Chương 2336 Tiểu vương tử
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2336 Tiểu vương tử
Chương 2336: Tiểu vương tử
Nửa đêm.
Hoàng Hạo đang nằm ngủ trong chiếc lều có chút ẩm ướt.
Bỗng hắn nghe thấy tiếng vó ngựa cùng tiếng chiến mã hí vang bên ngoài.
Hoàng Hạo bật dậy, vớ lấy trường đao rồi chui ra khỏi lều.
Chỉ thấy trong đêm tối, có người giơ đuốc tiến về phía hắn, xung quanh vẫn tĩnh lặng như thường.
Chẳng mấy chốc.
Đô úy Mông Nghị, người vẫn còn ướt sũng, tiến đến trước mặt Hoàng Hạo.
Hắn có chút kinh ngạc khi thấy Hoàng Hạo đứng ở cửa lều, cứ tưởng vị phó đô đốc này đã ngủ say.
“Tình hình sao rồi?”
“Tìm được nơi đóng quân của tiểu vương tử Trát Đạt Nhĩ chưa?”
Không đợi Mông Nghị mở miệng, Hoàng Hạo đã chủ động hỏi.
Mông Nghị ôm quyền đáp: “Phó đô đốc, chúng ta tìm thấy rồi!”
Hoàng Hạo nghe vậy thì mừng rỡ, xoay người nói: “Bản đồ!”
Có người lập tức sang lều bên cạnh đánh thức tham quân Tiền An Quốc.
Tiền An Quốc dụi đôi mắt còn ngái ngủ, xách theo đèn bão lôi bản đồ ra.
Mông Nghị xuất thân từ Quân Võ học viện, việc xem bản đồ là kỹ năng cơ bản nhất.
Hắn liếc nhanh vài lần rồi chỉ vào một vị trí trên bản đồ: “Nơi đóng quân của chúng nằm ở đây!”
Mông Nghị nói với Hoàng Hạo: “Chúng ta đã bắt được thám báo vòng ngoài của chúng và tra hỏi được thông tin tiểu vương tử Trát Đạt Nhĩ đang ở đó.”
“Vòng ngoài của chúng có không ít lính trinh sát và đội tuần tra, ta không dám đến gần quan sát kỹ, ta lo rằng tên thám báo kia nói dối…”
Trước sự lo lắng của Mông Nghị, Hoàng Hạo xua tay: “Trên thảo nguyên, người Hồ đã bị chúng ta đánh cho tan tác, kẻ thì đầu hàng, kẻ thì bỏ chạy.”
“Ta nghe nói tiểu vương tử Trát Đạt Nhĩ của chúng đang hoạt động ở vùng này, triệu tập tàn quân để chuẩn bị phục quốc.”
“Nếu đã phát hiện nơi đóng quân ở đây, thì tám chín phần mười là thật!”
“Cho dù không phải nơi đóng quân của Trát Đạt Nhĩ, thì chắc chắn cũng là thuộc hạ của hắn.”
Hoàng Hạo hạ lệnh: “Đi gọi các tướng sĩ dậy, chúng ta xuất phát ngay!”
“Tranh thủ trước khi trời sáng sẽ phát động tấn công!”
Nghe Hoàng Hạo nói vậy, tham quân Tiền An Quốc có chút chần chừ: “Phó đô đốc!”
“Các tướng sĩ mấy ngày nay vẫn luôn bôn ba, hôm qua lại dầm mưa lớn, thực sự quá mệt mỏi.”
“Bây giờ lại gọi họ dậy đi đánh trận, sợ rằng sẽ sinh oán hận, ảnh hưởng đến sĩ khí.”
Hoàng Hạo nói thẳng: “Thời cơ không thể bỏ lỡ!”
“Chúng ta đã xuất hiện ở đây, mà đám thám báo người Hồ đâu phải là kẻ mù.”
“Hôm qua mưa cả ngày, có lẽ chúng chưa phát hiện ra chúng ta.”
“Nhưng chỉ cần trời quang mây tạnh, chúng ta sẽ không thể che giấu tung tích.”
Hoàng Hạo nói với Tiền An Quốc: “Nói với các tướng sĩ rằng, đánh xong trận này, chúng ta sẽ được về nhà!”
“Bây giờ tuy khổ một chút, mệt một chút, nhưng chỉ cần tiêu diệt được tiểu vương tử của địch, sau này sẽ không cần phải khổ cực như vậy nữa.”
“Đánh xong trận này, ta sẽ cho mọi người nghỉ nửa tháng!”
“Được!”
Tham quân Tiền An Quốc liền phái người đi truyền lệnh.
Rất nhanh.
Nơi đóng quân vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo động.
Từng người, từng người kỵ binh Thân Vệ Quân đoàn chui ra khỏi lều, thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát.
“Tiền tham quân, ngươi ở lại thu dọn đồ đạc, ta dẫn người đi trước.”
Thấy mọi người thu dọn quá chậm, Hoàng Hạo không thể chờ đợi thêm được nữa, bèn bảo Tiền An Quốc ở lại đoạn hậu.
Hắn đích thân dẫn theo quân tinh nhuệ xuất phát trong đêm tối.
Cũng may thảo nguyên rộng lớn, địa thế bằng phẳng.
Kỵ binh dẫn đầu cầm đuốc, kỵ binh phía sau chỉ cần bám sát theo, không lo lạc đường.
Hoàng Hạo cùng quân sĩ mò mẫm tiến về phía nơi đóng quân của người Hồ mà Mông Nghị đã phát hiện.
Sắc trời vừa hửng sáng.
Hoàng Hạo đã đến khu vực gần nơi đóng quân của người Hồ.
“Đạt Đốn, ngươi dẫn quân tấn công từ phía đông!”
