Chương 2116 Tấu!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2116 Tấu!
Chương 2116: Tấu!
Việc Trương Vân Xuyên tại chỗ thăng chức cho Lương Thụy làm Tri châu Thọ Châu vượt quá dự đoán của mọi người.
Lương Thụy lại càng thụ sủng nhược kinh, vội vàng đứng lên.
“Đại soái, thuộc hạ mới được thăng chức Huyện lệnh Dương Huyện chưa đến nửa năm.”
“Tấc công chưa lập.”
“Nay tùy tiện thăng chức Tri châu Thọ Châu, sợ khó khiến kẻ dưới phục tùng, xin đại soái thu hồi mệnh lệnh.”
Lời Lương Thụy nói là lời từ đáy lòng.
Hắn vốn là Huyện lệnh thay quyền Giang Ninh Huyện, Bồ Giang Phủ.
Lần này được cất nhắc thẳng lên làm một Huyện tôn sư đã rất thỏa mãn rồi.
Hắn ở Dương Huyện xắn tay áo lên làm, nghĩ là sẽ làm nên một phen thành tích, đứng vững gót chân ở Dương Huyện.
Nhưng ai ngờ đại soái bây giờ lại muốn thăng chức cho hắn làm Tri châu.
Hắn không có nửa điểm chuẩn bị tư tưởng, cảm thấy quá đột ngột.
Đối mặt với Lương Thụy đang lo sợ, mặt mày tái mét, Trương Vân Xuyên xua tay, bảo hắn ngồi xuống.
“Ngươi không cần kinh hoảng như vậy.”
Trương Vân Xuyên nói với Lương Thụy: “Ngươi nhậm chức Huyện lệnh Dương Huyện chưa tới nửa năm, mà Dương Huyện đã thay đổi dáng vẻ âm u, đầy tử khí ngày xưa, phát sinh biến hóa long trời lở đất.”
“Hiện tại bách tính Dương Huyện tuy còn chưa giàu lên, nhưng bất kể là ăn mặc ngủ nghỉ đều có cải thiện rất lớn.”
“Bọn họ đối với cuộc sống sau này cũng có rất nhiều hy vọng.”
“Ngươi, cái vị Huyện lệnh này, dám nghĩ dám làm, chủ động thành tựu, ta rất thưởng thức ngươi.”
Trương Vân Xuyên nhìn quanh một vòng mọi người rồi nói: “Đại soái phủ ta cần những quan chức có ý tưởng, có tài cán như Lương Thụy.”
“Nếu như hết thảy quan chức chỉ biết thu thuế, không hiểu vì bách tính mưu phúc lợi, vậy bách tính chúng ta làm sao có thể sống tốt lên được?”
Trương Vân Xuyên nhấn mạnh: “Vì lẽ đó, những quan chức như Lương Thụy, chúng ta nhất định phải ra sức đề bạt, phải trọng dụng!”
Lời Trương Vân Xuyên nói câu này rất nặng ký.
Vương Lăng Vân cùng Đại Hùng bọn người ném cho Lương Thụy ánh mắt hâm mộ.
Có lời này của đại soái, tiền đồ của Lương Thụy sẽ xán lạn vô cùng.
Giờ khắc này, Lương Thụy không hưng phấn mà lại thấy chột dạ.
Hắn không cảm thấy mình đã làm ra thành tích gì lớn lao.
Thế mà đại soái lại cất nhắc hắn như vậy, khiến hắn có chút bất an.
“Đại soái, ta cũng chỉ là ném đá dò đường, còn rất nhiều thiếu sót, đại soái quá khen rồi…”
Trương Vân Xuyên khoát tay, cắt ngang lời Lương Thụy.
“Ta cho ngươi làm Tri châu Thọ Châu là vì coi trọng và tín nhiệm ngươi, ngươi không cần từ chối.”
