Chương 1989 Uy vũ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1989 Uy vũ!
Chương 1989 Uy vũ!
Trên chiến trường, tiếng người huyên náo, ngựa hí vang trời, cảnh tượng hỗn loạn tưng bừng.
“Giết a!”
“Đại Hạ quân đoàn vạn thắng!”
Kỵ binh Đại Hạ cưỡi những con tuấn mã to khỏe, hăng hái xông pha trận mạc, tiếng la giết vang dội hơn bao giờ hết.
“Bày trận!”
“Hướng về cờ lớn mà tiến lên!”
Đối mặt với kỵ binh Đại Hạ đang ào ạt xông tới như trời long đất lở, quân Tần Châu chật vật tháo chạy, hai chân như nhũn ra, toàn thân run rẩy.
Lính liên lạc của quân Tần Châu khản cả giọng gào thét, cố gắng chấp hành quân lệnh, tập hợp binh mã.
Có điều, sức xung phong của kỵ binh Đại Hạ quá mức mạnh mẽ.
Rất nhiều quân Tần Châu còn chưa kịp chỉnh đốn đội ngũ thì toàn bộ đội hình đã bị đánh cho tan tác.
Trên một gò đất nhỏ, sừng sững một lá cờ lớn của quân Tần Châu.
Quân Tần Châu thất kinh đang dồn về phía đó, mong muốn ôm đoàn sưởi ấm.
Dưới lá cờ lớn, phó tướng Tần Quang Thủy sốt ruột giậm chân.
Hắn muốn tập hợp binh mã để đối kháng với đám kỵ binh Đại Hạ này.
Nhưng thu nạp mãi, đến giờ mới chỉ được vài trăm người.
Số binh lính Tần Châu còn lại thì hoặc là bị kỵ binh đuổi giết, hoặc là đang chạy loạn, đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Dù cho một số binh lính Tần Châu nghe được tiếng lính liên lạc gào thét, bọn họ vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.
Bởi vì bọn họ không ngốc.
Vào lúc này, tụ tập lại nhất định sẽ trở thành mục tiêu công kích của kỵ binh Đại Hạ.
Vậy nên, bọn họ tranh thủ cơ hội trốn ra ngoài, nỗ lực thoát khỏi chiến trường nguy hiểm này.
Kỵ binh Đại Hạ đột nhiên đánh úp từ phía sau lưng, không chỉ quấy rối sự bố trí của quân Tần Châu, mà còn khiến phó tướng Tần Quang Thủy mất đi quyền kiểm soát đối với quân đội dưới trướng.
Chiến trường hỗn loạn khiến quân lệnh của hắn không thể truyền đạt xuống dưới.
Quân lệnh mất hiệu lực, điều này càng làm cho hắn thêm hoang mang.
Tham tướng Từ Anh dẫn theo mấy trăm người xông thẳng vào đội hình quân Tần Châu đang cố gắng tập kết.
Bọn họ xông lên một gò đất rồi mới ghìm cương ngựa.
Từ Anh thúc ngựa dừng lại trên gò đất, ngay trước con dốc thoai thoải.
Hơn trăm tên quân Tần Châu bị giết đến khiếp vía đang liên tục bỏ chạy về phía xa.
Từ Anh nhìn quanh, chợt bị lá cờ xí cách đó mấy trăm mét trên một gò đất khác thu hút.
Trên gò đất đó, sừng sững một lá cờ lớn của quân Tần Châu, quân Tần Châu đang tập trung xung quanh lá cờ.
Hắn thấy một người có dáng vẻ tướng lĩnh đang hô to gọi nhỏ, xem ra là muốn tập hợp binh mã để đối kháng.
Từ Anh quay đầu nhìn lại phía sau.
Mấy trăm kỵ binh thở hổn hển đã đuổi kịp, không ít người trên mình đã loang lổ vết máu.
Từ Anh giơ trường đao trong tay chỉ về phía gò đất cách đó mấy trăm mét.
Từ cổ họng hắn phát ra mệnh lệnh trầm thấp:
“Xông vỡ bọn chúng!”
“Giết!”
Vài kỵ binh Đại Hạ vừa đáp lời vừa thúc ngựa vượt qua Từ Anh.
Bọn họ lao xuống gò đất trước, rồi xông thẳng về phía gò đất kia.
Mấy trăm kỵ binh lăn xả về phía trước, khí thế không thể cản nổi.
Những binh lính Tần Châu tản mát trên đường bị bọn họ dễ dàng chém ngã xuống bãi cỏ.
Trên chiến trường rộng hai, ba dặm, nhiều đội kỵ binh Đại Hạ đang liên tục xung phong.
Binh lính Tần Châu rơi vào chiến trường bị xem như đối tượng tàn sát, liên tục bị mã tấu tước đoạt mạng sống.
Mấy trăm kỵ binh của Từ Anh chẳng khác nào một lưỡi dao sắc bén, hung mãnh vô cùng.
Phía sau bọn họ, từng kỵ binh lẻ loi cũng từ các nơi khác nhau hội tụ đến, khiến thực lực của bọn họ càng thêm mạnh mẽ.
“Phó tướng đại nhân, có một đội kỵ binh đang lao về phía chúng ta!”
Nhìn thấy đội kỵ binh đang ào ạt tiến đến, một thân vệ của Tần Quang Thủy nuốt nước miếng, lớn tiếng nhắc nhở.
Tần Quang Thủy quay đầu nhìn lại, liếc mắt liền thấy đội kỵ binh đang đánh tới như sóng trào.
“Trường mâu binh ra ngoài!”
“Đao thuẫn binh ở phía sau!”
