Chương 2092 Người đông thế mạnh!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2092 Người đông thế mạnh!
Chương 2092: Người đông thế mạnh!
Mười ba gia tộc phụ cận Nghĩa Châu đã triệu tập một lượng lớn dân chúng đến đây trợ chiến.
Nhìn đám người đông nghẹt.
Tả tham tướng Ngưu Nhị không biết nên cao hứng hay lo lắng.
Cao hứng vì có nhiều người đến trợ chiến như vậy.
Dù cho bọn họ không giúp được gì nhiều, cũng có thể khuếch trương thanh thế.
Nhưng hắn lo lắng là sức hiệu triệu của các gia tộc địa phương quá mạnh.
Mười ba gia tộc dễ như ăn cháo đã có thể triệu tập hơn vạn dân chúng đến đây, đủ thấy sức ảnh hưởng của bọn họ ở địa phương lớn đến mức nào.
Thực lực của các dòng họ ở đây quá mạnh mẽ.
Chuyện này cực kỳ bất lợi cho việc Đại Hạ quân đoàn khống chế địa phương sau này.
Nhưng mặc kệ thế nào.
Việc mười ba gia tộc triệu tập hơn vạn dân chúng trợ chiến đã cổ vũ tinh thần Đại Hạ quân đoàn rất lớn.
Có lượng lớn dân chúng ủng hộ, niềm tin của bọn họ càng thêm vững chắc, sức lực cũng dồi dào hơn.
Ngưu Nhị gặp mặt các tộc trưởng của mười ba nhà, bày tỏ sự hoan nghênh đối với sự giúp đỡ của họ.
“Ngưu tham tướng, lần này chúng ta mang đến hơn 350 giá thang mây các loại.”
“Chúng ta còn có hơn 8000 dân tráng!”
“Ngoài ra còn có hơn 2000 phụ nhân có thể thổi lửa nấu cơm…”
“Việc vác đao ra trận xung phong thì chúng ta không được.”
“Nhưng nếu bảo chúng ta lấp chiến hào, đào hầm hoặc thổi lửa nấu cơm thì chúng ta làm được!”
“Hiện tại chúng ta đều quy phục dưới sự điều khiển của ngài, có gì dặn dò cứ việc sai bảo!”
Mười ba gia tộc không chỉ mang đến lượng lớn vũ khí công thành.
Họ còn mang đến lương thực, rượu thịt và các loại vật tư thăm hỏi quân đội.
Thậm chí còn có hơn 2000 phụ nhân đi theo, phụ trách hỗ trợ thổi lửa nấu cơm.
Đây là giúp đỡ Ngưu Nhị một ân lớn.
Bọn họ không cần tốn công sức chế tạo thang mây và các loại vũ khí công thành, trực tiếp đem ra sử dụng là được.
“Đại Hạ quân đoàn ta cảm tạ chư vị giúp đỡ!”
“Chờ thu phục Nghĩa Châu, ta nhất định báo cáo công lao của chư vị, tuyệt đối sẽ không bạc đãi!”
Có một cỗ trợ lực lớn như vậy, Ngưu Nhị cũng nói những lời tốt đẹp.
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng.
Ngưu Nhị liền phái binh tấn công Phùng Gia Bảo, nơi đang ngăn cản đường tiến quân của bọn họ.
Trong số quân của Ngưu Nhị, trừ hơn 1000 kỵ binh là lão binh thân kinh bách chiến ra.
Đại đa số còn lại đều là lính mới mới được chiêu mộ trong một hai tháng gần đây.
Cũng may quân cấm vệ thủ vệ Phùng Gia Bảo cũng không phải tinh nhuệ.
Rất nhiều người trong số họ cũng là do đại tướng quân Độc Cô Hạo mộ binh từ khắp nơi.
Sức chiến đấu của hai bên không chênh lệch nhau là bao.
Có điều bên Ngưu Nhị người đông thế mạnh, lại thêm gia đinh hộ viện của mỗi gia tộc hộ tống tham chiến, thanh thế vô cùng hùng vĩ.
Quân cấm vệ trong Phùng Gia Bảo chỉ kiên trì được một ngày đã toàn tuyến tan vỡ.
Bởi vì Đại Hạ quân đoàn luân phiên tiến công từ nhiều hướng, căn bản không cho bọn họ cơ hội thở dốc.
