Chương 1999 Đầu đuôi câu chuyện!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1999 Đầu đuôi câu chuyện!
Chương 1999: Đầu đuôi câu chuyện!
Mã Tử Tấn kéo ghế ngồi xuống bên cạnh quân sĩ bị thương.
Giám quân sứ Chu Lập thì khoanh tay đứng một bên.
“Ngươi hãy kể lại tường tận quá trình các ngươi bị tập kích.”
Mã Tử Tấn vừa mới biết tin một nhánh binh mã dưới trướng mình bị tập kích, nên vội vã chạy về tìm hiểu tình hình. Vừa đến, hắn đã thấy quân sĩ báo tin người nào cũng mang thương tích đầy mình, khiến hắn càng thêm coi trọng sự việc, nóng lòng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Tướng quân, chúng ta phụng mệnh Cao giáo úy đi đánh chiếm Định Bắc huyện.”
“Khi đến nơi, Tần Châu Quân đóng giữ Định Bắc huyện đã bỏ thành mà chạy.”
“Chúng ta dễ như trở bàn tay chiếm được Định Bắc huyện, cắm chiến kỳ của Đại Hạ quân đoàn lên đầu tường.”
Những điều này Mã Tử Tấn đã biết, việc Cao Kiệt, tướng tài đắc lực dưới tay hắn, phụng mệnh đi thu phục Định Bắc huyện, và việc hắn phái người báo tin thắng trận.
“Sau khi thu phục Định Bắc huyện, Cao giáo úy liền phái binh mã đi chiếm lĩnh các vị trí trọng yếu, thiết lập đồn biên phòng…”
“Nhưng đội huynh đệ phái đi phương bắc lại xảy ra xung đột với người Hồ ở bộ lạc địa phương, dẫn đến thương vong.”
Phần Châu gần thảo nguyên, nên có một số bộ lạc người Hồ sinh sống, họ sống theo kiểu nửa trồng trọt nửa chăn nuôi và nghe theo sự điều động của quan phủ. Trước đây, trong Quang Châu Quân cũng có không ít kỵ binh xuất thân từ người Hồ. Mã Tử Tấn xuất thân từ Quang Châu Quân nên rất rõ những chuyện này.
Mã Tử Tấn nhíu mày hỏi: “Vì sao lại xảy ra xung đột?”
Quân sĩ bị thương giải thích: “Vùng đó tuy thuộc Phần Châu, nhưng từ lâu triều đình đã giao cho người Hồ định cư, để họ tự quản lý. Nếu không được người Hồ cho phép, người ngoài không được phép bước vào. Anh em chúng ta không biết đó là địa bàn của người Hồ nên vô tình xông vào, bị họ vây lại, rồi lời qua tiếng lại dẫn đến đánh nhau.”
“Đội huynh đệ đó, trừ vài người cơ linh chạy thoát được trong lúc hỗn loạn, còn lại đều bị người Hồ giết tại chỗ.”
Quân sĩ bị thương dừng một chút, rồi nói tiếp: “Cao giáo úy biết chuyện liền nổi giận! Bọn người Hồ kia dám động thủ với chúng ta, còn giết cả anh em. Cao giáo úy lập tức tập hợp quân lính kéo đến báo thù!”
“Chúng ta đi hơn 2600 người, người Hồ đánh không lại!”
“Chém giết suốt một đêm, bộ lạc người Hồ đó bị chúng ta tiêu diệt, cả bộ lạc bị đốt thành tro. Hơn vạn trâu dê của chúng cũng trở thành chiến lợi phẩm. Nhưng ai ngờ lần này lại chọc phải tổ ong vò vẽ.”
“Chúng ta vừa về chưa bao lâu thì đã có hơn hai mươi bộ lạc liên hợp lại vây quanh Định Bắc huyện!”
“Tuy đều là kỵ binh, nhưng tổng cộng bọn chúng chỉ có hơn 3000 kỵ binh mà thôi. Hơn nữa người Hồ không giỏi công thành, không làm gì được chúng ta. Cao giáo úy không coi bọn chúng ra gì, định cố thủ trong thành để hao tổn lực lượng của chúng, sau đó sẽ mở cửa thành tiêu diệt.”
“Nhưng ai ngờ đêm đó lại xảy ra chuyện!”
Quân sĩ nọ vẫn còn kinh hãi: “Nửa đêm, đột nhiên rất nhiều nơi trong thành bốc cháy, nhà cửa cháy rụi. Một số người Hồ sống trong thành cũng nhân cơ hội mang đao ra gây rối, cướp đoạt cửa thành phía bắc, thả người Hồ bên ngoài vào. Chúng ta không kịp trở tay, bị thiệt hại nặng nề. Không ít dân bản xứ cũng nhanh chóng cầm vũ khí tấn công chúng ta, khiến chúng ta nhất thời bị địch bao vây tứ phía.”
“Cao giáo úy dẫn chúng ta huyết chiến suốt một đêm, cuối cùng vì quân ít không địch lại quân đông nên tan tác.”
