Chương 198 Qua đường phí
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 198 Qua đường phí
Chương 198: Qua Đường Phí
Ngọa Ngưu Sơn, trên con đường lớn bên ngoài La Gia Bảo, vài tên con cháu Thôi gia đang ngồi trong quán trà ven đường uống trà sưởi ấm.
Phàm là người nào muốn đi qua nơi này, đều sẽ có con cháu Thôi gia tiến lên thu một khoản phí qua đường nhất định.
Bọn chúng thu phí cũng không nhiều.
Người buôn bán bình thường thì mười đồng tiền, người đi đường hai đồng.
Gặp phải người cưỡi ngựa, ngồi kiệu thì tùy cơ ứng biến.
Khu vực này giờ đã do Thôi gia bọn chúng quản lý, việc chặn đường thu phí qua đường này nghiễm nhiên đã trở thành một trong những nguồn thu của Thôi gia.
Đương nhiên, số tiền này trên danh nghĩa là thuộc về Thôi gia, nhưng trên thực tế, một phần không nhỏ phải dùng để hiếu kính cấp trên.
“Đại ca, có đoàn xe đến kìa!”
Trong lúc đám con cháu Thôi gia đang ngồi chém gió trong lều trà, một tên lên tiếng nhắc nhở.
“Hả?”
Thôi lão tam, kẻ cầm đầu, ngẩng đầu nhìn về phía con đường lớn, quả nhiên thấy một đoàn xe đang tiến đến.
“Là đoàn xe của Hàn gia.”
Một tên con cháu Thôi gia hỏi Thôi lão tam: “Chúng ta phải làm sao đây? Có chặn không?”
Bọn chúng tuy rằng chặn đường thu phí, nhưng cũng phải xem mặt người ta.
Gặp phải quan lớn hiển quý thì bọn chúng tự nhiên không dám đắc tội.
“Đất này giờ do Thôi gia chúng ta quản!”
Thôi lão tam vỗ mông đứng dậy, nói: “Đoàn xe Hàn gia muốn qua đường, lẽ nào lại không đưa lộ phí?”
“Đi, anh em, chặn chúng lại!”
“Tuân lệnh!”
Thôi lão tam dẫn đầu, mấy tên con cháu Thôi gia mang theo gậy gộc đi ra khỏi lều trà.
Trước kia, bọn chúng còn e ngại Hàn gia, thấy người ta là khúm núm.
Nhưng giờ có chỗ dựa vững chắc, lưng bọn chúng cũng cứng cáp hơn nhiều.
“Đứng lại! Đứng lại!”
“Làm gì đấy?”
Thôi lão tam hai tay chống nạnh, chặn đoàn xe của Hàn gia lại.
“Thôi lão tam, ngươi mù à!”
Một tên con cháu Hàn gia lập tức mắng: “Đoàn xe Hàn gia mà ngươi cũng dám chặn, chán sống rồi hả!”
Hàn gia vốn quen tác oai tác quái ở khu vực Ngọa Ngưu Sơn này.
Dù hiện tại đã phải nhường ra một phần lợi ích, nhưng trong lòng con cháu Hàn gia vẫn không phục.
Thấy Thôi gia, đám tiểu đệ trước kia chỉ biết lẽo đẽo theo sau mông bọn chúng, giờ lại dám chặn xe, người Hàn gia lập tức nổi nóng.
“Mù con mẹ ngươi ấy!”
Thôi lão tam không hề yếu thế đáp trả: “Hàn gia ghê gớm lắm à?”
“Ta nói cho các ngươi biết, đây là địa giới của Thôi gia ta!”
“Ông đây chặn chính là đoàn xe của Hàn gia các ngươi đấy!”
“Không có ông đây gật đầu, hôm nay đừng hòng qua được chỗ này!”
Thấy Thôi lão tam ăn nói hùng hổ như vậy, đám con cháu Hàn gia lập tức nổi giận.
“Thôi lão tam, ngươi cố ý gây sự phải không?”
Một tên con cháu Hàn gia nhảy xuống ngựa, xắn tay áo đi về phía Thôi lão tam: “Hay là chúng ta so tài một chút?”
“Sợ ngươi chắc?”