“Giữ vững đội hình!”
Hiện tại hắn đã tập hợp được bảy, tám trăm người, tạo thành một quân trận nhỏ trên gò đất.
Hy vọng duy nhất của Tần Quang Thủy lúc này là cố thủ, chờ đợi viện quân đến.
Từng mũi trường mâu hướng ra ngoài, tạo thành một rừng thép lạnh lẽo.
Một khi kỵ binh đụng vào, nhất định sẽ bị đâm cho người ngã ngựa đổ.
Một số cung binh Tần Châu đứng trên gò đất đang giương cung lắp tên.
Dù cho hai tay bọn họ có chút run rẩy, vẫn cố gắng hết sức ngăn cản kỵ binh tới gần.
“Rầm!”
“Rầm!”
Bên cạnh Từ Anh, không ngừng có kỵ binh trúng tên ngã ngựa.
Nhưng hắn là tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm trận mạc, đối với thương vong đã sớm quen mắt.
Ánh mắt hắn không hề chớp lấy một cái, vẫn dẫn quân dốc sức xung kích về phía trước.
Nếu như không đánh thắng nhanh chóng, thương vong sẽ càng lớn hơn.
Bọn họ phải tốc chiến tốc thắng, kết thúc chiến đấu.
Như vậy, những tướng sĩ bị thương còn có thể được cứu chữa, vẫn còn cơ hội sống!
Bên nào nặng bên nào nhẹ, hắn hiểu rõ!
“Chia làm hai, đột kích từ hai bên!”
Thấy bảy, tám trăm quân Tần Châu kết trận trên gò đất, đối mặt với rừng trường mâu lạnh lẽo, Từ Anh cũng không dám đối đầu trực diện.
Không phải bọn họ không thể đánh bại đối phương, mà là không cần thiết phải trả giá những thương vong không đáng có.
Mấy trăm kỵ binh chia làm hai, vẽ ra một đường cong đẹp mắt, tránh đụng độ trực tiếp.
Kỵ binh không tấn công trực diện khiến đám binh lính Tần Châu đang thót tim thở phào nhẹ nhõm.
Nếu kỵ binh xông thẳng vào, trường mâu của bọn họ có thể đâm xuyên người đối phương, nhưng bọn họ cũng sẽ bị kỵ binh đánh bay.
Dù không chết cũng bị trọng thương.
Hai cánh kỵ binh không hề rời xa.
Bọn họ lao ra một khoảng rồi nhanh chóng quay đầu lại.
Bọn họ thậm chí không cần chỉnh đốn đội ngũ, lần thứ hai đánh về phía kẻ địch trên gò đất.
“Nhanh, đổi trận!”
Thấy kỵ binh quay lại, phó tướng Tần Quang Thủy vội hô lớn.
Nhưng lần này, Từ Anh vòng qua đội hình chính diện, đột kích từ hai bên.
Bảy, tám trăm quân Tần Châu còn chưa kịp đổi trận thì kỵ binh đã nhanh chóng xông lên gò đất, áp sát Tần Quang Thủy dưới lá cờ lớn.
“Phó tướng đại nhân, mau đi!”
Vài thân vệ túm lấy cánh tay phó tướng Tần Quang Thủy, đẩy hắn lên lưng ngựa.
Nhưng Tần Quang Thủy vừa leo lên lưng ngựa thì kỵ binh Đại Hạ đã xông lên gò đất.
Một thân vệ rút đao nghênh chiến bị chiến mã hất văng ra ngoài, lăn lông lốc xuống gò đất.
“Phù phù!”
Từng kỵ binh xông lên gò đất, từ phía sau lưng chém giết đám quân Tần Châu không kịp trở tay.
Đối mặt với kỵ binh lao xuống từ trên gò đất, dưới sức xung kích mạnh mẽ, từng binh lính Tần Châu bị đánh bay, bị mã tấu chém ngã.
Tham tướng Từ Anh nhìn chằm chằm phó tướng Tần Quang Thủy đang muốn bỏ chạy.
Hắn vung trường đao chém tới.
Hầu như không ai đỡ nổi một chiêu.
Ba thân vệ muốn tiến lên ngăn cản Tần Quang Thủy bị mất mạng tại chỗ.
“Bảo vệ phó tướng đại nhân!”
Lại có vài thân vệ liều chết xông lên ngăn cản.
Nhưng bọn họ vừa lao ra hơn mười bước đã bị thân vệ của Từ Anh nhào tới chém giết.
Chiến mã kinh hãi, Tần Quang Thủy muốn bỏ chạy thì bị ngã xuống ngựa.
Hắn nhìn đoàn người Từ Anh đang xông tới, hai chân run cầm cập.
Hắn vội lăn mình, theo con dốc lăn xuống.
“Chạy đi đâu!”
Từ Anh thúc ngựa lao xuống gò đất.
“Tha mạng, tha mạng!”
Phó tướng Tần Quang Thủy lăn xuống dốc vô cùng chật vật, đối mặt với bóng đen đang kéo tới, vội lớn tiếng xin tha.
“Răng rắc!”
Mã tấu chém xuống, trúng xương bả vai Tần Quang Thủy.
“A!”
Tần Quang Thủy kêu lên đau đớn, lăn lộn trên đất.
“Phù phù!”
Lại một đao chém xuống, vị phó tướng Tần Quang Thủy kêu rên một tiếng rồi tắt thở.
“Tham tướng đại nhân uy vũ!”
Hơn mười kỵ binh thân vệ theo sát phía sau, thấy tham tướng Từ Anh chém chết một tướng lĩnh đối phương thì bùng nổ một trận hoan hô!