Chương 1987 Mong muốn đơn phương!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1987 Mong muốn đơn phương!
Chương 1987: Mong Muốn Đơn Phương!
Chiến sự đã kết thúc.
Trên khắp nẻo đường, từ nội địa đến rãnh nước, ruộng đồng, đâu đâu cũng thấy thi thể và binh khí ngổn ngang.
Trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh nồng nặc.
Từng tốp năm tốp ba kỵ binh Đại Hạ lượn lờ tuần tra xung quanh, thỉnh thoảng dùng kỵ thương đâm vào thi thể, phòng ngừa còn sót lại kẻ nào sống sót.
Hơn 2000 quân Tần Châu dễ dàng tan tác, phần lớn bị bắt làm tù binh.
Đối với tướng sĩ doanh thứ năm kỵ binh Đại Hạ mà nói, đây là một trận chiến quá dễ dàng.
Tham tướng Tần Châu Quân, Nghiêm Quý, hai tay bị trói chặt, lảo đảo bước theo sau mấy thớt chiến mã.
Vận may của Nghiêm Quý thật sự không tốt.
Hắn và thân vệ đều có chiến mã để cưỡi, theo lý thuyết có thể chạy thoát.
Có điều, việc bọn họ cưỡi chiến mã giữa hơn 2000 bộ binh đang chạy tán loạn lại quá mức nổi bật.
Người tinh mắt liếc qua là biết ngay bọn họ là quan lớn.
Vậy nên, kỵ binh đô úy Cát Xuân dẫn hơn 200 quân liều chết bám theo Nghiêm Quý không buông.
Thân vệ dưới tay Nghiêm Quý liên tục bị bắn ngã ngựa.
Chiến mã của hắn cũng bị bắn hạ, khiến hắn văng xuống đất.
Các thân vệ chẳng ai dám dừng lại cứu hắn, mạnh ai nấy chạy.
Thế là, hắn vinh quang trở thành tù binh của doanh thứ năm kỵ binh Đại Hạ.
Khoảnh khắc sau.
Tham tướng Nghiêm Quý bị áp giải đến trước mặt tham tướng Từ Anh của doanh thứ năm kỵ binh Đại Hạ.
“Tham tướng đại nhân, tên này là tham tướng Nghiêm Quý của Tần Châu, hắn muốn bỏ trốn nên bị ta bắt được!”
Đô úy Cát Xuân ngồi trên lưng ngựa, nhếch miệng giới thiệu Nghiêm Quý với Từ Anh.
“Tiểu tử ngươi khá đấy!”
Từ Anh thấy Cát Xuân bắt được tham tướng của đối phương thì trên mặt cũng nở một nụ cười.
Từ Anh quay sang dặn dò quân công văn theo hầu: “Ghi lại công lao cho tiểu tử này.”
“Tuân lệnh!”
Người quân công văn mặc quân trang vội vàng đáp lời.
Đô úy Cát Xuân cười hì hì, vẻ vui sướng không giấu nổi trên mặt.
“Đa tạ tham tướng đại nhân!”
Chém tướng đoạt cờ, hãm trận tranh tiên đều là đại công cả.
Việc bắt sống chủ tướng của đối phương trên chiến trường này còn hơn cả chém tướng.
Có được công lao này, khi nào có chỗ trống giáo úy, hắn sẽ được ưu tiên thăng chức.
Trong khi đô úy Cát Xuân đang cao hứng thì tâm tình của tham tướng Nghiêm Quý lại chẳng tốt chút nào.
Giờ phút này, xung quanh hắn toàn là tướng sĩ kỵ binh Đại Hạ mặc giáp cầm vũ khí sắc bén, ánh mắt ai nấy đều sắc lạnh, sát khí đằng đằng.
Dù biết quân Đại Hạ luôn đối đãi tử tế với tù binh,
nhưng nói là một chuyện, còn thực tế lại là chuyện khác.
Nỗi sợ hãi cái ch.ết vẫn bao trùm lấy hắn, hai chân hắn như nhũn ra, đứng cũng không vững.
“Ngươi là chủ tướng dẫn binh, Nghiêm Quý?”
Từ Anh khen Cát Xuân một phen xong thì mới quay sang đánh giá Nghiêm Quý đang tái mét mặt mày.
“Tướng quân, ta là Nghiêm Quý.”
Nghiêm Quý lập tức quỳ xuống: “Ta không biết trời cao đất rộng, dám đối địch với tướng quân, ta đáng ch.ết, ta đáng ch.ết!”
Nói rồi, Nghiêm Quý dập đầu lia lịa trước mặt Từ Anh.
“Mong tướng quân khai ân, tha cho ta một mạng chó, ta sau này không dám đối địch với tướng quân nữa…”
Để cầu sinh, Nghiêm Quý hạ mình xuống mức thấp nhất.
Hắn chẳng còn nhớ đến thân phận tham tướng Tần Châu Quân của mình, vội vàng xin tha.
“Được rồi, được rồi!”
“Chỉ cần ngươi thành thật nghe lời, ta có thể tha cho ngươi một mạng!”
“Nhưng nếu ngươi dám giở trò, ta sẽ lôi ngươi ra chém ngay!”
Thấy Nghiêm Quý, đường đường là một tham tướng mà lại hèn nhát như vậy, Từ Anh cũng mất hứng thú với hắn.
“Dạ, dạ.”
“Ta tuyệt đối nghe lời.”
Nghiêm Quý vội vàng dập đầu mấy cái, bộ dạng khúm núm.
“Chủ tướng dẫn binh của các ngươi là ai, hiện giờ ở đâu?”
“Các ngươi định nghênh chiến như thế nào?”
“… ”
Từ Anh liên tiếp hỏi hơn mười câu.
