Chương 2220 Sợ uy không sợ đức!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2220 Sợ uy không sợ đức!
Chương 2220: Sợ uy không sợ đức!
Thụy vương Triệu Huân bị giải tới trước mặt Yến Diệt Hồ, phó đô đốc Lương Châu Quân, trên một chiếc băng ca.
“Ôi chao, Thụy vương điện hạ, sao ngài lại ra nông nỗi này vậy?”
Nhìn bộ dạng mặt mày xám xịt của Thụy vương Triệu Huân, Yến Diệt Hồ lộ rõ vẻ khinh bỉ.
“Ha ha ha!”
“Đây mà là vương gia à!”
“Rõ ràng là một tên ăn mày đầu đường!”
“Thụy vương chỉ có thế thôi sao!”
“Ta còn tưởng hắn lợi hại lắm, hóa ra đánh giá cao hắn rồi.”
“… ”
Không ít tướng lĩnh Lương Châu Quân cưỡi ngựa, từ trên cao nhìn xuống Thụy vương, không ngừng chế giễu.
Sắc mặt Thụy vương lúc trắng lúc xanh, trong lòng vô cùng không cam tâm.
Hắn đã khổ tâm gây dựng đất phong của mình bao nhiêu năm.
Thời điểm mạnh nhất thậm chí có thể kéo ra mười vạn đại quân.
Có điều, chỉ vì một bước đi sai mà dẫn đến những sai lầm tiếp theo.
Việc tấn công Tiết Độ Phủ Tần Châu thất bại đã khiến hắn nguyên khí đại thương.
Giờ lại hốt hoảng bỏ chạy, rơi vào tay đám quân sĩ thô bạo của Lương Châu Quân.
Nghĩ đến việc mình có thể sẽ bị chém đầu, trong lòng hắn không khỏi thấp thỏm lo âu.
“Ta là Đại Chu Thụy vương!”
Thụy vương lấy hết dũng khí, nói với Yến Diệt Hồ đang ngồi trên lưng ngựa: “Nếu các ngươi giết ta, đó là tàn sát hoàng tộc, là đại bất kính với hoàng tộc…”
“Chà chà!”
“Đến nước này rồi mà còn mạnh miệng!”
“Xem ra ngươi vẫn chưa rõ tình cảnh của mình nhỉ?”
“Ngươi đối với triều đình bằng mặt không bằng lòng, cát cứ một phương, đã sớm phạm tội ch.ết!”
“Dù ngươi là hoàng tộc thì sao?”
Một tên tướng lĩnh Lương Châu Quân cười lạnh nói: “Ngay cả khi ta chém ngươi bây giờ, bệ hạ chẳng những không trừng trị ta, còn có thể thăng quan phát thưởng cho ta ấy chứ!”
“Các ngươi, các ngươi không thể giết ta!”
“Ha ha!”
Tướng lĩnh kia vừa nói vừa rút trường đao ra, uy hϊế͙p͙ Thụy vương.
“Vậy ngươi cho ta một lý do để không giết ngươi xem nào.”
“Nếu ngươi không nói ra được một, hai, ba lý do, ta sẽ lấy thủ cấp của ngươi đi tranh công xin thưởng với bệ hạ.”
Đối mặt với tướng lĩnh Lương Châu Quân sát khí đằng đằng, Thụy vương sợ đến mặt mày tái mét.
Tú tài gặp quân binh, có lý cũng không nói được.
Thứ hắn có thể dựa vào chỉ là thân phận hoàng tộc của mình mà thôi.
Rõ ràng là.
Đám đầu óc đơn giản này căn bản không coi thân phận hoàng tộc của hắn ra gì.
Nếu chọc giận bọn chúng, một đao chém hắn thì hắn sẽ biến thành cô hồn dã quỷ mất.
Hắn không muốn ch.ết!
Ch.ết rồi thì cái gì cũng không còn.
Thụy vương lắp ba lắp bắp nói: “Ta, ta nghe các ngươi hết, chỉ cần không giết ta, vàng bạc châu báu gì ta cũng cho các ngươi…”
Thấy Thụy vương bị tướng lĩnh kia đe dọa mà chịu thua xin tha, đám tướng lĩnh xung quanh lại được trận cười vang.
“Ta còn tưởng là một kẻ cứng đầu chứ, ai ngờ lại là một tên vô dụng!”
“Thật quá vô vị.”
“… ”
Các tướng lĩnh thỏa thích trào phúng vị vương gia từng cao cao tại thượng này, trong lòng khoái trá vô cùng.
Những kẻ như Thụy vương vừa sinh ra đã quen sống trong nhung lụa, điều này khiến bọn họ vừa ước ao vừa đố kỵ.
Nhìn thấy kẻ từng hô mưa gọi gió giờ lại phải xin tha trước mặt bọn họ.
Điều này khiến bọn họ đặc biệt thỏa mãn.
“Được rồi!”
Phó đô đốc Lương Châu Quân Yến Diệt Hồ thấy mọi người trêu đùa, đe dọa Thụy vương đến run rẩy cả người.
Hắn khoát tay áo, ngăn lại hành vi của mọi người.
Tuy hắn cũng không coi trọng tên bại tướng này.
Nhưng dù sao đối phương cũng là người họ Triệu, cũng là Đại Chu Thụy vương, chưa đến lượt bọn họ nhục nhã hay chém đầu.
Hắn là con trai của Long Vũ đại tướng quân Yến Khang An, những quy củ này hắn vẫn hiểu.
Người hoàng tộc, dù phạm tội ch.ết, cũng không đến lượt bọn họ ra tay.
Nếu thật sự chém Thụy vương, bọn họ sẽ gặp phiền phức lớn.
Nói thì nói vậy.
Hù dọa Thụy vương một chút thì không sao.
“Giờ ta cho ngươi giấy bút, ngươi lập tức viết thư cho quân trú đóng ở các thành trấn.”
Yến Diệt Hồ nói với Thụy vương: “Ngươi dùng danh nghĩa của mình, yêu cầu bọn họ lập tức hạ vũ khí đầu hàng quân ta.”
“Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta có thể bảo đảm ngươi không ch.ết.”
“Đương nhiên.”
“Nếu ngươi không nghe lời, hoặc giở trò, thì đừng trách ta chém ngươi một đao, cho ngươi xuống gặp Diêm vương gia!”
Yến Diệt Hồ sát khí đằng đằng, ý nói nếu hắn không đồng ý, sẽ lập tức bị lôi ra ngoài xử trảm.
“Ta viết, ta viết.”
Thụy vương không dám mạo hiểm cái mạng nhỏ của mình.
Nếu hắn đầu hàng, có thể sẽ bị áp giải đến Đế Kinh.
Hiện tại bệ hạ nể tình hắn là hoàng thúc, nói không chừng còn có thể may mắn giữ lại được cái mạng.
Nhưng đối với đám lính này mà nói.
Thủ cấp của hắn chính là công lao.
Bọn chúng muốn giết hắn là thật lòng.
“Tốt, chuẩn bị giấy bút, để hắn viết thư khuyên hàng.”
“Tuân lệnh!”
Thụy vương vội vàng nghe theo, trên thực tế, dưới trướng hắn vẫn còn rất nhiều thành trấn nằm trong tay thân quân vương phủ.
Việc Yến Diệt Hồ sai Thụy vương viết thư khuyên hàng là để có thể chiếm các thành trấn này mà không tốn một binh tốt nào.
Quân trú đóng ở các thành trấn này không nhiều, nếu thật sự đánh thì không tránh khỏi tổn thất nhân mã.
Hiện tại Thụy vương đã bị bọn chúng bắt giữ, đương nhiên phải cố gắng lợi dụng.
“Lập tức phái khoái mã báo cáo với phụ thân ta, ta đã suất quân đuổi theo Thụy vương bỏ trốn, bắt giữ hắn cùng vô số tù binh.”
Sau khi sai Thụy vương viết thư khuyên hàng, Yến Diệt Hồ lại gọi một tên thân tín, muốn hắn báo cáo chiến công.
Lần này hắn tập kích Thiết Thủy Phủ tuy rằng không thành.
Nhưng cũng may trời không phụ lòng người, vẫn đuổi kịp và bắt giữ được Thụy vương, không đến nỗi tay trắng trở về.
