Chương 2185 Từ chối tiếp nhận!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2185 Từ chối tiếp nhận!
Chương 2185: Từ chối tiếp nhận!
Mấy ngày sau.
Đại tướng quân Cấm Vệ Quân Độc Cô Hạo dẫn theo mấy trăm tàn binh bại tướng chạy trốn đến Ô Xích Thành.
Khi rút quân khỏi Thượng Lâm huyện, hắn còn có tới 15.000 binh mã.
Nhưng khi chạm trán quân đoàn Đại Hạ, hắn chỉ dẫn hơn 2.000 người phá được vòng vây.
Có điều, kỵ binh Đại Hạ lại như chó điên bám riết lấy hắn trên đường tháo chạy.
Chỉ sau vài trận giao tranh, hơn 2.000 quân của hắn chỉ còn lại vài trăm.
Nhìn thấy Ô Xích Thành, Độc Cô Hạo, vị đại tướng quân đã bôn ba trốn chạy suốt mấy ngày trời, kích động đến suýt khóc.
Mấy ngày nay, bọn họ không ăn không uống, lại còn bị kỵ binh Đại Hạ truy kích ráo riết.
Đã không ít lần bọn họ suýt chút nữa bị bắt làm tù binh.
Giờ thì cuối cùng cũng coi như đã đến được Ô Xích Thành.
Chỉ cần tiến vào thành, bọn họ sẽ được an toàn.
Quân Đại Hạ đóng quân bên ngoài Ô Xích Thành để giám thị chỉ có hơn 4.000 người.
Chúng phô trương thanh thế, dựng không ít cờ xí để mê hoặc quân địch trong thành.
Giờ đây, Ô Xích Thành đã ở ngay trước mắt.
Độc Cô Hạo không kịp nghĩ nhiều, quyết định liều một phen.
Khi màn đêm buông xuống.
Độc Cô Hạo dẫn mấy trăm tàn binh bại tướng, trực tiếp nhắm thẳng cửa nam Ô Xích Thành, quyết tâm tiến vào thành.
Kỵ binh Đại Hạ canh gác ban đêm phát hiện có quân muốn vào thành.
Khi chúng điều động quân ngăn chặn thì Độc Cô Hạo đã phá tan đội tuần tra của kỵ binh Đại Hạ, xông đến ngoài thành.
“Ta là đại tướng quân Cấm Vệ Quân Độc Cô Hạo!”
“Mau mở cửa thành!”
“Ta muốn vào thành!”
Độc Cô Hạo cùng quân lính chật vật xông đến dưới chân thành, lớn tiếng hô hoán vọng lên trên tường thành, yêu cầu mở cửa.
Người Hồ trong thành giờ đã như chim sợ cành cong.
Mấy ngày trước còn có kỵ binh Đại Hạ ngụy trang thành người Hồ, muốn lừa mở cửa thành.
Giờ Độc Cô Hạo lại xưng là đại tướng quân Cấm Vệ Quân, khiến quân lính người Hồ trên tường thành không khỏi nghi ngờ thân phận hắn.
Người Hồ hỏi han dò xét một hồi, xác nhận thân phận Độc Cô Hạo.
Nhưng câu nói của viên tướng người Hồ suýt chút nữa khiến Độc Cô Hạo hộc máu.
“Dù ngươi là đại tướng quân Cấm Vệ Quân Độc Cô Hạo.”
“Nhưng Khả Hãn có lệnh, không được tùy tiện mở cửa thành!”
“Để tránh thành trì bị chiếm đóng!”
Quân lính thủ thành người Hồ không muốn mạo hiểm mở cửa thành.
“Đồ hỗn trướng, ta là minh hữu của các ngươi!”
“Các ngươi mau chóng bẩm báo Khả Hãn của các ngươi!”
“Chúng ta bị quân đoàn Đại Hạ vây công, tổn thất nặng nề!”
“Mong các ngươi mau chóng mở thành, cho ta vào…”
Trước lời thỉnh cầu lần nữa của Độc Cô Hạo, quân lính thủ thành người Hồ lúc này mới quyết định phái người đi bẩm báo Ô Xích Khả Hãn.