Tham tướng Nghiêm Quý là tham tướng của Tần Châu Quân, địa vị không hề thấp.
Tuy hắn không thể trực tiếp tiếp xúc với thái tử Tần Quang Thư và những người ở tầng lớp cao hơn, nhưng so với những binh lính bình thường, hắn biết nhiều thứ hơn.
Giờ để bảo toàn mạng sống, hắn chẳng khác nào cái rổ trút đậu, đem tất cả những gì mình biết phun ra hết.
Từ Anh nhanh chóng nắm rõ tình hình đối thủ từ miệng Nghiêm Quý.
Trước đó, tuy có kỵ binh trinh sát dò hỏi, nhưng thông tin thu được rất hạn chế, chỉ biết được tình hình đại khái.
Giờ có Nghiêm Quý cung cấp thông tin,
Từ Anh đã nắm rõ bố trí của Tần Châu Quân.
Đặc biệt khi biết phó tướng Tần Châu Quân, Tần Quang Thủy, vọng tưởng mai phục phục kích bọn họ, hắn tức giận bật cười.
“Tên Tần Quang Thủy này thân là phó tướng mà thật ngây thơ!”
“Hắn coi đánh trận là trò trẻ con chắc?”
Đối diện với lời chê bai của Từ Anh, tù binh Nghiêm Quý chỉ biết cười trừ.
“Tần Quang Thủy vốn là một tên rác rưởi ngu ngốc.”
“Nếu không phải hắn là con trai của Tần Đỉnh, hắn đã không thể thăng lên phó tướng, nắm giữ cơ hội dẫn quân độc lập.”
“Ta cũng luôn coi thường hắn, ai bảo hắn có một người cha tốt cơ chứ…”
Tiết độ sứ Tần Châu, Tần Đỉnh, dựa vào con trai và vô số người trong Tần gia để vững vàng khống chế quân đội và các chức vị quan trọng ở địa phương.
Trong số đó, có một số người thực sự có năng lực.
Nhưng phần lớn đều là hạng người tầm thường vô dụng.
Bọn họ có thể ngồi ở vị trí cao không phải nhờ năng lực thực sự, mà chủ yếu là xem xuất thân và quan hệ.
Sau khi tham tướng Từ Anh thăm dò rõ tình hình đối thủ, hắn quyết định tiếp tục tiến công.
“Lập tức báo cáo tình hình ở đây cho tướng quân!”
“Để lại một nhóm người trông giữ tù binh, thanh lý chiến trường!”
“Các binh mã còn lại lập tức chỉnh đốn đội ngũ tập kết, tiến công!”
Hiện tại, Tần Quang Thủy chia quân làm nhiều bộ phận, mai phục xung quanh Lưỡng Đạo Khẩu, muốn phục kích.
Từ Anh nhạy bén nhận thấy đây là một cơ hội tốt để tiêu diệt từng bộ phận của chúng!
Một khi tin tức ở đây truyền đi, Tần Quang Thủy có thể sẽ dẫn quân bỏ chạy.
Hắn quyết định nhanh chóng, không đợi bộ quân đến mà tự mình dẫn kỵ binh xông lên trước.
Nhiều đội kỵ binh nhanh chóng hội tụ.
Dưới sự chỉ huy của Từ Anh, bọn họ nhanh chóng tiến về Lưỡng Đạo Khẩu, nơi Tần Châu Quân đang mai phục.
Ở phía đông Lưỡng Đạo Khẩu, bên dưới một sườn đồi trong bụi cây.
Phó tướng Tần Châu Quân, Tần Quang Thủy, đích thân dẫn hơn 3000 quân mai phục ở đây.
Các bộ binh mã khác đều mai phục bí mật xung quanh, cách bọn họ không xa.
Cách đó không xa là một vùng nội địa rộng lớn, nơi có quan đạo do tổng đốc Giang Bắc, Giang Vĩnh Tài, chủ trì xây dựng.
Quan đạo này được xây dựng rộng rãi bằng phẳng, hai bên còn có rãnh thoát nước, đủ chỗ cho vài cỗ xe ngựa đi song song.
Cây cối trong phạm vi vài chục mét hai bên quan đạo đều bị dọn sạch để phòng ngừa kẻ xấu ẩn náu hành hung.
Con đường như vậy đặc biệt hữu ích cho việc điều động quân đội, thương nhân và người đi đường.
Tần Quang Thủy dù là kẻ ngu ngốc, nhưng hắn vẫn biết một số kiến thức cơ bản.
Khi đại quân hành quân, phần lớn thời gian đều không mặc giáp.
Giáp trụ của họ đều được đặt trên xe lớn hoặc ngựa thồ.
Chỉ khi phía trước có tình hình quân địch, họ mới dừng lại mặc giáp trụ, chỉnh đốn đội ngũ nghênh địch.
Bởi vì giáp trụ quá nặng nề, nếu mặc khi hành quân sẽ tiêu hao rất nhiều thể lực.
Một khi gặp địch, đánh được vài hiệp là hết hơi.
Chính vì biết quân đội hành quân sẽ không mặc giáp trụ,
nên hắn mới quyết định mai phục ở đây.
Khi quân của hắn từ nơi mai phục xông lên quan đạo, đối phương sẽ không có thời gian mặc giáp chỉnh đốn đội ngũ.
Không mặc giáp trụ, sức chiến đấu sẽ giảm đi rất nhiều.
Huống hồ, quân của hắn sẽ tấn công đồng thời từ nhiều hướng.
Chỉ cần bên hắn đánh nhanh và đủ mạnh,
hoàn toàn có thể khiến đối phương trở tay không kịp.
Trước khi đối phương kịp chỉnh đốn đội ngũ, hắn sẽ đánh tan họ, sau đó là một cuộc tàn sát đẫm máu.