Trong khi Lương Châu Quân của Đại Chu với thế như chẻ tre tiến vào đất phong của Thụy vương.
Ở biên giới phía Bắc.
Hạ vương Trương Vân Xuyên đang ngồi thoải mái trên một chiếc ghế, trên một đoạn tường thành mới xây để quan chiến.
Đoạn tường thành này được xây bao quanh Ô Xích Thành cũ, nay là bên ngoài Tề Châu.
Đại quân của Trương Vân Xuyên tiến vào thảo nguyên, liên tục đánh bại không ít bộ lạc.
Một lượng lớn tù binh trở thành lao động miễn phí.
Hồ Tập Võ, tri châu Tề Châu mới nhậm chức, đốc thúc đám tù binh này xây dựng ngoại thành bao quanh Ô Xích Thành.
Ngoại thành này được xây dựng rất lớn.
Chỉ riêng mặt đông của tường thành đã dài mười dặm.
Theo ý tưởng của Trương Vân Xuyên.
Tề Châu chính là chiếc đinh mà bọn họ đóng vào thảo nguyên.
Vì vậy, nó phải được xây dựng khổng lồ và kiên cố.
Bọn họ sẽ coi đây là bàn đạp để khống chế thảo nguyên.
Vì vậy, mỗi mặt tường thành sẽ dài mười dặm.
Đến lúc đó sẽ hình thành một pháo đài vuông vức và kiên cố.
Hiện tại Trương Vân Xuyên đang ngồi trên một đoạn tường thành mới sửa xong, ngồi ở đây quan chiến.
Trong thời tiết giá lạnh.
Phía trước thành Tề Châu khói đặc cuồn cuộn, tiếng gào thét chém giế͙t͙ vang trời.
Việc đại quân của Trương Vân Xuyên tập kích Ô Xích Thành thất bại, chỉ tiêu diệt được binh mã ngoài thành.
Mấy tháng trước, bọn họ đã dùng kế vây điểm đánh viện binh.
Bọn họ vây Ô Xích Thành nhưng không đánh, liên tục tiêu diệt mấy lộ quân Hồ đến cứu viện.
Quân Hồ bên ngoài đã không còn khả năng tiếp viện cho Ô Xích Thành.
Hiện tại Lương Đại Hổ, Ngụy Trường Sinh dẫn đầu quân đoàn kỵ binh số năm và Thân Vệ Quân đoàn đã chủ động xuất kích ra xung quanh.
Ô Xích Thành đã mất đi giá trị vốn có.
Sao có thể để người khác ngủ ngáy bên cạnh giường mình?
Trương Vân Xuyên quyết định nhổ chiếc đinh này.
Lần này tiến công Ô Xích Thành không phải là quân chủ lực của Đại Hạ.
Xông pha ở phía trước lại là những người Hồ mặc trang phục người Hồ, tay cầm nhạn linh đao.
Bọn họ là những bộ lạc người Hồ đã lục tục quy phục.
Thấy Trương Vân Xuyên thế lớn, bọn họ cũng như Hô Diên bộ, lựa chọn thần phục.
Đối với những người này, Trương Vân Xuyên không từ chối ai, đều thu hết vào dưới trướng.
Có điều, Trương Vân Xuyên không giống như triều đình Đại Chu, đối đãi quá ưu đãi với những người Hồ quy phục này.
Trước đây, người Hồ chỉ cần quy phục là được tôn sùng như khách quý, cung cấp ăn ngon uống say.
Nhưng như vậy, bọn chúng vẫn thường xuyên phản bội.
Ở quân đoàn Đại Hạ của hắn thì không thể như vậy.
Trương Vân Xuyên đem toàn bộ binh lính có thể chiến đấu của các bộ lạc quy phục xáo trộn, thành lập hơn mười doanh chiến binh người Hồ.
Lần này tiến công Ô Xích Thành, bọn họ đảm nhiệm tiên phong, phụ trách đánh trận đầu.
Theo Trương Vân Xuyên, những người Hồ này là sợ uy chứ không sợ đức!
Không thể quá nuông chiều bọn chúng!