Chương 1973 Thật lớn quan uy!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1973 Thật lớn quan uy!
Chương 1973 Thật Lớn Quan Uy!
Mai Vĩnh Chân ngã nhào xuống đất, đau đớn kêu rên.
“Mai huynh!”
“Mai huynh đệ, huynh không sao chứ!”
“. . .”
Thấy Mai Vĩnh Chân bị đánh, Lục Tam Lang, Bàng Kỳ vội xông lên đỡ, kiểm tra thương thế cho huynh ấy.
“Các ngươi quá kiêu ngạo rồi!”
“Mai huynh chỉ nói vài câu, các ngươi sao có thể động thủ đánh người!”
“Các ngươi cũng quá bắt nạt người rồi!”
Những người khác thì trừng mắt nhìn gã thanh niên quan quân vừa ra tay, tỏ vẻ bất mãn.
“Hừ!”
Thanh niên quan quân trừng lại đám học viên, thái độ vẫn hung hăng, thô bạo.
“Bắt nạt các ngươi thì sao?”
“Có muốn so tài với lão tử không?”
Hắn ngạo mạn mắng: “Các ngươi còn dám ồn ào, ta đánh luôn cả đám!”
“Nơi này là địa bàn của Đại Hạ quân đoàn ta, cả cái Liêu Châu này đều do lão tử đánh xuống!”
“Nếu không có lão tử, đám các ngươi chắc còn đang làm trâu làm ngựa cho người ta đấy!”
“Giờ thì cứng cổ rồi, dám quản cả lão tử, các ngươi là cái thá gì!”
Đối diện với những lời nhục mạ của thanh niên quan quân, không ít người giận đến run người.
Nhưng hắn ta nói cũng không sai.
Nếu không có Đại Hạ quân đoàn đánh hạ Liêu Châu, bọn họ đã chẳng thể vươn mình.
“Mai huynh, huynh không sao chứ?”
Lục Tam Lang đỡ Mai Vĩnh Chân ngồi xuống bậc thang, đầy vẻ oán giận.
“Không sao, không sao.”
Mai Vĩnh Chân xoa xoa hông, có chút đau đớn nói: “Nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.”
“Có cần đưa huynh đến y quán không?”
Mai Vĩnh Chân xua tay: “Không cần làm ầm ĩ lên thế, chỉ là bị té thôi mà.”
“Nghe rõ đây cho lão tử!”
“Đây là địa bàn của Đại Hạ quân đoàn!”
“Đừng tưởng rằng mặc vào bộ quan phục này là có thể đứng ngang hàng với chúng ta!”
“Đám các ngươi không có nửa điểm công lao, còn không có tư cách đứng ngang hàng với lão tử!”
“. . .”
Đúng lúc gã thanh niên quan quân đang răn dạy đám người thì thư ký lệnh Đoạn Minh Nghĩa nghe tin chạy tới.
“Xảy ra chuyện gì?”
Đoạn Minh Nghĩa chen qua đám đông, tiến lên hỏi.
Thấy Đoạn Minh Nghĩa đến, mấy gã thanh niên quan quân vừa động thủ đều kéo ống tay áo xuống.
“Đoạn đại nhân!”
“Không có gì đâu!”
Thanh niên quan quân dẫn đầu cười hề hề nói: “Ta đùa giỡn với bọn họ thôi mà.”
“Đùa giỡn?”
Đoạn Minh Nghĩa nhíu mày.
Hắn chỉ vào một học viên mặt mũi sưng vù, chất vấn: “Đùa giỡn mà sưng mặt sưng mũi, vỡ đầu chảy máu thế này à?”
“Ngươi không phải là đang bắt nạt người đấy chứ?”
“Đoạn đại nhân, oan uổng quá.”
Thanh niên quan quân giải thích: “Ngài cũng biết, chúng ta đều là đám thô nhân trên chiến trường, động tay động chân không biết nặng nhẹ.”
“Vừa rồi đùa giỡn, ra tay khó tránh khỏi hơi mạnh tay.”
“Ngươi nói có đúng không?”
Thanh niên quan quân vừa nói vừa trừng mắt nhìn gã học viên mặt mũi sưng vù.
Học viên kia lau máu mũi, không dám lên tiếng.
“Đoạn đại nhân!”
“Rõ ràng là mấy người bọn hắn ỷ thế hiếp người!”
“Mong Đoạn đại nhân làm chủ cho chúng ta!”
Thấy thanh niên quan quân kia đổi trắng thay đen, Bàng Kỳ căm phẫn đứng ra, chỉ vào mấy gã thanh niên quan quân, tố cáo với Đoạn Minh Nghĩa.
Vài tên thanh niên quan quân nghe vậy, sắc mặt nhất thời trầm xuống.
Thanh niên quan quân dẫn đầu liếc nhìn Bàng Kỳ, ánh mắt sắc như dao, tràn ngập sát khí.
Hắn cảnh cáo Bàng Kỳ: “Ngươi còn dám ăn nói lung tung, ta xé nát miệng ngươi!”
Đối diện với ánh mắt hung ác của thanh niên quan quân, Bàng Kỳ sợ hãi run lên, lùi lại mấy bước.
Các học viên khác thấy vậy, càng không dám lên tiếng.
Đối phương là người của Đại Hạ quân đoàn, bọn họ không thể trêu vào.
