Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 2337 Ôm cây đợi thỏ!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 2337 Ôm cây đợi thỏ!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 2337 Ôm cây đợi thỏ!

Chương 2337 Ôm cây đợi thỏ!

Trời hửng sáng.

Trong doanh trại của người Hồ ngổn ngang bừa bộn, mùi máu tanh nồng nặc.

Từng đội tù binh người Hồ bị tướng sĩ Đại Hạ áp giải, cúi gằm mặt, ủ rũ kéo về một chỗ.

“Bọn Nam Man ch.ết tiệt, lũ đê tiện vô liêm sỉ, đánh lén thì tài giỏi gì chứ…”

Một viên tướng lĩnh người Hồ bị bắt làm tù binh sau trận đánh lén, giờ phút này vẫn đầy vẻ bất mãn, lớn tiếng chửi rủa.

“Kia, cái thằng đang chửi ấy, lôi nó ra cho ta!”

Tham tướng Đạt Đốn thấy tên tướng lĩnh người Hồ kia đang chửi bới om sòm trong đám tù binh, liền thúc ngựa đi tới.

Vài tên quân sĩ Đại Hạ xông vào đám tù binh, lôi xềnh xệch tên tướng lĩnh người Hồ đang chửi bới ra ngoài.

“Ngươi không phục hả?”

Đạt Đốn cưỡi ngựa, từ trên cao nhìn xuống, chất vấn tên tướng lĩnh người Hồ.

“Các ngươi chỉ giỏi đánh lén, lũ tiểu nhân nham hiểm!”

Tên tướng lĩnh người Hồ hùng hổ nói: “Nếu đao thật thương thật chém giết, chưa chắc chúng ta đã bại dưới tay các ngươi!”

“Ồ hay nhỉ!”

Đạt Đốn nghe xong lời này của tên tướng lĩnh người Hồ, nhất thời nổi máu háo thắng.

“Được thôi!”

“Lão tử còn chưa chém đã tay đây!”

Đạt Đốn liền cởi thanh trường đao của mình xuống, ném cho tên tướng lĩnh người Hồ, rồi tung người xuống ngựa, rút thanh trường đao dự bị ra.

“Đến đây, đến đây!”

“Chúng ta so tài!”

“Nếu ngươi thắng ta, ta sẽ thả ngươi đi!”

“Còn nếu ngươi thua, ta sẽ chém ngươi!”

Tên tướng lĩnh người Hồ nhìn thanh trường đao trước mặt, không chút do dự cúi xuống nhặt lấy.

“Gào!”

Hắn nắm chặt trường đao, gào lên một tiếng, rồi bổ nhào về phía tham tướng Đạt Đốn.

“Vèo!”

“Phù phù!”

Nhưng tên tướng lĩnh người Hồ còn chưa kịp xông đến trước mặt Đạt Đốn, một mũi tên đã xé gió lao tới, găm trúng cổ hắn.

Mũi tên cắm phập vào, thân thể tên tướng lĩnh người Hồ theo quán tính lao về phía trước vài bước, rồi ầm một tiếng ngã xuống đất.

Hắn giật giật vài cái, trợn mắt mà ch.ết.

Biến cố bất ngờ khiến Đạt Đốn và những người khác ngẩn người.

“Thằng chó nào bắn cung!”

Đạt Đốn còn đang muốn so tài với tên tướng lĩnh người Hồ, ai ngờ hắn lại bị bắn ch.ết.

Điều này khiến hắn tức giận, mở miệng chửi ầm lên.

Nhưng khi hắn nhìn thấy phó đô đốc Hoàng Hạo đang cưỡi ngựa ở đằng xa, liền nuốt những lời còn lại vào bụng.

Hoàng Hạo thu hồi cung cứng, vác lại lên lưng, thúc ngựa đi tới.

“Ngươi không có việc gì làm à?”

Hoàng Hạo nhìn Đạt Đốn, sắc mặt lạnh lùng.

