Chương 1968 Bạch Mã Trấn!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1968 Bạch Mã Trấn!
Chương 1968: Bạch Mã Trấn!
Tần Châu Tiết Độ Phủ.
Vĩnh Bắc Phủ, hướng về phía đông.
Đại quân Tần Châu đang ráo riết càn quét mấy toán sơn tặc giặc cỏ trong khu vực này.
Trong một cái lều trại ven đường, Tần Hồng, tướng quân của Tần Châu Quân, đang cùng vài tên phó tướng, giáo úy vây quanh bản đồ bàn chuyện quân cơ.
Tần Hồng là bà con xa của Tiết độ sứ Tần Đỉnh, đồng thời cũng là một viên đại tướng của Tần Châu Quân.
Hiện tại, Tần Châu Quân dốc toàn bộ lực lượng, dưới sự chỉ huy của Binh mã sứ Tần Quang Thư, viễn chinh Quang Châu để phòng bị Thụy vương.
Tần Hồng, vị đại tướng này, đích thân trấn giữ Vĩnh Bắc Phủ.
Chỉ có điều mấy tháng nay, sơn tặc trong vùng nổi lên như ong vỡ tổ.
Tần Hồng đích thân dẫn một vạn quân đi chinh phạt.
Trong gần một tháng, hắn đánh năm trận thắng cả năm, chém giết hơn 2000 sơn tặc, bắt sống hơn 4000 tên.
Chỉ là chiến thắng liên tiếp cũng không khiến Tần Hồng vui vẻ chút nào, trái lại còn lo lắng hơn.
Những toán sơn tặc này đột nhiên xuất hiện khiến người ta hết sức bất ngờ.
Qua giao chiến, quân Tần Châu thu được rất nhiều binh khí tinh xảo.
Rõ ràng là, phía sau đám sơn tặc này có kẻ chống lưng.
Nếu không, chúng không thể làm loạn lớn đến vậy!
Hiện tại, hắn đã báo cáo việc này lên Tiết Độ Phủ, hy vọng cơ cấu tình báo Thính Phong Lâu sẽ tra rõ mọi chuyện.
“Hiện tại, mấy toán sơn tặc giặc cỏ này đã bị chúng ta dồn vào khu vực từ Trương Gia Trang đến Phùng Gia Trấn.”
“Bọn chúng liên tục bại trận, sĩ khí đang xuống dốc.”
Tần Hồng chỉ tay vào mấy điểm trên bản đồ, phân công nhiệm vụ cho các tướng lĩnh dưới quyền.
“Vùng này không có địa thế hiểm trở để phòng thủ, sơn tặc giặc cỏ sẽ không ngồi chờ chết, nhất định sẽ điên cuồng tìm đường tháo chạy.”
Tần Hồng phân tích: “Vì lẽ đó, chúng ta sẽ dùng một bộ phận nhỏ binh lực tấn công, khiến chúng phải chia quân phá vòng vây.”
“Còn chủ lực của ta sẽ bày thiên la địa võng bên ngoài, tranh thủ một mẻ hốt gọn lũ sơn tặc giặc cỏ này!”
Tần Hồng nói đến đây thì dừng lại một chút.
“Mấy ngày gần đây, biên giới không yên ổn!”
“Thụy vương lấy danh nghĩa thay quân, liên tục điều động binh lính áp sát biên giới của chúng ta.”
“Những toán sơn tặc giặc cỏ này đột nhiên nổi lên, ta nghi ngờ phía sau cũng có Thụy vương chống lưng.”
“Chủ lực đại quân của ta đang ở bên ngoài, Thụy vương chỉ sợ là có dã tâm nhòm ngó Vĩnh Bắc Phủ của ta.”
“Chúng ta cần phải nhanh chóng kết thúc chiến sự ở đây!”
“Trận cuối cùng này, chúng ta phải đánh cho ra khí thế, đánh cho ra quân uy của Tần Châu Quân!”
“Như vậy không chỉ có thể khiến những toán sơn tặc khác khiếp sợ, mà còn có thể răn đe Thụy vương, khiến hắn không dám manh động!”