Quân sĩ bị thương nghẹn ngào: “Cao giáo úy tử trận, cả Giám quân sứ cũng tử trận…”
“Ta cùng hơn mười huynh đệ phá vòng vây, xông xáo khắp nơi, nhưng trừ ta ra, những người khác đều chết trên đường phá vây.”
Nghĩ đến những đồng bào chết thảm ở Định Bắc huyện, quân sĩ bị thương không kìm được nước mắt.
Tướng quân Mã Tử Tấn và Giám quân sứ Chu Lập nghe xong câu chuyện của quân sĩ bị thương, sắc mặt đều trở nên vô cùng nghiêm trọng. Cuối cùng họ cũng đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, không ngờ ở Định Bắc huyện lại xảy ra chuyện lớn đến vậy!
“Bọn người Hồ chết tiệt!”
Mã Tử Tấn đập mạnh tay xuống bàn, mặt đầy phẫn nộ. Giáo úy Cao Kiệt là tướng tài đắc lực nhất dưới tay hắn, đi theo hắn mấy năm, là một viên dũng tướng, vậy mà giờ lại ngã xuống dưới đao của người Hồ! Điều này khiến lửa giận trong lòng hắn bùng lên dữ dội!
Giám quân sứ Chu Lập mới đến, còn chưa quen thuộc tình hình. Mã Tử Tấn là người Quang Châu, còn hắn là người Phục Châu. Sau khi chiến sự ở Phục Châu kết thúc, họ được đưa đến quân võ học viện học tập trong ba tháng. Sau khi học xong, họ được phân công đến Thân Vệ Quân, Tả Kỵ Quân và các quân đội khác để nhậm chức. Lần này hắn làm Giám quân sứ doanh thứ mười ba đến Phần Châu, nhưng vẫn chưa quen thuộc tình hình ở đây. Bây giờ thấy người Hồ không chỉ dám động thủ với họ, mà còn chiếm cả Định Bắc huyện, điều này khiến hắn rất kinh sợ.
Chu Lập kéo Mã Tử Tấn đang phẫn nộ ngồi xuống, rót cho hắn một chén trà.
“Tướng quân, dù bọn người Hồ đáng trách, nhưng chúng ta cũng không thể tùy tiện hành động.”
Chu Lập hỏi Mã Tử Tấn: “Chuyện của bọn người Hồ này là sao? Sao ở Phần Châu lại có người Hồ?”
Tuy Mã Tử Tấn không phải người Phần Châu, nhưng Phần Châu trước đây thuộc địa giới của Quang Châu Tiết Độ Phủ, nên hắn rất rõ sự tình.
“Chuyện này dài dòng lắm.”
“Thời tiền triều, đã có không ít bộ lạc người Hồ lần lượt quy phụ. Triều đình bèn phân tán họ đến các khu vực biên giới.”
“Để tiện cho việc chăn nuôi của họ, triều đình còn đặc biệt khoanh một số vùng cho họ.”
“Họ vẫn sống theo tình thế bộ lạc, có thủ lĩnh riêng. Dân chúng ta nộp thuế cho triều đình, những người Hồ quy phụ cũng không ngoại lệ.”
Mã Tử Tấn giải thích: “Chỉ là người Hồ không cần nộp tiền lương (thuế ruộng), mà chỉ cần nộp một ít ngựa. Hơn nữa, triều đình cũng định kỳ mộ binh một số người Hồ tòng quân, để phục vụ triều đình.”
“Đại Chu triều đình tiếp tục các biện pháp đối với người Hồ từ thời tiền triều. Hiện tại, chỉ riêng ở Phần Châu đã có hai ba chục bộ lạc người Hồ.”
Mã Tử Tấn dừng một chút rồi nói: “Những người Hồ này từ nhỏ đã lớn lên trên lưng ngựa, cung mã thành thạo, là kỵ binh rất giỏi. Trong kỵ binh Quang Châu của chúng ta cũng có không ít người Hồ phục vụ. Chỉ có điều bọn người Hồ này kiêu căng khó thuần, không dễ quản giáo. Khi ngươi mạnh mẽ, chúng sẽ thần phục, ngoan ngoãn. Nhưng một khi ngươi không áp chế được chúng, chúng sẽ lập tức phản bội!”
Sau khi nói xong, Mã Tử Tấn nhìn về phía Giám quân sứ Chu Lập.
“Bất kể nguyên nhân lần này là gì, bọn người Hồ đã dám giơ đao với Đại Hạ quân đoàn, vậy thì không thể bỏ qua chuyện này!”
“Nhất định phải đánh cho chúng tâm phục khẩu phục!”
“Nếu lần này chúng ta yếu thế, không chỉ người Hồ ở Phần Châu, Hứa Châu, Lộ Châu sẽ không phục chúng ta quản thúc, mà những người Hồ khác ở phương bắc cũng sẽ cảm thấy chúng ta mềm yếu dễ bắt nạt, đến lúc đó thì phiền phức!”