Thẩm Đại Tài biện giải: “Ta đây cũng là phụng mệnh làm việc mà thôi…”
Thẩm Đại Tài lo lắng chuyện bỏ túi riêng bị bại lộ, liền đẩy trách nhiệm lên trên.
Hắn nghĩ chỉ cần đổ hết lên thượng tầng, Trương Vân Xuyên còn cần đến Triệu gia, chắc sẽ không truy cứu.
Dù sao muốn ngựa chạy thì phải cho ngựa ăn cỏ chứ?
Triệu gia nhân cơ hội này kiếm chút lợi lộc riêng, chắc cũng không sao.
“Triệu Trường Đức giỏi lắm!”
Trương Vân Xuyên thấy Triệu gia thừa dịp tiếp thu việc làm ăn và địa bàn của Hàn gia mà ngang nhiên ức hiếp, bóc lột các gia tộc địa phương thì vô cùng tức giận.
Nguyên nhân cũng chẳng có gì khác.
Hàn gia lần này sụp đổ nhanh chóng là do bọn chúng quanh năm ở Ngọa Ngưu Sơn một tay che trời, tùy ý bóc lột.
Các gia tộc và thế lực địa phương bất mãn với chúng từ lâu, nhưng giận mà không dám nói.
Nhưng một khi có ngoại lực tham gia, sự bất mãn âm ỉ sẽ bùng nổ, gây ra nguy hiểm chết người.
Hiện tại, Triệu gia còn làm quá hơn cả Hàn gia.
Bọn chúng làm vậy không những không thể nhanh chóng thu phục lòng người mà còn khiến các gia tộc và thế lực địa phương bất mãn.
Không có sự ủng hộ và chống đỡ của những gia tộc này, làm sao bọn chúng có thể đứng vững ở Ngọa Ngưu Sơn?
Làm sao bọn chúng có thể nhanh chóng tiêu hóa hết số thịt đã nuốt vào bụng!
“Áp giải hắn về Tứ Thủy huyện!”
Thẩm Đại Tài nói là cấp trên bày mưu tính kế, Trương Vân Xuyên đương nhiên không tin một phía.
Hắn muốn đến đối chất với Triệu gia một phen, xem rốt cuộc là chuyện gì.
Nếu Triệu gia không nhìn đại cục, thừa cơ hội này bỏ túi riêng thì hắn phải cân nhắc tìm một gia tộc khác để nâng đỡ.
Hắn cần một Triệu gia biết nghe lời, một Triệu gia có thể đoàn kết tất cả các thế lực.
Triệu gia làm như vậy chẳng khác nào mổ gà lấy trứng.
Tạm thời thu được chút bạc nhưng lại làm hỏng thanh danh của bọn chúng.
Dù cho bọn chúng tạm thời là thế lực lớn nhất ở Ngọa Ngưu Sơn.
Chỉ cần có ngoại lực tham gia, bọn chúng sẽ giống như Hàn gia, bị các gia tộc này hợp sức tấn công.
…
Tứ Thủy huyện, nhà mới của Triệu gia.
Nghe tin Tiêu quan Trương Vân Xuyên đến, Triệu Lập Bân đích thân ra đón tiếp.
“Bái kiến Trương đại nhân…”
Triệu Trường Đức giờ đã lui về hậu trường, phần lớn mọi việc đều do Triệu Lập Bân ra mặt quản lý.
“Ừm.”
Trương Vân Xuyên gật đầu coi như chào hỏi.
Thấy thái độ của Trương Vân Xuyên như vậy, Triệu Lập Bân không hiểu vì sao.
Ai đã chọc giận Trương đại nhân vậy?
Khi hắn thấy quản sự Thẩm Đại Tài bị hai tên binh sĩ Tuần Phòng Quân áp giải thì ngẩn người.
Hắn cảm thấy Trương đại nhân đột nhiên đến chắc có liên quan đến người này, khiến lòng hắn càng thêm thấp thỏm.
Sau khi đón Trương Vân Xuyên vào phủ, hắn không thể chờ đợi được nữa mở miệng hỏi dò.
“Trương đại nhân, có phải Thẩm Đại Tài chó má này chọc giận ngài?” Triệu Lập Bân cẩn thận thăm dò.
Trương Vân Xuyên quay đầu nhìn chằm chằm Triệu Lập Bân, nói: “Hắn đã làm những gì ở Thanh Tuyền Trấn, ngươi có nắm rõ tình hình không?”
“Hắn nói là ngươi bày mưu tính kế.”
…
Triệu Lập Bân sửng sốt.
Hắn nhìn Thẩm Đại Tài đang đứng ngoài phòng khách với vẻ mặt nghi hoặc.
“Trương đại nhân, ta chỉ phái hắn đến Thanh Tuyền Trấn tiếp thu việc làm ăn và ruộng đất của Hàn gia thôi mà.”
Hiện tại Hàn gia đã bại tẩu khỏi Ngọa Ngưu Sơn.
Triệu gia lại được nâng đỡ lên, toàn diện tiếp quản những gì Hàn gia để lại.
Triệu Lập Bân mấy ngày nay bận đến sứt đầu mẻ trán, nên cũng không rảnh quan tâm đến chuyện ở Thanh Tuyền Trấn.
“Thẩm Đại Tài, ngươi cút ngay vào đây!”
