Chương 222 Xung phong
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 222 Xung phong
Chương 222: Xung phong
Quân của Ngô hệ vừa thấy đoàn ngựa thồ lao nhanh tới gần thì phản ứng rất nhanh, lập tức thu nạp binh mã.
Đỗ Tuấn Kiệt đang cật lực bỏ chạy, thấy quân Ngô hệ phía sau dừng truy kích thì thở phào nhẹ nhõm.
“Chắc chắn là viện quân của ta rồi!”
“Đi, chúng ta qua đó!”
Đỗ Tuấn Kiệt thấy đoàn ngựa thồ đến, quân Ngô hệ liền không dám đuổi theo nữa, trong lòng y theo bản năng cảm thấy đây là viện quân của mình nên muốn đến tìm kiếm sự che chở.
“Giá!”
“Giá!”
Hơn mười tên thuộc hạ chật vật của Đỗ gia thúc ngựa hướng về đoàn ngựa thồ nghênh đón.
“Chúng ta là người của Đỗ gia!”
“Đừng bắn cung!”
Quân của Diệp hệ thấy Đỗ Tuấn Kiệt dẫn người xông thẳng tới thì không khỏi cau mày.
“Đỗ gia, các ngươi có nghe qua không?”
Diệp hệ đầu mục hỏi dò những người xung quanh.
Mọi người đều lắc đầu.
Ngọa Ngưu Sơn gia tộc nhiều vô số kể, mà Đỗ gia lại mới leo lên được quan hệ với Giang Châu, vì lẽ đó không ai biết đến.
Những đầu mục Diệp hệ đến từ Giang Châu này chỉ nghe nói đến những kẻ sớm đã đầu quân cho Trần gia, chứ chưa từng nghe nói đến Đỗ gia nào cả.
“Không quen biết thì là địch!”
“Giết chúng!”
Tình thế trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, thấy hơn mười người lao về phía mình, vì sự an toàn của bản thân.
Diệp hệ đầu mục không thể phán đoán được thân phận đối phương nên trực tiếp hạ lệnh bắn cung.
Cung thủ Diệp hệ trên lưng ngựa giương cung cài tên, mũi tên vèo vèo bắn về phía Đỗ Tuấn Kiệt.
“Xì xì!”
Những mũi tên mạnh mẽ xuyên thấu thân thể gia đinh Đỗ gia.
“A!”
Gia đinh Đỗ gia từ trên lưng ngựa ngã xuống.
Liên tiếp có người trúng tên ngã ngựa, Đỗ Tuấn Kiệt kinh hãi đến biến sắc.
“Hí luật luật!”
Y đột nhiên ghìm ngựa, móng trước của con ngựa cao cao vung lên, suýt chút nữa hất Đỗ Tuấn Kiệt ngã xuống.
“Phốc!”
Một mũi tên xuyên thấu cánh tay Đỗ Tuấn Kiệt, đau đến y kêu rên một tiếng.
Y vốn tưởng rằng đây là viện quân nên mới dựa vào đến cầu viện.
Nhưng ai ngờ những người này lại bắn cung, điều này khiến Đỗ Tuấn Kiệt trong lòng hoảng loạn không ngớt.
Đối mặt với những mũi tên vèo vèo xẹt qua bên người, y quay đầu ngựa lại, muốn bỏ chạy.
Nhưng vừa chạy được hơn mười bước thì con ngựa y đang cưỡi trúng tên.
Con ngựa đau đớn hí lên, bốn vó lao nhanh.
Đỗ Tuấn Kiệt không nắm chặt dây cương, trong lúc hoảng sợ y bị quăng bay ra ngoài.
“A!”
Đỗ Tuấn Kiệt lăn xuống đất, đầu óc choáng váng, cảm thấy cả người như tan ra từng mảnh.
Cách đó không xa vang lên tiếng binh khí va chạm và tiếng kêu thảm thiết.
Y thấy những gia đinh thân tín của mình từng người từng người bị chém xuống ngựa.
Y nhịn đau nhức giẫy giụa bò dậy, khập khiễng chạy về phía xa.
Phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn hai mươi kỵ binh tay cầm trường đao đang thúc ngựa lao tới.
Đỗ Tuấn Kiệt kinh hoảng xoay người chạy trốn, trong lòng hoảng sợ tới cực điểm.
Thấy Đỗ Tuấn Kiệt bỏ chạy, người của Diệp hệ giơ cao trường đao.
“Xì xì!”
“A!”
Đao chém xuống, Đỗ Tuấn Kiệt không kịp né tránh, cánh tay của y bị chém đứt lìa.
“Xì xì!”
Lại một kỵ binh xẹt qua, mã tấu sắc bén dưới sức mạnh gia trì của chiến mã đang xung phong với tốc độ cao dễ như ăn cháo cắt đứt đầu của Đỗ Tuấn Kiệt.
Chiến mã lướt qua Đỗ Tuấn Kiệt, thân thể không đầu của y chậm rãi ngã xuống đất.
“Giá!”
Người của Diệp hệ chỉ trong nháy mắt đã chém giết hơn mười người của Đỗ Tuấn Kiệt.
Bọn họ không hề dừng lại, lập tức đánh về phía quân Ngô hệ ở ngay gần đó.
“Chạy mau!”
“Tản ra mà chạy!”
Đối mặt với hai, ba trăm quân Diệp hệ đột nhiên xông tới, sắc mặt của Ngô hệ Lâm Húc trở nên vô cùng khó coi.
Bọn họ đều là bộ binh, đối mặt với kỵ binh đột nhiên xông tới thì không có chút phần thắng nào.