“Đại tướng quân, kỵ binh Đại Hạ giết tới!”
Khi Độc Cô Hạo cùng quân lính đang chờ đợi ngoài thành thì một đội kỵ binh Đại Hạ với đuốc sáng rực đã lao đến.
Nhìn thấy đuốc sáng rợp trời, quân lính người Hồ trên tường thành hốt hoảng như gặp đại địch, còn Độc Cô Hạo thì nóng ruột như kiến bò trên chảo.
“Mau mở cửa thành!”
“Quân đoàn Đại Hạ đánh tới rồi!”
“Chúng ta chỉ có mấy trăm người, đánh không lại chúng!”
Độc Cô Hạo hướng lên tường thành hô lớn.
“Chúng ta không có quân lệnh của Khả Hãn, không thể mở cửa thành, xin đại tướng quân lượng giải.”
“Bọn khốn kiếp các ngươi!”
Độc Cô Hạo tức giận chửi ầm lên.
“Đại tướng quân, phải làm sao bây giờ?”
Thấy kỵ binh Đại Hạ đã ập đến, đám tàn binh Cấm Vệ Quân vốn đã mệt mỏi càng thêm kinh hoàng.
Giờ thành không vào được, lại còn kinh động đến quân đoàn Đại Hạ ngoài thành.
Nếu bên trong không mở thành, vậy bọn họ sẽ chết nghẹn ở đây mất.
“Cố thủ một trận!”
“Bọn họ đã phái người đi bẩm báo Ô Xích Khả Hãn!”
“Ô Xích Khả Hãn nhất định sẽ ra lệnh mở thành cho chúng ta vào!”
Độc Cô Hạo liếc nhìn cánh cửa thành đóng chặt, rút trường đao ra nói: “Chuẩn bị nghênh chiến!”
“Đại tướng quân, hay là chúng ta vẫn nên đi thôi.”
“Nhỡ Ô Xích Khả Hãn không mở cửa thành, chúng ta sẽ chết nghẹn ở đây mất.”
Cao cấp tham quân Chu Hoán lúc này đầu quấn băng gạc thấm máu, khi chạy trối chết cũng bị thương.
Hắn thực sự không muốn đem tính mạng mình ký thác vào Ô Xích Khả Hãn.
“Giờ đi, chúng ta có thể đi đâu?”
“Thảo nguyên mênh mông này, chúng ta không quen thuộc, giờ ai nấy đều mang thương, lương thảo cũng đã hết.”
“Một khi bị kỵ binh Đại Hạ cuốn lấy, chúng ta chỉ có đường chết.”
“Giờ chỉ có tiến vào Ô Xích Thành, may ra còn có một con đường sống.”
“Được thôi!”
Cao cấp tham quân Chu Hoán thấy đại tướng quân không muốn đi, cũng không tiện khuyên thêm.
“Chuẩn bị nghênh chiến!”
Đại tướng quân Độc Cô Hạo vừa giao thiệp với tướng thủ thành người Hồ, vừa phái người ngăn chặn kỵ binh Đại Hạ đang đánh tới.
Đối mặt kỵ binh Đại Hạ với đuốc sáng rực, Cấm Vệ Quân nhanh chóng giao chiến.
Cấm Vệ Quân đã chạy trốn suốt mấy ngày, sức cùng lực kiệt.
Trái lại, kỵ binh Đại Hạ đóng quân bên ngoài Ô Xích Thành ai nấy đều được nghỉ ngơi dưỡng sức, sức chiến đấu tăng cao.
Dưới ánh lửa, trường đao va chạm, máu tươi văng tung tóe.
Cấm Vệ Quân và kỵ binh Đại Hạ triển khai một trận chém giết ác liệt ở cửa nam Ô Xích Thành.
Đối mặt kỵ binh Đại Hạ chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng.
Thương vong của Cấm Vệ Quân không ngừng tăng lên, tình cảnh càng lúc càng gian nan.
Độc Cô Hạo không ngừng thúc giục người Hồ mở thành, nhưng người Hồ lấy lý do không có quân lệnh, từ chối mở cửa.