Đặc biệt đám gia đinh hộ viện của các gia tộc địa phương kia, ai nấy đều xông lên rất hung mãnh.
Một đô úy dưới trướng Ngưu Nhị vừa suất quân công phá tường trại phía tây Phùng Gia Bảo.
Thì một đội gia đinh của Lưu gia đã từ hướng khác leo lên tường trại phía đông.
Nếu không phải Đại Hạ quân đoàn tấn công vào trước, thì lần này suýt chút nữa đã bị người của gia tộc địa phương làm cho mất mặt rồi.
Phùng Gia Bảo rất nhanh thất thủ.
Quân cấm vệ đóng giữ bên trong cùng người của Phùng thị gia tộc dồn dập bỏ chạy tán loạn.
Mười ba nhà gia tộc địa phương và Đại Hạ quân đoàn đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội đánh kẻ sa cơ này.
Tướng sĩ Đại Hạ quân đoàn phần lớn là lính mới.
Nhưng đánh trận thuận buồm xuôi gió như vậy, tự nhiên cũng không kiêng dè nhiều.
Bọn họ dưới sự dẫn dắt của lão binh, mãnh đánh vọt mạnh.
Gia đinh hộ viện của quân cấm vệ và Phùng thị gia tộc chạy tứ phía, giờ khắc này đã không còn gan quay đầu lại giao chiến.
Không ít quân cấm vệ chạy chậm bị tướng sĩ Đại Hạ quân đoàn đuổi theo chém giết, máu tươi vương vãi khắp nơi.
So với tướng sĩ Đại Hạ quân đoàn quân kỷ nghiêm minh.
Dân chúng do mười ba gia tộc triệu tập đến lại không có nhiều quy củ như vậy.
Sau khi giết vào Phùng Gia Bảo, có kẻ đạp cửa xông vào nhà, bắt đầu cướp giật của cải.
Còn có kẻ túm năm tụm ba truy sát con cháu Phùng thị gia tộc cùng tàn binh của quân cấm vệ.
Đêm đến.
Chiến sự kết thúc.
Tướng sĩ Đại Hạ quân đoàn sau một hồi huyết chiến dần dần thu quân trở về.
Các tân binh thông qua trận chiến này đã được rèn luyện.
Lời nói và cử chỉ của bọn họ bớt đi chút sợ hãi rụt rè, thêm vào mấy phần quả cảm kiên nghị.
Tướng sĩ tập trung, tự có các cấp đội giám, đô giám tổng cộng thu hoạch được báo cáo.
Sau khi tham quân kiểm kê thu dọn, báo cáo cho thống binh tướng lĩnh Ngưu Nhị.
“Tham tướng đại nhân, chúng ta đã chém được 251 đầu.”
“Trong đó có 150 thủ cấp của quân cấm vệ, số còn lại đều là thủ cấp của gia đinh hộ viện cầm binh khí phản kháng.”
“Ngoài ra, các đô tổng cộng bắt được 520 quân cấm vệ, 350 gia đinh hộ viện và dân tráng.”
Ngưu Nhị khá hài lòng với chiến công này.
Dù sao phần lớn quân dưới trướng hắn đều là lính mới.
Bọn họ có thể thu hoạch được nhiều như vậy, bắt được nhiều như vậy, đã biểu hiện rất tốt rồi.
Chỉ cần đánh thêm mấy trận nữa, sức chiến đấu của bọn họ sẽ từ từ tăng lên.
“Lưu gia Nghĩa Châu chém được 83 thủ cấp!”
“Phùng gia Nghĩa Châu chém được 51 thủ cấp!”
“Trương gia Nghĩa Châu chém được 30 thủ cấp!”
“… ”
Lần này, ngoài việc tướng sĩ Đại Hạ quân đoàn thu hoạch được nhiều chiến lợi phẩm và bắt được nhiều tù binh.
Các gia tộc tham gia trợ chiến cũng biểu hiện không hề tầm thường.
Bọn họ dâng từng chiếc thủ cấp lên trước mặt Ngưu Nhị như hiến vật quý.
Tướng sĩ Đại Hạ quân đoàn còn bắt được mấy trăm tù binh.
Nhưng mỗi gia tộc vì muốn triệt để đoạn tuyệt đường lui với Đại Hạ quân đoàn, lần này ra tay không hề lưu tình.