“Tuân lệnh!”
Các tướng lĩnh đồng loạt đáp lời.
Tần Hồng thân là đại tướng trấn giữ khu vực biên giới, rất nhạy bén với cục diện.
Thông qua một loạt sự việc gần đây, hắn đã nhận ra Thụy vương có chút rục rịch.
Hắn cần một trận đại thắng để bảo đảm sự ổn định trong khu vực.
“Báo!”
Khi Tần Hồng đang bố trí tổng tiến công tiêu diệt sơn tặc giặc cỏ cho các tướng lĩnh thì bên ngoài vọng vào tiếng vó ngựa dồn dập.
Khoảnh khắc sau.
Một tên người đưa tin vội vã xông vào lều vải dựng ven đường.
“Tướng quân, có chuyện lớn rồi!”
“Quân đội Thụy vương đột nhiên chia nhiều đường tấn công chúng ta!”
“Cái gì!”
Lời vừa nói ra, mọi người đều kinh hãi.
“Chuyện này có thật không?”
Tần Hồng nhìn người đưa tin, hỏi lại để xác nhận.
“Tướng quân, thuộc hạ không dám dối trá quân tình!”
“Đường Tam, tướng quân dưới trướng Thụy vương, đã tấn công đại doanh biên giới của ta.”
“Ba ngàn binh mã đóng giữ ở đại doanh biên giới bị đánh tan tác, giáo úy Tần Quang Chiếu tử trận!”
“Thi Hồng Đồ, tướng quân dưới trướng Thụy vương, dẫn một vạn quân vượt biên giới, đã chiếm ba thị trấn của chúng ta!”
“Hơn mười đồn biên phòng mà chúng ta bố trí ở biên giới đều bị phá hủy!”
…
Lời của người đưa tin khiến tim của đám tướng lĩnh chìm xuống vực sâu.
“Thụy vương muốn làm gì!”
“Chết tiệt Thụy vương!”
“Hắn lẽ nào muốn khai chiến với Tần Châu Tiết Độ Phủ của chúng ta sao?”
Sau kinh ngạc, các tướng lĩnh tràn ngập phẫn nộ trước việc quân đội Thụy vương đột nhiên tấn công.
So với các tướng lĩnh căm phẫn, Tần Hồng bình tĩnh hơn nhiều.
“Không phải Thụy vương muốn khai chiến với Tần Châu Tiết Độ Phủ của chúng ta, mà là hắn đã làm như vậy rồi!”
Tần Hồng nhìn quanh mọi người, sắc mặt trở nên nghiêm nghị.
“Tiết độ sứ đại nhân sắp xưng đế, Thụy vương lại đột nhiên xuất binh tấn công chúng ta!”
“Rõ ràng, Thụy vương muốn ngăn cản Tiết độ sứ đại nhân xưng đế!”
Tần Hồng hừ lạnh: “Hắn muốn ngăn cản, đúng là nằm mơ!”
“Nếu bọn chúng đã đến đánh, thì binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn!”
“Đẩy lùi quân đội Thụy vương, coi như là quà mừng Tiết độ sứ đại nhân đăng cơ!”
Tần Hồng thân là lão tướng của Tần Châu Tiết Độ Phủ, không hề hoang mang khi đối mặt với cuộc tấn công bất ngờ của Thụy vương.
“Truyền lệnh!”
Tần Hồng lớn tiếng nói: “Các doanh binh mã lập tức tập kết, trước tiên mặc kệ lũ sơn tặc giặc cỏ, đẩy lùi quân đội Thụy vương trước đã!”
Hiện tại, đại quân Thụy vương xâm lấn, việc vây quét sơn tặc giặc cỏ trở thành thứ yếu.
“Tuân lệnh!”
Tuy rằng chỉ còn một bước nữa là có thể tiêu diệt đám sơn tặc giặc cỏ, nhưng việc triệt binh lúc này chẳng khác nào dã tràng xe cát.