Khi Độc Cô Hạo sắp không chịu được nữa thì Ô Xích Khả Hãn cuối cùng cũng truyền đến quân lệnh.
“Độc Cô Hạo rất có thể đã đầu hàng địch, tạm thời không thể cho hắn vào thành.”
Ô Xích Khả Hãn vốn đã có ý kiến với Độc Cô Hạo.
Trước kia, Độc Cô Hạo đã mua chuộc bọn mã tặc, tập kích bộ lạc của hắn, muốn khơi mào chiến sự giữa bọn họ và quân đoàn Đại Hạ.
Hành vi đâm sau lưng này của Độc Cô Hạo khiến hắn rất tức giận, suýt chút nữa đã xuất binh thảo phạt Độc Cô Hạo.
Nếu không phải quân sư khuyên can, lo ngại mang tiếng phá hoại liên minh, Độc Cô Hạo đã chết rồi.
Giờ Độc Cô Hạo lại chạy đến Ô Xích Thành vào ban đêm, muốn vào thành.
Ô Xích Khả Hãn quyết định trả thù riêng, mượn tay quân đoàn Đại Hạ, giết chết tên tiểu nhân nham hiểm Độc Cô Hạo này!
“Khả Hãn đã nói!”
“Không thể xác định ngươi có phải đã đầu hàng địch hay không!”
“Vì vậy không thể cho ngươi vào thành.”
Khi Độc Cô Hạo đang khổ sở chống đỡ dưới sự tấn công của kỵ binh Đại Hạ thì người Hồ đưa ra câu trả lời.
Lời này khiến Độc Cô Hạo nhất thời bùng nổ.
Bọn họ mạo hiểm tính mạng, phá tan trùng trùng lớp lớp phong tỏa, mới đến được Ô Xích Thành.
Vốn tưởng rằng Ô Xích Khả Hãn, vị minh hữu này, sẽ giúp đỡ hắn một tay.
Ai ngờ hắn lại bị cự tuyệt ở ngoài cửa.
Điều này khiến Độc Cô Hạo hoàn toàn sụp đổ.
“Ô Xích lão nhi!”
“Đồ khốn kiếp nhà ngươi!”
“Lão tử đ.ịt m.ẹ nhà ngươi!”
“… ”
Tức đến nổ phổi, Độc Cô Hạo chửi ầm lên trên tường thành.
“Đại tướng quân, đừng chửi nữa!”
“Mau chạy trốn đi!”
“Không cản được nữa rồi!”
Thấy Độc Cô Hạo sụp đổ, cao cấp tham quân Chu Hoán kéo Độc Cô Hạo bỏ chạy.
Đối mặt với cái chết, Độc Cô Hạo chỉ có thể dẫn theo thân vệ liều mạng phá vòng vây.
Nhưng xung quanh đều là kỵ binh Đại Hạ.
Độc Cô Hạo bị chặn ở dưới chân thành Ô Xích Thành, căn bản không thể trốn thoát.
“Xèo xèo xèo!”
Quân lính người Hồ trên tường thành thấy quân Đại Hạ giết tới trước mặt, cũng không phân biệt địch ta, đồng loạt bắn cung, cố gắng đẩy lui kỵ binh Đại Hạ.
Không ít Cấm Vệ Quân không chết dưới tay kỵ binh Đại Hạ, mà lại bị đồng minh bắn chết tại chỗ.
“Đại tướng quân… Cứu ta…”
Cao cấp tham quân Chu Hoán khi đang chạy trốn thì trúng hai mũi tên, ngã lăn xuống ngựa.
Độc Cô Hạo quay đầu lại liếc nhìn, hạ quyết tâm, thúc mạnh hai chân vào bụng ngựa, cố gắng lao ra.
Nhưng hắn mới lao ra được vài chục bước thì bị một kỵ binh Đại Hạ dùng thương quét ngã xuống đất, ngã nhào.
Chưa kịp bò dậy, mấy thớt chiến mã đã giẫm lên người hắn.
Độc Cô Hạo phun ra một ngụm máu, ý thức chìm vào bóng tối.