Triệu Lập Bân ý thức được sự việc có liên quan đến Thẩm Đại Tài thì quát lạnh một tiếng.
Thẩm Đại Tài vội vàng lộn nhào tiến vào phòng khách, quỳ rạp xuống đất, toàn thân run rẩy.
“Nói mau, ngươi đã làm những gì ở Thanh Tuyền Trấn?” Triệu Lập Bân trừng mắt nhìn Thẩm Đại Tài, lớn tiếng hỏi.
“Ta… ta… Thiếu gia, ta bị mỡ heo làm mờ mắt, đã thu của một vài gia tộc không ít bạc.”
Thẩm Đại Tài vốn tưởng thu chút bạc là chuyện nhỏ.
Nhưng không ngờ Trương Tiêu quan lại tích cực như vậy, kéo hắn đến đối chất ngay.
Hắn biết không thể giấu giếm được nữa, đành phải khai ra sự thật.
“Xin thiếu gia niệm tình ta đã làm trâu làm ngựa bao năm, tha cho tiểu nhân một lần, ta không dám nữa…”
Thẩm Đại Tài run rẩy, không ngừng dập đầu xin tha.
Hắn mượn danh nghĩa Triệu gia để bỏ túi riêng, có thể nói là phạm vào điều cấm kỵ.
“Ta bảo ngươi đi tiếp quản việc làm ăn và ruộng đất của Hàn gia, ai cho ngươi đi thu bạc của các gia tộc khác!”
Triệu Lập Bân hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện thì tức giận đến mặt mày tái mét.
“Thiếu gia, ta sai rồi, ta không dám nữa…”
Thẩm Đại Tài dập đầu lia lịa xin tha.
Trương Vân Xuyên vẫn quan sát biểu hiện của Triệu Lập Bân, thấy hắn dường như không biết chuyện.
“Trương đại nhân, tên chó chết này tự tiện chủ trương, thu bạc của các gia tộc khác, là do ta quản lý không nghiêm, xin Trương đại nhân thứ tội.”
Triệu Lập Bân cuối cùng cũng biết vì sao Trương Vân Xuyên lại đích thân đến.
Việc tự ý thu bạc của các gia tộc địa phương chẳng khác nào bóc lột, ức hiếp.
Trương Vân Xuyên đã nhiều lần nhấn mạnh rằng lần này đánh đổ Hàn gia, bọn họ phải nhanh chóng cướp đoạt địa bàn và việc làm ăn của Hàn gia.
Dù sao ngoài bọn họ ra, còn có Trần gia, Thôi gia cũng đang tranh giành địa bàn.
Phía sau bọn họ đều có người chống lưng, ai cướp được nhiều hơn thì phải xem bản lĩnh của từng người.
Vì thế, bọn họ phải đả kích những phần tử ngoan cố trung thành với Hàn gia, lôi kéo những người trung lập và những người đồng ý quy phục bọn họ.
Nhưng người của Triệu gia phái đi lại không chấp hành chính sách này, trái lại mượn danh nghĩa Triệu gia để bỏ túi riêng, làm hỏng thanh danh của Triệu gia.
Đẩy những người vốn muốn quy phục bọn họ ra ngoài cửa, thậm chí đẩy họ về phía đối thủ.
“Hắn nói việc này là ngươi bày mưu tính kế, xem ra hắn nói dối rồi.”
Trương Vân Xuyên nói: “Nếu ngươi không biết chuyện thì mọi chuyện dừng lại ở đây.”
“Ngươi muốn xử trí hắn thế nào thì tùy ngươi.”
Trương Vân Xuyên nhắc nhở Triệu Lập Bân: “Nhưng ta vẫn phải tốt bụng nhắc nhở ngươi một câu.”
“Trương đại nhân cứ nói, ta xin nghe.” Triệu Lập Bân đầy vẻ cung kính.
“Tuần Phòng Quân dìu các ngươi Triệu gia lên là vì có nhiều việc Tuần Phòng Quân không tiện ra mặt, cần các ngươi làm.”
“Hiện tại Hàn gia đã bị đánh đổ, chúng ta cần phải tiếp thu toàn bộ địa bàn, việc làm ăn và nhân thủ của bọn chúng để lớn mạnh chính mình.”
“Hắn mượn danh nghĩa Triệu gia để ức hiếp, bóc lột những gia tộc kia chẳng khác nào đẩy họ về phía Trần gia, Thôi gia.”
“Đến lúc đó những gia tộc và thế lực này đều nương nhờ Trần gia, Thôi gia thì dù ta có hài lòng, Diệp thiếu gia có hài lòng không?”
“Nếu các ngươi làm không được việc thì còn ai dám dùng Triệu gia các ngươi nữa?”
Triệu Lập Bân nghe xong thì mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
Mấy ngày nay hắn bận đến sứt đầu mẻ trán, căn bản không rảnh kiểm tra phía dưới.
Nếu không có Trương Vân Xuyên nhắc nhở hôm nay, có lẽ bọn họ đã hỏng đại sự.
“Trương đại nhân yên tâm, ta lập tức chỉnh đốn lại nhân thủ phái đi!”
Triệu Lập Bân lau mồ hôi lạnh trên trán, nói: “Ta cũng sẽ nghiêm trị Thẩm Đại Tài, ta đích thân đến từng nhà xin lỗi các gia tộc lớn…”