Thôi lão tam trừng mắt nhìn tên kia, cũng nhấc cây gậy trong tay lên.
“Dừng tay!”
Đúng lúc này, một quản sự của Hàn gia từ phía sau đoàn xe đi tới.
“Vô phép tắc!” Quản sự liếc xéo tên con cháu Hàn gia đang giận dữ, rồi mở miệng: “Đừng gây chuyện!”
Tên kia nhìn Thôi lão tam đang dương dương tự đắc, nắm tay ken két.
Hàn gia bọn chúng bao giờ phải chịu cái khí này chứ!
Quản sự đi tới trước mặt Thôi lão tam, chắp tay: “Thôi tam gia, lão gia nhà ta muốn vào thành đón Diệp thiếu gia và Triệu thiếu gia.”
Quản sự Hàn gia cười nói: “Mong Thôi tam gia tạo điều kiện cho.”
Thôi lão tam nghe nói lão gia tử Hàn gia đang ở trong xe, sắc mặt cũng dịu đi đôi chút.
Lão gia tử Hàn gia này ở khu vực Ngọa Ngưu Sơn cũng là một nhân vật có máu mặt.
Nếu là trước kia, chỉ cần ông ta dậm chân một cái thì cả Ngọa Ngưu Sơn cũng phải run rẩy.
Hắn, Thôi lão tam, tính là cái thá gì chứ.
Dù sao thì lạc đà gầy còn hơn ngựa béo.
Cho dù hiện tại có chỗ dựa, nhưng đối mặt với lão gia tử Hàn gia, Thôi lão tam trong lòng vẫn có chút nhút nhát.
“Cho các ngươi qua cũng được.”
Thôi lão tam nói: “Theo quy củ, phí qua đường không thể thiếu, nếu không ta không biết ăn nói với cấp trên thế nào.”
“Sẽ không để Thôi tam gia khó xử.”
Quản sự Hàn gia hỏi: “Không biết phí qua đường là bao nhiêu?”
“Một trăm lượng bạc.”
Thôi lão tam giơ một ngón tay lên.
“Thôi lão tam, ngươi không đi ăn cướp đi!”
Thấy Thôi lão tam ra giá trên trời, vừa mở miệng đã đòi một trăm lượng bạc, tên con cháu Hàn gia kia giận tím mặt.
Hắn cảm thấy Thôi lão tam cố ý nhằm vào Hàn gia bọn chúng.
Ngày thường, đoàn xe qua đường nhiều nhất cũng chỉ mất ba, năm lượng bạc.
Giờ lại đòi bọn chúng một trăm lượng, quá bắt nạt người!
“Sao, thấy ít à?” Thôi lão tam cười lạnh: “Vậy cũng được thôi, Hàn gia các ngươi giàu nứt đố đổ vách, vậy thì đưa năm trăm lượng đi!”
“Ngươi muốn chết!”
Đám con cháu Hàn gia nghe vậy càng thêm phẫn nộ.
“Sao, muốn đánh chết ta à?” Thôi lão tam khiêu khích: “Hàn gia các ngươi giỏi lắm à?”
“Mấy hôm trước bị chúng ta đánh cho quỳ xuống đất xin tha, không nhớ hả?”
“Hôm nay ông đây phải trị tội ngươi!”
Tên con cháu Hàn gia thấy Thôi lão tam láo xược như vậy, liền hô lớn: “Xông lên cho ta!”
Hàn gia vốn quen hoành hành bá đạo ở khu vực Ngọa Ngưu Sơn.
Giờ bị người ta cưỡi lên đầu bắt nạt, làm sao bọn chúng nuốt trôi cục tức này.
Tên kia vừa hô, lập tức hơn hai mươi tên gia đinh Hàn gia xông lên.
“Đừng động thủ! Đừng động thủ!”
Quản sự Hàn gia thấy hai bên sắp đánh nhau, vội vàng khuyên can.
“Hôm nay ai cản cũng vô dụng, ta phải giết chết hắn!”
Tên con cháu Hàn gia giờ phút này tràn đầy giận dữ, bất chấp tất cả xông về phía Thôi lão tam.
“Mẹ kiếp, láo toét!”
Thôi lão tam thấy người Hàn gia xông tới, cũng giận tím mặt.