“Đa Xích, ngươi dẫn quân chặn mặt bắc!”
“Vân Thư, ngươi dẫn quân phong tỏa mặt nam!”
“Những người còn lại theo ta tấn công từ phía tây!”
Hoàng Hạo nói với các tướng lĩnh: “Nói với các tướng sĩ, một khi khai chiến, phải đánh thật mạnh mẽ, không cho địch có cơ hội phản công!”
“Tuân lệnh!”
Sau khi Hoàng Hạo bố trí xong, các kỵ binh nhanh chóng tách ra, tiến về các hướng khác nhau.
“Không cần ẩn giấu hành tung!”
“Giết thẳng vào!”
Hoàng Hạo và quân sĩ nghỉ ngơi tại chỗ một lát, thay ngựa rồi trực tiếp triển khai tấn công.
Trong ánh bình minh, Hoàng Hạo dẫn hơn 8000 kỵ binh Thân Vệ Quân đoàn bao vây nơi đóng quân của người Hồ.
Lính gác người Hồ vẫn còn đang ngủ say trong ổ tránh gió.
Cảm nhận được mặt đất rung chuyển, lính gác người Hồ vội vàng bò dậy nhìn quanh.
Rất nhanh, chúng phát hiện một lượng lớn kỵ binh đang cuồn cuộn tiến đến từ phía tây.
Thấy cảnh này, sắc mặt chúng tái mét: “Người Nam Man đánh tới!”
“Mau đi bẩm báo tiểu vương tử!”
Nhìn thấy kỵ binh Đại Hạ Thân Vệ Quân đoàn đang ào ạt tiến đến, vài tên lính gác người Hồ sợ đến mất hồn.
Chúng luống cuống trèo lên chiến mã, thúc ngựa lao nhanh về phía nơi đóng quân.
Nhưng chưa kịp đến nơi, tiếng vó ngựa đinh tai nhức óc đã kinh động đến người Hồ trong doanh trại.
Những người này đều là tàn binh bại tướng của Bạch Trướng Hãn quốc.
Lương Đại Hổ dẫn kỵ binh quân đoàn số 5 càn quét thảo nguyên, đánh cho người Hồ các nơi kêu cha gọi mẹ.
Lúc này.
Tiểu vương tử người Hồ Trát Đạt Nhĩ đứng lên, thu nhận những tàn binh này.
Chúng định dựa vào địa hình quen thuộc để chống lại kỵ binh Đại Hạ.
Nhưng hành tung của chúng đã bị Hoàng Hạo, phó đô đốc Thân Vệ Quân đoàn Đại Hạ, phát hiện.
Gần đây, Hoàng Hạo vẫn luôn tìm kiếm tung tích của Trát Đạt Nhĩ, giờ thì cuối cùng cũng tìm thấy.
Hoàng Hạo không chút do dự phát động tấn công.
“Mau lên ngựa!”
“Chết tiệt, người Nam Man, sao chúng lại phát hiện ra nơi này!”
“Ai còn cầm được đao thì ra nghênh chiến!”
“Người già, trẻ con và phụ nữ chạy về phía đông!”
“… ”
Nơi đóng quân của người Hồ trở nên hỗn loạn.
Đám đàn ông vội vã lên ngựa, nghênh chiến.
Đám phụ nữ và trẻ con hoảng sợ mang theo đồ đạc chạy về phía đông, không khí tràn ngập sự kinh hoàng.
Tiểu vương tử Trát Đạt Nhĩ lúc này cũng có chút hoảng loạn.
Cha hắn và các thúc bá đều bị bắt làm tù binh trong trận chiến ở Thượng Lâm huyện, binh mã cũng tan tác.
Hắn hiện giờ trở thành người có quyền lực lớn nhất trên thảo nguyên.
Hắn triệu tập tàn quân để chống lại người Nam Man xâm lược.
Nhưng hắn còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Người Nam Man đã giết đến tận cửa, khiến hắn trở tay không kịp.
Khi Trát Đạt Nhĩ mặc giáp trụ chỉnh tề bước ra khỏi lều.
Thì Hoàng Hạo đã dẫn kỵ binh như lưỡi dao sắc bén, đánh tan đám người Hồ chủ động ra nghênh chiến, xông thẳng vào nơi đóng quân của chúng.
“Tiểu vương tử!”
“Người Nam Man quá đông!”
“Đi mau!”
Thấy Hoàng Hạo xông thẳng vào nơi đóng quân, một tướng lĩnh người Hồ vội kéo Trát Đạt Nhĩ bỏ chạy.
“Không thể chạy!”
“Giữ vững đội hình!”
Trát Đạt Nhĩ không cam tâm thất bại, hắn vẫn muốn chống cự.
Dù sao nơi đóng quân của chúng có gần 2, 3 vạn người, quân có thể chiến đấu cũng hơn vạn.
Nhưng Trát Đạt Nhĩ vừa dứt lời, Hoàng Hạo đã dẫn một đội kỵ binh xông đến cách chúng không xa.
“Vèo, vèo, vèo!”
Một loạt tên bay qua, đám hộ vệ xung quanh Trát Đạt Nhĩ ngã xuống như rạ.
Hoàng Hạo cũng chú ý đến Trát Đạt Nhĩ đang được mọi người che chở, hưng phấn dẫn quân vây lại.
“Bảo vệ tiểu vương tử!”
“Đi mau!”
Mấy trăm người Hồ thúc ngựa nghênh chiến Hoàng Hạo, muốn ngăn cản chúng, yểm hộ tiểu vương tử đào tẩu.
“Ầm!”
“Phù phù!”
Đám người Hồ vội vã nghênh chiến bị Hoàng Hạo giết đến ngã ngựa liên tục, căn bản không thể chống lại khí thế hùng hổ của quân Đại Hạ.