Có điều, đại quân Thụy vương đã tấn công, binh lực của họ có hạn, trước hết phải đẩy lùi ngoại địch, ổn định tình hình đã rồi tính sau.
Nếu Vĩnh Bắc Phủ bị công hãm, thì nhánh đại quân này của họ sẽ trở thành bèo dạt mây trôi, không có chỗ đặt chân.
Tần Hồng ra lệnh một tiếng, hơn một vạn Tần Châu Quân đang chuẩn bị quyết chiến với sơn tặc giặc cỏ nhanh chóng rút lui, thẳng tiến về phủ thành Vĩnh Bắc Phủ.
Vĩnh Bắc Phủ là trọng trấn biên giới, tường thành cao dày, lại có 3000 binh mã đóng giữ.
Sau khi một vạn quân của họ trở về, dù Thụy vương có mười vạn đại quân cũng không làm gì được.
Phản ứng của Tần Hồng, với tư cách là một đại tướng, không thể nói là chậm.
Nhưng hắn không biết rằng, hắn đã bị người ta để mắt tới từ lâu.
Khi Tần Hồng dẫn quân về viện trợ đến một nơi gọi là Bạch Mã Trấn thì hơn 3000 sơn tặc giặc cỏ từ phía sau lưng đuổi theo, tấn công quân hậu vệ của họ.
Đám sơn tặc giặc cỏ này vốn đã đến đường cùng, sắp bị tiêu diệt đến nơi, nhưng việc Tần Hồng dẫn quân về viện trợ đã cho chúng cơ hội thở dốc.
Chúng không những không nhân cơ hội đào tẩu, mà còn phản công.
Bởi vì chúng biết, đại quân của Thụy vương đã tấn công trên quy mô lớn.
Hậu thuẫn của chúng đã đến rồi!
Sơn tặc giặc cỏ đột nhiên phản công khiến Tần Hồng vừa giận vừa sợ.
Bọn họ không chém tận giết tuyệt đám sơn tặc, vốn là đã tha cho chúng một mạng.
Vậy mà lũ sơn tặc lại được đằng chân lân đằng đầu, dám chủ động tấn công.
Sĩ có thể nhẫn, ai không thể nhẫn!
Tần Hồng lập tức phái một tên tham tướng dẫn 3000 quân quay lại thu thập đám sơn tặc này.
“Báo!”
“Chúng ta phát hiện một đội lớn quân của Thụy vương, đang tiến về phía chúng ta!”
Tần Hồng và quân lính mới đi được chưa đầy mấy dặm thì đã có tin báo về tình hình quân địch.
“Địch có bao nhiêu?”
“Khoảng 4000-5000 người!”
“Quân đội Thụy vương đến nhanh thật!”
Tần Hồng kinh ngạc vì quân đội Thụy vương thâm nhập nhanh đến vậy, nhưng cũng không hoảng loạn.
Chỉ là 4000-5000 người, bọn họ có hơn vạn quân, không đáng để vào mắt.
“Bày trận nghênh chiến!”
Tần Hồng quyết định nghênh chiến quân đội Thụy vương ngay tại Bạch Mã Trấn, tiêu diệt chúng tại chỗ.
Nhưng ai ngờ, họ vừa bày trận xong thì lại có thám báo đến báo.
“Báo!”
“Tướng quân, ở phía đông của chúng ta cũng phát hiện quân đội Thụy vương, ước chừng hơn 3000 người!”
“Báo!”
“Phía bắc cũng phát hiện một nhánh quân đội Thụy vương, ước chừng 7000-8000 người!”
Tình hình quân địch liên tục báo về chỗ Tần Hồng, khiến hắn không thể ngồi yên được nữa.
Mỗi hướng đều phát hiện quân địch.
Rõ ràng, quân đội Thụy vương đã bao vây Bạch Mã Trấn từ lâu, giăng sẵn một cái túi lớn.
Bản thân hắn vội vàng rút lui, vô tình lọt vào vòng mai phục của đối phương!
Quân đội Thụy vương từ mọi hướng xông tới, một trận ác chiến khó tránh khỏi.