“Phó đô đốc!”

Đạt Đốn gãi đầu, giải thích với Hoàng Hạo: “Hắn không phục, ta định đánh cho hắn tâm phục khẩu phục…”

Hoàng Hạo chỉ vào thi thể tên tướng lĩnh người Hồ trên mặt đất.

“Ai không phục thì cứ một đao chém là xong, ngươi còn khoa tay múa chân với hắn làm gì?”

“Ngươi là tham tướng của quân đoàn Đại Hạ, ngươi đi đôi co với một đám tù binh làm gì?”

“Ngươi muốn thắng một tên bại tướng để chứng minh sự dũng mãnh của mình sao?”

“Ngươi thắng thì được gì, chẳng lẽ bọn chúng sẽ thưởng cho ngươi một nén vàng?”

“Còn nếu ngươi thua, chẳng lẽ ngươi định thả hắn đi thật à?”

“Đừng làm những chuyện vô bổ đó!”

Đối mặt với chất vấn của Hoàng Hạo, Đạt Đốn có chút lúng túng nói: “Đâu có, ta sẽ không thả hắn đi.”

“Vậy nếu ngươi thua, ngươi đổi ý, chẳng phải là khiến quân đoàn Đại Hạ mất uy tín sao?”

“Vậy sau này ngươi làm sao mà chỉ huy được quân sĩ?”

Hoàng Hạo nói với Đạt Đốn: “Chúng ta đã đánh bại bọn chúng, bọn chúng bây giờ là tù binh!”

“Đã là tù binh thì phải có giác ngộ của tù binh, phải ngoan ngoãn nghe lời!”

“Ai còn dám ồn ào chửi bới, không phục thì lôi ra ngoài chém, phí lời với chúng làm gì!”

Hoàng Hạo nói rồi liếc nhìn đám tù binh người Hồ.

“Ai không phục quân đoàn Đại Hạ, bây giờ đứng ra đây, để lão tử xem cổ của các ngươi cứng hay đao của lão tử cứng hơn!”

Đối diện với ánh mắt sắc bén của Hoàng Hạo, đám tù binh người Hồ đều giật mình, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Thấy đám người Hồ vừa nãy còn ồn ào náo loạn giờ đã im thin thít, Đạt Đốn cũng cảm thấy cách xử lý của mình vừa rồi có chút mềm yếu.

Hoàng Hạo thấy người Hồ đều ngoan ngoãn không ai dám đứng ra, liền khinh thường hừ lạnh một tiếng.

Bọn người Hồ này cũng chỉ là lũ sợ ch.ết.

“Đối với bọn chúng, không được mềm lòng!”

Hoàng Hạo nhắc nhở Đạt Đốn: “Bọn chúng kiêu căng khó thuần, chỉ có đao và máu tươi mới khiến bọn chúng nhớ lâu!”

“Lần sau ai còn không nghe lời, chém vài cái đầu treo lên cột cờ, xem chúng còn dám làm loạn không!”

“Dạ!”

Đạt Đốn đáp ngay: “Phó đô đốc, ta sai rồi, ta sẽ không cùng bọn chúng luận võ nữa.”

“Ừm.”

Hoàng Hạo nói rồi bảo Đạt Đốn: “Đi thôi, đến trung quân trướng nghị sự.”

“Dạ!”

Hoàng Hạo thúc ngựa về phía trung quân trướng, Đạt Đốn vội vàng chạy theo sau.

Trung quân trướng này vốn là lều vải của tiểu vương tử người Hồ.

Giờ phút này, thủ cấp của tiểu vương tử đang treo trên cột cờ trước trung quân trướng, theo gió lay động.

Bên trong trung quân trướng, các tướng lĩnh dưới trướng Hoàng Hạo đã đến đông đủ.

Ai nấy đều mặc giáp nhuốm máu, toát ra một cỗ khí tức dũng mãnh.