Trương Vân Xuyên nói với Lương Thụy: “Ngươi cứ yên tâm mà làm, không cần lo lắng gì cả, có ta, đại soái này, chống lưng cho ngươi.”
Nghe được câu này, Lương Thụy cảm thấy ấm áp trong lòng.
Trương Vân Xuyên tiếp tục nói: “Việc sửa sang, xây dựng thêm phòng ốc mà ngươi làm ở Dương Huyện, có thể ra sức mở rộng ở Thọ Châu.”
“Bách tính trước đây ở nhà lá rách rưới, chúng ta phải cho họ ở nhà gạch ngói!”
“Thông qua việc sửa sang, xây dựng thêm phòng ốc này, không chỉ có thể cải thiện sinh hoạt của bách tính.”
“Mà còn có khả năng kéo động sự phát triển của mỗi ngành nghề thượng hạ du, như vậy tổng thể mới sống động được!”
Trương Vân Xuyên tràn ngập mong đợi nói với Lương Thụy: “Thọ Châu chính là một thí điểm của đại soái phủ ta.”
“Ngươi làm tốt công việc này ở Thọ Châu, hoàn thiện mọi mặt, vậy là một công lớn.”
“Đến lúc đó ta sẽ bảo mỗi châu phủ phái người đến Thọ Châu để học tập kinh nghiệm.”
“Vì lẽ đó, ngươi đừng làm ta thất vọng đấy nhé.”
Đối diện với ánh mắt tràn ngập mong chờ của Trương Vân Xuyên, Lương Thụy biết nếu mình từ chối nữa thì sẽ phụ lòng đại soái đối với mình.
Lương Thụy lần thứ hai đứng lên, ôm quyền nói với Trương Vân Xuyên: “Xin đại soái yên tâm, ta nhất định dùng hết khả năng, không để đại soái thất vọng!”
“Tốt, tốt!”
Trương Vân Xuyên thấy Lương Thụy nói vậy thì rất hài lòng.
Hắn là một kẻ bề trên, nên cân nhắc rất nhiều sự tình.
Trong mắt hắn, chỉ cần có thể giúp đỡ, có khả năng làm được việc thực sự thì có thể đề bạt trọng dụng.
Còn về lý lịch gì đó, ở chỗ hắn hoàn toàn không thành vấn đề.
Dù cho Lương Thụy đảm nhiệm Huyện lệnh Dương Huyện chưa đến nửa năm, nhưng hắn tán thành năng lực của Lương Thụy thì có thể đề bạt lên làm Tri châu.
Đương nhiên, điều này không có nghĩa là hắn không coi trọng lý lịch.
Lý lịch cũng quan trọng.
Chỉ là so với tài cán thì khẳng định phải chọn người có tài cán mạnh hơn trước.
Việc đề bạt một số quan chức có tài cán nhưng thiếu lý lịch lên những vị trí quan trọng có thể khiến những quan lại quen với nếp cũ cảm thấy nguy hiểm, từ đó thúc đẩy tính tích cực của họ, khiến họ chủ động làm việc chứ không phải cả ngày chỉ biết ngồi trong nha môn lĩnh bổng lộc.
“Lương đại nhân, chúc mừng chúc mừng!”
“Chúc mừng Lương đại nhân vinh thăng Tri châu Thọ Châu!”
“Lương đại nhân, ngươi phải mời khách đấy nhé!”
…
Lương Thụy thăng lên làm Tri châu Thọ Châu, mọi người đều nhiệt tình chúc mừng hắn.
So với Vương Lăng Vân, Đại Hùng thì địa vị của hắn, bất kể là lý lịch hay quan chức, đều kém xa.
Nhưng mọi người đều nhìn ra, đại soái rất thưởng thức vị trẻ tuổi này.
Điều này có nghĩa là tiền đồ của người này không thể đo lường được.
Hiện tại địa vị không bằng họ, không có nghĩa là sau này cũng không bằng họ.