Bọn họ không có tù binh, chỉ dâng lên từng chiếc thủ cấp máu me đầm đìa.
Phùng Gia Bảo và Phùng thị bị diệt tộc không còn một ai.
Đối mặt với tình hình như vậy, Ngưu Nhị cũng không tiện trách mắng những gia tộc này ra tay quá ác.
Biết đâu trước đây bọn họ đã có mâu thuẫn gì đó.
Lần này chỉ là việc công trả thù riêng mà thôi.
Nhưng mặc kệ thế nào.
Mười ba gia tộc này đã thật sự ra sức, chứ không phải chỉ qua loa phất cờ hò reo.
Về phần việc bọn họ xông vào Phùng Gia Bảo, ngang nhiên cướp bóc của cải.
Ngưu Nhị cũng làm như không thấy.
Muốn cho ngựa chạy thì cũng phải cho ngựa ăn cỏ.
Đặc biệt là lượng lớn dân chúng bị mười ba nhà tộc hiệu triệu đến đây.
Bọn họ còn phải tự mình lo cơm ăn.
Trong hỗn loạn, bọn họ cướp được một ít của cải cũng là chuyện rất bình thường.
Nếu truy cứu, sẽ đả kích sĩ khí.
Cũng may lượng lớn tiền lương (thuế ruộng) vẫn bị Đại Hạ quân đoàn và mỗi gia tộc kịp thời khống chế.
Nếu không, đã bị giành nhau hết sạch rồi.
Ngưu Nhị rất hài lòng với biểu hiện của mỗi gia tộc.
Hắn triệu tập các tộc trưởng, khen ngợi họ hết lời.
“Lương thực trong Phùng Gia Bảo, trừ để lại 500 thạch cho quân đội chúng ta ra.”
“Số lương thực và của cải còn lại, các ngươi cứ cầm chia nhau đi.”
“Chiến sự phía sau, còn cần chư vị ủng hộ nhiều hơn nữa.”
Ngưu Nhị không hề tham lam tiền tài trong Phùng Gia Bảo.
Hắn chỉ lấy lại một ít lương thực, còn lại dùng làm phần thưởng, chia cho mỗi gia tộc tham chiến.
Các tộc trưởng tự nhiên là mừng rỡ.
Phùng gia kinh doanh ở địa phương mấy đời, tích lũy tài phú không phải là con số nhỏ.
Huống hồ quân cấm vệ vì lôi kéo bọn họ, đã cho không ít tiền tài.
Bây giờ Đại Hạ quân đoàn không lấy một đồng, toàn bộ cho bọn họ.
Điều này khiến họ tự nhiên là cao hứng khôn xiết.
Sau khi giả ý từ chối một phen, cuối cùng họ nghe theo dặn dò của Ngưu Nhị, rất vui vẻ đi chia cắt tiền hàng.
“Tham tướng đại nhân!”
“Cho mười ba nhà tộc nhiều tiền hàng như vậy, có phải là cho quá nhiều không?”
“Lần này công kích Phùng Gia Bảo, chúng ta mới là bên chủ yếu xuất lực…”
Thấy Ngưu Nhị hào phóng đem nhiều tiền hàng như vậy chia cho mười ba nhà tộc, một đô úy lên tiếng phản đối.
“Chúng ta phải nhìn xa trông rộng.”
“Đừng chỉ chăm chăm vào một chút tiền hàng trước mắt.”
Ngưu Nhị nói với đô úy kia: “Tiền hàng chia cho bọn họ, bọn họ mới có thể tiếp tục phục vụ chúng ta.”
“Nếu không cho bọn họ chút ngon ngọt, vậy bọn họ sẽ không quên mình phục vụ chúng ta đâu.”
Ngưu Nhị cười giải thích: “Hơn nữa nhiều tiền hàng như vậy, mười ba nhà tự mình đi chia.”
“Ai xuất lực nhiều, ai xuất lực ít, cụ thể chia bao nhiêu, rất dễ gây tranh cãi.”
“Sau khi phát tiền hàng lần này, chắc chắn sẽ có người không hài lòng.”
“Mượn cơ hội này, chúng ta có thể phân hóa tan rã bọn họ, có lợi cho việc chúng ta khống chế bọn họ sau này…”