Bọn họ phần lớn đều xuất thân từ các bộ lạc nhỏ ở vùng đất lạnh lẽo thuộc Liêu Châu tổng đốc phủ.

Bọn họ dẫn dắt dũng sĩ bộ lạc theo Hoàng Hạo chinh chiến, thu được không ít khen thưởng, nên giờ tác chiến cũng rất dũng mãnh.

Hoàng Hạo dẫn đại quân tập kích doanh trại của tiểu vương tử, giăng lưới bắt gọn quân địch.

Trận này, người Hồ gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.

Nếu như nói trận chiến ở Tề Châu của Trương Vân Xuyên đánh gãy xương sống của người Hồ, khiến chúng tổn thất nặng nề, thì trận này của Hoàng Hạo đã nhổ tận gốc rễ của người Hồ.

Tiểu vương tử này là người nắm quyền hiếm hoi còn sót lại của Bạch Trướng Hãn quốc.

Cái ch.ết của hắn tuyên cáo sự diệt vong hoàn toàn của Bạch Trướng Hãn quốc.

Hoàng Hạo bước vào trung quân trướng, các tướng lĩnh đồng loạt đứng dậy hành lễ.

Hoàng Hạo khoát tay với mọi người, đi thẳng tới vương tọa của tiểu vương tử, ngồi xuống.

“Vừa thẩm vấn tù binh, ta thu được một tin tức.”

Hoàng Hạo ngồi xuống, nhìn quanh mọi người, chậm rãi mở miệng.

“Tiểu vương tử này đã hiệu triệu tàn binh bại tướng trên thảo nguyên tập hợp ở đây, chuẩn bị dựa vào thảo nguyên để đối đầu với chúng ta.”

“Chúng ta tập kích nơi này, tiêu diệt đám người của tiểu vương tử.”

“Nhưng những người Hồ khác không biết chuyện này, vẫn sẽ phụng mệnh đến đây tập kết.”

Hoàng Hạo nói, khóe miệng lộ ra nụ cười tàn nhẫn.

“Ta quyết định sẽ bố trí mai phục ở đây, ôm cây đợi thỏ, bắt gọn những tên người Hồ đến đây nghe lệnh!”

Thảo nguyên rộng lớn, Lương Đại Hổ và Hoàng Hạo tuy đang chinh phạt khắp nơi, chinh phục hết bộ lạc này đến bộ lạc khác, nhưng vẫn còn rất nhiều kẻ sống sót.

Muốn quét sạch toàn bộ các bộ lạc, phải mất cả năm trời mới xong.

Lần này, họ tập kích doanh trại lâm thời của tiểu vương tử, thu được một niềm vui bất ngờ.

Tiểu vương tử lấy thân phận người thừa kế của Bạch Trướng Hãn quốc, phát lệnh tập kết.

Rất nhiều bộ lạc từng nghe lệnh của Bạch Trướng Hãn quốc giờ đang trốn chui trốn lủi, không phục quân đoàn Đại Hạ.

Bọn chúng chuẩn bị tôn tiểu vương tử làm Đại Hãn mới, tập hợp dưới trướng hắn để chống lại quân đoàn Đại Hạ.

Rất nhiều kẻ đã hồi âm, sắp sửa dẫn quân đến đây nghe lệnh.

Hoàng Hạo cảm thấy đây là một cơ hội tốt để bắt gọn bọn chúng.

Hắn quyết định ở đây ôm cây đợi thỏ, từng bước thu thập hết đám người Hồ.

“Quân ta không đủ, lập tức phái người đưa tin liên lạc với Lương thúc của quân đoàn kỵ binh số 5 đến tiếp viện!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 2337 Ôm cây đợi thỏ!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
[Dịch] Quỷ Giới Cầu Tiên Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ
Chương 566 Đệ Ngũ Cảnh 02/12/2025
Chương 565 Ẩn Ưu 02/12/2025
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz