Chương 2195 Trực tiếp nhúng tay!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2195 Trực tiếp nhúng tay!
Chương 2195: Trực Tiếp Nhúng Tay!
Thảo nguyên.
Ô Xích Thành.
Tổng Thự Tình Báo, thự trưởng Lý Trạch vội vã tiến vào vương trướng của Trương Vân Xuyên.
“Đại vương!”
Lý Trạch ôm quyền hành lễ với Trương Vân Xuyên, rồi lấy từ trong ngực ra một phong tình báo.
“Đại vương! Lương Quốc nội loạn!”
Lý Trạch thần sắc bình tĩnh bẩm báo: “Hoàng đế Lương Quốc là Tần Đỉnh đã phế truất thái tử Tần Quang Thư, lập lục hoàng tử Tần Quang Đức làm thái tử.”
“Sau khi lục hoàng tử Tần Quang Đức lên ngôi, liền trắng trợn thanh trừng, tru diệt những người thuộc phe cánh Tần Quang Thư, máu chảy thành sông.”
“Các tướng lĩnh cao cấp trong quân đội Lương Quốc gần như bị thanh trừng hết sạch, quan quân trung hạ tầng cũng có đến 8, 9 phần 10 bị giết hoặc bị miễn chức.”
“Trong triều đình, số quan to bị tịch thu gia sản, diệt tộc còn lên đến hơn trăm người…”
Trương Vân Xuyên nghe Lý Trạch bẩm báo xong thì trong lòng kinh hãi.
Trước đó, hắn nghe báo cáo của Tổng Thự Tình Báo rằng hoàng đế Lương Quốc và thái tử có nhiều bất đồng lớn, mâu thuẫn sâu sắc.
Nhưng hắn vạn vạn không ngờ rằng Lương Quốc lại bùng nổ ra một cuộc rung chuyển lớn đến vậy. Phe cánh thái tử Tần Quang Thư lần này bị thanh trừng đẫm máu.
Trương Vân Xuyên có phần ngoài ý muốn nói: “Tần Quang Thư khi còn ở Tần Châu Tiết Độ Phủ đã từng đảm nhiệm chức binh mã sứ và trưởng sứ.”
“Địa vị của hắn ở Lương Quốc rất vững chắc, căn cơ dù là ở triều đình hay trong quân đội đều rất thâm hậu.”
“Danh vọng của hắn thậm chí còn cao hơn cả hoàng đế Tần Đỉnh.”
“Người này không phải hạng người vô dụng, sao lần này lại thảm bại như vậy?”
Lý Trạch giải thích: “Có lẽ chính vì Tần Quang Thư quá tự tin nên mới khinh địch bất cẩn, bị người ta đánh cho trở tay không kịp.”
“Cũng may Tần Quang Thư không bị giết, sau khi chạy khỏi Tần Thành thì trốn đến Nhạc Châu tị nạn.”
“Tri châu Nhạc Châu lại là người của Tần Quang Thư…”
“Chỉ có điều hiện tại tình cảnh của Tần Quang Thư cũng không tốt.”
Lý Trạch nói với Trương Vân Xuyên: “Hoàng đế Lương Quốc Tần Đỉnh đã hạ hịch văn thảo phạt, đồng thời phái đại tướng quân Tần Vĩnh Đào dẫn mười vạn đại quân đi thảo phạt Tần Quang Thư.”
“Tần Quang Thư ở Nhạc Châu chỉ có hơn vạn binh mã, thực lực không mạnh.”
“Không biết Tần Quang Thư có thể chống đỡ nổi một hiệp hay không nữa.”
Trương Vân Xuyên suy tư một hồi, cảm thấy Lương Quốc nội loạn cũng không phải là chuyện xấu đối với bọn họ.
Lương Quốc và Thụy Vương đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, khiến cho bọn họ bớt đi một mối uy hϊế͙p͙ lớn.
Nhờ vậy, bọn họ có thể rảnh tay, toàn lực đối phó với người Hồ.
Chiến sự giữa Thụy Vương và Lương Quốc vừa kết thúc thì Lương Quốc lại nội loạn.
Lương Quốc nội loạn chỉ làm cho thực lực của họ càng suy yếu.
Bất kể là hoàng đế Lương Quốc thắng hay thái tử Tần Quang Thư thắng thì đều có lợi cho Đại Hạ quân đoàn của bọn họ.
Hiện tại, điều họ cần cân nhắc là làm sao để đạt được lợi ích từ cuộc nội loạn ở Lương Quốc, chia một chén canh.
Hắn chí tại thiên hạ.
Địa bàn Lương Quốc là miếng thịt bên mép hắn, sớm muộn gì cũng phải nuốt vào bụng.
Hiện tại Lương Quốc nội loạn, đúng là cơ hội cho bọn họ.
“Chúng ta tuyên chiến với người Hồ, Tần Quang Thư cũng phái binh lên phía bắc, tạo áp lực cho người Hồ, lên tiếng ủng hộ chúng ta.”
“Chúng ta phải trả lại phần tình này.”
“Tuy trước đây chúng ta và Tần Quang Thư từng giao chiến, nhưng Tần Quang Thư là người có tầm nhìn xa, so với cha hắn thì mạnh hơn nhiều.”
Trương Vân Xuyên nói với Lý Trạch: “Sau này chúng ta muốn tiến vào Tần Châu, xem như là người ngoài.”
“Dân bản xứ chắc chắn sẽ rất mâu thuẫn với chúng ta.”
“Nếu chúng ta có thể nâng đỡ một người dân bản xứ lên, chủ động mời chúng ta đến, hoặc là giương cờ quy thuận chúng ta thì tốt biết bao, có thể tránh được rất nhiều chuyện phiền toái.”