“Đây là địa giới của Thôi gia ta, Hàn gia các ngươi hung hăng cái gì!” Thôi lão tam vung gậy, không hề yếu thế.
“Giết chết hắn!”
Quản sự khuyên không được, đám con cháu Hàn gia cùng hơn hai mươi tên gia đinh vây Thôi lão tam lại, hai bên trực tiếp hỗn chiến trên đường lớn.
Hàn gia mấy ngày trước bị thiệt hại nặng nề, vừa nhường địa bàn, vừa bồi bạc.
Trong lòng bọn chúng vốn đã có khí.
Giờ động thủ thì lại càng hung hăng tàn nhẫn.
“Nhanh! Nhanh đi gọi người!”
Thôi lão tam và đồng bọn ít người, rất nhanh đã không chống đỡ nổi, bị vây đánh.
Có người Thôi gia lao ra khỏi vòng vây, chạy về phía xa.
“Dừng tay!”
Quản sự Hàn gia thấy không ngăn được, vội vàng chạy về phía sau hô lão gia tử.
Hàn lão gia tử thấy mọi người đánh nhau thành một đoàn, tức giận đến run người.
Lần này bọn chúng vất vả lắm mới gom đủ 50 vạn lượng bạc, đến đây đưa cho Diệp Hạo và Triệu Văn Nghĩa.
Hàn lão gia tử đích thân đến là để đôi bên hòa giải.
Ai ngờ còn chưa đến nơi thì hai bên đã động thủ.
“Đồ hỗn trướng!”
Hàn lão gia tử vung gậy đánh vào người tên con cháu Hàn gia vừa động thủ, giận dữ mắng: “Đến lúc nào rồi mà còn làm cái trò thất phu này!”
“Lão gia, bọn chúng quá kiêu ngạo, ta không ưa nổi.” Tên kia cũng đầy bụng ấm ức.
“Cút về! Tự đi lĩnh phạt!”
“Vâng.”
Đối mặt với lão gia tử uy nghiêm, tên kia không dám cãi lại, ảo não lui ra.
Hàn lão gia tử nhìn Thôi lão tam đang ôm hai má sưng đỏ, thở dài một tiếng.
“Ngươi là người Thôi gia?”
Hàn lão gia tử hỏi.
“Ừ.”
Thôi lão tam nhìn đám con cháu Hàn gia xung quanh đang trừng mắt nhìn mình, gật đầu.
“Con cháu Hàn gia ta thiếu quản giáo, đụng chạm đến các ngươi, ta thay bọn chúng xin lỗi.”
Hàn lão gia tử chắp tay với Thôi lão tam: “Xin lỗi.”
Thôi lão tam thấy Hàn lão gia tử khách khí như vậy, ngược lại cảm thấy có chút ngại.
Dù sao thì khiêu khích trước là bọn chúng.
“Đưa cho bọn chúng một ngàn lượng bạc, coi như tiền thuốc men.”
Hàn lão gia tử dặn dò quản sự.
“Vâng.”
Quản sự lập tức lấy ra một ngàn lượng ngân phiếu, đưa cho Thôi lão tam.
Thôi lão tam thấy một ngàn lượng ngân phiếu, trên mặt lập tức nở nụ cười, đột nhiên cảm thấy trận đòn này cũng không uổng công chịu đựng.
“Hàn lão gia tử, không phải ta làm khó dễ các ngươi.”
Thôi lão tam nói: “Nơi này giờ do Thôi gia chúng ta quản, ai qua đây cũng phải theo quy củ.”
“Yên tâm, sau này người Hàn gia ta qua đây, hiếu kính không thể thiếu.”
“Được, các ngươi đi đi.”
Thôi lão tam thấy Hàn lão gia tử vừa chịu nhận lỗi vừa cho bạc, nên cũng theo đó mà xuống nước.
Hàn lão gia tử mỉm cười nói một tiếng cảm ơn với Thôi lão tam, rồi mới xoay người trở về xe ngựa.
Nhưng khi ông ta vừa vào xe, nụ cười trên mặt liền tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt đầy oán độc.
Thôi gia này khinh người quá đáng!
Chờ Hàn gia bọn chúng thở được, kẻ đầu tiên ông ta diệt chính là Thôi gia!