Huống hồ, địa vị của một Tri châu cũng không thấp, xem như là quan to một phương ở địa phương, có giá trị giao du.
Bởi vậy, Vương Lăng Vân, Đại Hùng chúc mừng Lương Thụy, biểu đạt thiện ý của mình.
Đối mặt với một đám đại lão, Lương Thụy thụ sủng nhược kinh, khiêm tốn cảm ơn, không dám chậm trễ chút nào.
Trong khi Trương Vân Xuyên tán thành thành tích của Lương Thụy ở Dương Huyện và đề bạt hắn làm Tri châu Thọ Châu, mọi người chúc mừng thì ở Đế Kinh, bên trong cung điện nguy nga, Đại Chu hoàng đế Triệu Hãn đang ngồi trước án thư, cần cù phê duyệt tấu chương.
Hắn nhanh chóng lật xem đến tấu chương thỉnh tội do Đại tướng quân Cấm vệ quân Độc Cô Hạo trình lên.
Xem xong tấu chương, Triệu Hãn thở dài một hơi.
Hắn thả tấu chương xuống, vươn vai một cái rồi ngẩng đầu nhìn về phía cửa cung điện, mở miệng hỏi: “Tối nay ai trực ở Tham tán phòng?”
Một tiểu thái giám khom người trả lời: “Bẩm bệ hạ, người đang làm nhiệm vụ tối nay là Tham tán đại thần Trần Chí Trung.”
Tham tán phòng là một cơ cấu trưng cầu ý kiến mà hoàng đế Triệu Hãn mới thiết lập gần đây.
Ông chọn mười lăm quan chức trẻ tuổi tài cao từ các bộ, các nha môn thay phiên nhau vào Tham tán phòng làm nhiệm vụ.
Khi gặp phải vấn đề, ông sẽ triệu kiến những Tham tán đang làm nhiệm vụ này để nghe ý kiến và kiến nghị của họ.
Trần Chí Trung vốn là một Giám sát ngự sử, được Triệu Hãn chọn làm một trong các Tham tán.
Những quan chức vào Tham tán phòng đều được gọi là Tham tán đại thần.
Cấp bậc của họ tuy rất thấp, nhưng vì thường xuyên ở cùng hoàng đế và được hoàng đế lắng nghe ý kiến nên họ vẫn có một sức ảnh hưởng nhất định trong triều đình.
Triệu Hãn dặn dò: “Truyền Trần Chí Trung.”
“Tuân lệnh.”
Tiểu thái giám khom người lui ra.
Một lát sau, Tham tán đại thần Trần Chí Trung đang làm nhiệm vụ được dẫn đến trước mặt hoàng đế Triệu Hãn.
Sau khi hành lễ, Triệu Hãn bảo: “Ban tọa.”
Lúc này, một tiểu thái giám mang đến một chiếc ghế mềm nhỏ cho Trần Chí Trung.
Sau khi Trần Chí Trung ngồi xuống, Triệu Hãn mới nói rõ ý định triệu kiến.
“Đại tướng quân Cấm vệ quân Độc Cô Hạo đã để mất ba châu phía Bắc.”
“Bây giờ hắn đã suất quân lui về địa giới của Ô Xích Hãn Vương.”
Hoàng đế Triệu Hãn hỏi Trần Chí Trung: “Ngươi thấy thế nào về chuyện này?”
Nghe được tin này, Trần Chí Trung kinh hãi trong lòng.
Thất bại nhanh như vậy sao?
Trước đó không lâu, đại tướng quân Độc Cô Hạo còn bẩm tấu rằng ông ta đã đứng vững chân ở ba châu phía Bắc, binh mã mở rộng đến hơn 4 vạn người.
Vậy mà mới bao lâu?
Độc Cô Hạo đã mất ba châu phía Bắc.
Tình thế trên chiến trường thay đổi thật nhanh chóng!