Lý Trạch hiểu ý của đại vương Trương Vân Xuyên.
“Đại vương muốn giúp Tần Quang Thư một tay?”
“Đem Tần Quang Thư nâng đỡ lên để chúng ta sử dụng?”
Trương Vân Xuyên gật đầu.
Lý Trạch có chút lo lắng: “Đại vương, Tần Quang Thư dù sao cũng từng là thái tử Lương Quốc, ta lo hắn không muốn làm kẻ dưới.”
“Hơn nữa chúng ta từng giao chiến với hắn, có thù oán.”
Hắn nhắc nhở: “Cẩn thận nuôi hổ thành họa.”
Trương Vân Xuyên cười nhạt.
“Trên đời này không có bạn bè hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn.”
“Lương Quốc phái mười vạn đại quân đi thảo phạt Tần Quang Thư, Tần Quang Thư chỉ có hơn vạn người, khó mà ngăn cản.”
“Hơn nữa, quan văn võ tướng dưới tay Tần Quang Thư phần lớn đã bị tru diệt, thanh trừng, hắn bây giờ đang suy yếu.”
“Chúng ta có thể đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, thăm dò thái độ của hắn.”
“Nếu hắn nguyện ý giao hảo với chúng ta thì sau này còn có thể bàn bạc.”
“Nếu hắn không muốn tiếp thu ý tốt của chúng ta thì không cần lôi kéo.”
“Ừm!”
Lý Trạch cũng thấy có lý.
Dù thế nào, cứ thử trước đã.
“Vậy đi!”
Trương Vân Xuyên dặn dò Lý Trạch: “Ngươi chọn một nhóm nhân viên quân tình tháo vát, thẩm thấu vào Lương Quốc.”
“Lương Quốc nội loạn, chắc chắn nội bộ sẽ rung chuyển bất an, lòng người ly tán.”
“Nhân cơ hội này, lôi kéo những người có quyền thế, có ảnh hưởng ở địa phương Lương Quốc.”
“Dù cho hiện tại không dùng đến thì đến thời điểm mấu chốt, việc họ mở cửa thành cũng có thể giảm thiểu tổn thất khi chúng ta công thành.”
“Tuân lệnh!”
Lý Trạch đáp.
“Còn nữa!”
Trương Vân Xuyên tiếp tục: “Ngoài việc lôi kéo những người nắm thực quyền ở địa phương, còn phải chú trọng bồi dưỡng những lực lượng bản địa đồng ý vì chúng ta hiệu lực.”
“Lương Quốc liên tục đánh trận, bách tính gánh nặng rất nặng, người phiêu bạt khắp nơi không ít, chắc chắn ai cũng đầy bụng oán hận.”
“Những người không nhà để về, áo rách quần manh, bụng không no lại là đối tượng rất tốt để phát triển.”
“Tập hợp bọn họ lại, chiếm núi xưng vương, để chúng ta sử dụng…”
Lý Trạch hiểu ý của đại vương.
Nhưng hắn cảm thấy việc này có khó khăn.
Kinh phí hàng năm của Tổng Thự Tình Báo hiện tại tuy nhiều, nhưng việc phát triển gián điệp, thu mua một số nhân vật trọng yếu thì vẫn còn được.
Nhưng muốn tổ chức lưu dân, chiếm núi xưng vương thì tốn kém lắm.
Bao nhiêu người như vậy mỗi ngày phải ăn cơm, phải có chỗ dừng chân, còn phải có binh khí giáp trụ, tất cả đều cần bạc.
Thấy Lý Trạch lộ vẻ khó xử, Trương Vân Xuyên liếc mắt liền hiểu rõ tính toán của hắn.
“Ta sẽ bảo Tiền Phú Quý trích thêm cho ngươi một khoản tiền lương, binh khí để chuyên nâng đỡ các thế lực vũ trang trong Lương Quốc.”
Nghe vậy, Lý Trạch thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần có tiền lương, binh khí thì mọi chuyện đều dễ nói.
Nếu hắn làm không xong chuyện này thì chức tổng thự trưởng này coi như vứt đi.
“Phát triển thế lực vũ trang trong Lương Quốc, không thể vơ bừa, thu hết cả đám ác bá du côn vào rồi lãng phí tiền lương.”
Trương Vân Xuyên nhắc nhở Lý Trạch: “Cố gắng chiêu mộ những lưu dân thật sự không nhà để về.”
“Một là những người này không phải hạng tội ác tày trời, dễ quản hơn.”
“Hai là những người này không nhà để về, áo rách quần manh, bụng không no, thất vọng cực độ về Lương Quốc nên ý nguyện phản kháng càng mãnh liệt.”
“Những tên tội phạm, sơn tặc lâu năm thì không cần, những người này tuy rằng có thể đánh, có thể cướp bóc, giết người, không có điểm mấu chốt, chiêu vào chỉ làm hỏng bầu không khí.”
“Tóm lại, chúng ta cần lôi ra mấy đội ngũ nghe lời, danh tiếng tốt ở địa phương, chứ không phải đám ô hợp không bị khống chế, danh tiếng xấu.”
“Tuân lệnh!”
Trương Vân Xuyên nghĩ một chút rồi nói với Lý Trạch: “Ngươi tự quyết định người phụ trách cụ thể, nhưng có thể phái Diệp Hưng đi học hỏi kinh nghiệm.”
“Cho hắn một cơ hội, có thể phất lên được hay không thì xem bản lĩnh của hắn.”
Diệp Hưng là con trai của Các chủ Tứ Phương Các Diệp Trọng Sơn, là em trai của Diệp Hạo, thủ trưởng cũ của hắn.
Hiện tại hắn đã phát đạt, tự nhiên không thể quên những người đã từng có ân với mình.