Lục Tam Lang cũng không ưa mấy gã thanh niên quan quân này.
Thấy bạn tốt của mình bị đe dọa, bắt nạt, hắn lấy hết dũng khí, đứng lên.
“Đoạn đại nhân, mấy người bọn hắn đúng là ỷ thế hiếp người, mong Đoạn đại nhân minh xét.”
“Xin Đoạn đại nhân minh xét!”
Bàng Kỳ thấy Lục Tam Lang đứng ra, nhất thời thêm dũng khí, phụ họa theo.
Chỉ là ánh mắt hắn nhìn về phía mấy gã thanh niên quan quân vẫn còn có chút né tránh.
Đoạn Minh Nghĩa không phải kẻ ngốc.
Qua những lời đối thoại, hắn đã đoán ra đại khái chuyện gì xảy ra.
Hắn quay đầu nhìn về phía mấy gã thanh niên quan quân.
Đoạn Minh Nghĩa hỏi: “Vì sao các ngươi bắt nạt người, còn động thủ đánh người?”
Mấy gã thanh niên quan quân đối diện với câu hỏi của Đoạn Minh Nghĩa, không hề lo lắng.
“Ta thấy bọn chúng không vừa mắt!”
Thanh niên quan quân dẫn đầu khó chịu nói: “Bọn chúng không có công lao gì, dựa vào cái gì mà đứng ngang hàng với chúng ta?”
“Đừng nói xa xôi thế!”
“Ta hỏi các ngươi trước, bọn họ trêu chọc các ngươi sao?”
“Không có!”
“Nếu không có, vậy là vô cớ đánh người!”
Đoạn Minh Nghĩa lạnh lùng nói: “Mấy người các ngươi động thủ đánh người, vậy là sai rồi.”
“Bây giờ lập tức xin lỗi bọn họ, sau đó viết bản kiểm điểm 3000 chữ, ngày mai kiểm điểm trước mặt mọi người!”
Đối diện với quyết định của Đoạn Minh Nghĩa, mấy gã thanh niên quan quân liếc nhìn nhau, đầy vẻ không phục.
Thanh niên quan quân dẫn đầu nói: “Đoạn đại nhân, ngài bênh người ngoài quá rồi, ta không phục.”
“Chúng ta đều là người có công lao, mới được chọn đến luân phiên huấn luyện ở trung đoàn.”
“Chúng ta đều là công thần của Đại Hạ quân đoàn, công lao được ghi rõ ràng!”
“Giờ ngài muốn chúng ta xin lỗi bọn chúng, còn phải viết kiểm điểm?”
“Đùa à!”
“Ai thích viết thì viết, ta thì không!”
Đoạn Minh Nghĩa tuy là thư ký lệnh của tổng đốc phủ, quan không nhỏ.
Nhưng đối với đám quân hán xuất thân từ quân đội mà nói, đừng nói Lục Tam Lang, ngay cả Đoạn Minh Nghĩa bọn họ cũng chẳng coi ra gì.
Nếu không có bọn họ liều mạng chém giết trên chiến trường, Đoạn Minh Nghĩa là cái thá gì.
Giờ đám người không có công lao gì lại đến trước mặt bọn họ chỉ trỏ, khiến bọn họ rất khó chịu.
“Ngươi muốn kháng lệnh?”
Đoạn Minh Nghĩa không ngờ mấy gã thanh niên quan quân không phục quản giáo, sắc mặt nhất thời trở nên âm trầm.
“Đoạn đại nhân, đây chỉ là một hiểu lầm thôi.”
“Chúng ta mới đến, chưa quen biết nhau, có chút xung đột cũng là chuyện bình thường, không cần làm ầm ĩ lên.”
Mai Vĩnh Chân thấy bầu không khí có chút căng thẳng, vội đứng ra hòa giải.
“Không đánh nhau thì không quen biết mà.”
“Dù sao ta cũng không bị thương gì, huynh đài nào bị thương thì đến y quán mua ít thuốc, nghỉ ngơi hai ngày là ổn thôi. . .”
Mai Vĩnh Chân muốn xí xóa mọi chuyện.
Dù sao ngẩng đầu không thấy, cúi đầu vẫn gặp.
Nếu đắc tội đám người xuất thân từ quân đội này, sau này bọn họ nhất định sẽ trả thù.
Chi bằng nhịn một chút, chịu thiệt một chút, không muốn làm lớn chuyện.
“Đoạn đại nhân, ngài xem, chính bọn họ cũng nói không có gì.”
“Ta thấy chuyện này ngài bỏ qua đi.”
Thanh niên quan quân liếc nhìn Đoạn Minh Nghĩa, khóe miệng lộ ra nụ cười châm chọc.
“Cái gì gọi là ta bỏ qua?”
Đoạn Minh Nghĩa hừ lạnh nói: “Ta là thư ký lệnh của tổng đốc phủ, phụ trách quản lý trung đoàn luân phiên huấn luyện!”
“Các ngươi đã đến đây, phải tuân thủ quy củ của nơi này!”
“Đánh người, phải chịu trừng phạt, việc này không có gì để bàn!”
“Đoạn đại nhân thật lớn quan uy!”
“Được thôi, chúng ta đánh người đấy, ngươi làm gì được chúng ta!”
Một gã thanh niên quan quân ngước cổ lên nói: “Ngươi còn có thể giết chúng ta chắc?”