Lâm Húc vừa thúc ngựa lao nhanh vừa hô lớn: “Chạy vào rừng!”
“Bỏ mặc bọn chúng!”
Vừa nãy quân Ngô hệ còn tùy ý truy sát quân của Đỗ Tuấn Kiệt.
Nhưng tình thế trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, bọn họ liền trở thành đối tượng bị đuổi giết.
Quân Ngô hệ tuy đông người, nhưng bọn họ cũng biết sự lợi hại của kỵ binh.
Ở nơi bằng phẳng như vậy, thân thể bằng da bằng thịt của bọn họ căn bản không thể chống lại kỵ binh Diệp hệ.
Bọn họ ai nấy đều không lo được gì, dùng hết sức bình sinh chạy về phía rừng cây.
“Giết sạch bọn chúng!”
Người của Diệp hệ nhìn quân Ngô hệ chạy tán loạn, lộ vẻ dữ tợn.
Lần này bọn họ từ Giang Châu đến chính là để đối phó Ngô gia của Lâm Xuyên, kẻ có thể nhúng tay vào chuyện của Ngọa Ngưu Sơn.
Bọn họ vất vả đến đây, tự nhiên không thể tay không mà về.
Chiến mã lao nhanh, quân Diệp hệ giơ cao mã tấu, tàn nhẫn chém xuống.
Trường đao dễ như ăn cháo chém vào thân thể một người của Ngô hệ.
Người của Ngô hệ ngã nhào xuống đất, ngũ tạng lục phủ theo vết thương lớn mà trượt ra ngoài.
“Ầm!”
Trong tiếng nổ, một người của Ngô hệ bị hất bay ra ngoài.
Chỉ thấy quân Diệp hệ xông vào đội ngũ của Ngô hệ, chiến mã đá lung tung.
Trường đao chém ngang chém dọc, nhấc lên từng mảng mưa máu.
Kỵ binh trong thời đại vũ khí lạnh này giống như xe tăng, đối với bộ binh là sự nghiền ép tuyệt đối.
Từng người từng người kỵ binh Diệp hệ xung phong qua, để lại khắp nơi tàn chi toái thể.
“Cmn, lão tử liều mạng với các ngươi!”
Một kỵ binh Ngô hệ bị truy đuổi đến cuống lên, quay đầu lao về phía kỵ binh Diệp hệ đang truy sát mình.
“Xì xì!”
“Ạch!”
Người của Diệp hệ giương cung cài tên, kỵ binh Ngô hệ không cam lòng ngã xuống ngựa.
Đối mặt với hai, ba trăm đoàn ngựa thồ Diệp hệ xung phong, quân Ngô hệ bị đánh cho tan tác.
Trong khi quân Diệp hệ tàn sát đội ngũ Ngô hệ thì đại chiến ở ngoài Hàn Gia Trấn đang diễn ra ác liệt.
Trương Vân Xuyên dẫn đầu Tuần Phòng Quân đã xông đến lối vào Hàn Gia Trấn.
Ở lối vào Hàn Gia Trấn, người của Hàn gia xếp đầy rào chắn bằng củi và rất nhiều tạp vật.
Bọn họ nỗ lực dựa vào những thứ này để ngăn cản Tuần Phòng Quân, để câu giờ cho quân viện trợ của mình.
“Bắn cung!”
“Bắn cung!”
Người của Hàn gia chiếm cứ địa hình có lợi, bắn cung về phía Trương Vân Xuyên đang nhanh chóng đến gần.
“Phốc!”
Một huynh đệ Tuần Phòng Quân trúng tên vào bắp đùi, kêu rên một tiếng ngã xuống đất.
“Không cần lo bị thương, tất cả xông lên cho ta!”
Trương Vân Xuyên vừa hô to chỉ huy vừa nói: “Đè bẹp đám con em nòng cốt của Hàn gia, chúng ta sẽ thắng!”
“Nhanh, xông lên!”
“Đổng Lương Thần!”
“Có!”
“Dẫn người của ngươi đi ngăn chặn một lối ra khác của thôn trấn!”
Trương Vân Xuyên lớn tiếng ra lệnh: “Lão tử phải bắt sống cao tầng của Hàn gia!”
“Tuân lệnh!”
“Các ngươi đi theo ta!”
Đổng Lương Thần dẫn người của mình nhanh chóng chạy về phía một lối ra khác của thôn trấn.
“Theo ta xông lên!”
Lối vào bị chắn bởi rất nhiều chướng ngại vật, Trương Vân Xuyên nhảy xuống ngựa, chuẩn bị dẫn người tự mình xung phong.
“Cmn, là đàn ông thì theo ta lên!”
Thấy Trương Vân Xuyên muốn dẫn đội xung phong, Lưu Đại Tráng vội ngăn lại.
Trong đội ngũ Tuần Phòng Quân lập tức có mấy chục người đứng ra.
Bọn họ đã từ e ngại chiến tranh đến thích ứng với chiến tranh.
Tuy rằng vẫn còn là lính mới, nhưng vừa rồi chém giết với sơn tặc một trận, sĩ khí của bọn họ rất cao.
“Xông!”
Lưu Đại Tráng xông lên trước, Ngụy Trường Sinh và những lính mới thích ứng với chiến trường khác theo sát phía sau.
Vài binh sĩ Tuần Phòng Quân bị bắn chết ngay tại chỗ, Lưu Đại Tráng cũng trúng một mũi tên vào cánh tay.
Y nhịn đau nhổ mũi tên ra, không để ý đến vết thương đang ồ ồ chảy máu, vẫn nhanh chân xông về phía trước.
“Khiên chắn lên trước!”
“Đỡ hết lên cho ta!”