Chương 196 Tâm tình bất mãn
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 196 Tâm tình bất mãn
Chương 196: Tâm Tình Bất Mãn
Bên ngoài Hòa Ký Tửu Lâu, Đô Úy Đỗ Tuấn Kiệt vừa bước ra, Trương Vân Xuyên và Đỗ Hành đã vội vàng tiến lên nghênh đón.
“Đại ca, người của chúng ta lại đoạt thêm ba cái làng từ tay Hàn gia rồi!”
Đỗ Hành hưng phấn bẩm báo tình hình chiến sự mới nhất cho Đỗ Tuấn Kiệt.
Hàn gia ở Ngọa Ngưu Sơn quả thực có thực lực không nhỏ. Không chỉ có tiền bạc hùng hậu, mà còn sở hữu một lượng lớn lực lượng vũ trang đáng gờm. Một mặt là đám sơn tặc trong Ngọa Ngưu Sơn, mặt khác là sức mạnh từ các võ quán, tiêu cục và bang phái lớn. Nhưng đám sơn tặc thì đang bị Tuần Phòng Quân truy quét gắt gao, giờ chẳng dám bén mảng xuống núi nữa. Còn các võ quán, tiêu cục và bang phái thì kẻ ch.ết, người bị bắt, cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Hàn gia bây giờ chẳng khác nào phượng hoàng trụi lông, đang bị Đỗ gia, Triệu gia cùng một đám gia tộc nhỏ thừa thắng xông lên.
“Về rồi nói.”
Đỗ Tuấn Kiệt liếc nhìn Trương Vân Xuyên và Đỗ Hành, mặt mày tối sầm lại, trực tiếp xoay người lên ngựa rời đi.
Trương Vân Xuyên và Đỗ Hành nhìn nhau, không hiểu ra sao.
“Đại ca làm sao vậy?”
Đỗ Hành khó hiểu hỏi: “Ăn một bữa tiệc rượu mà trông chẳng vui vẻ gì cả?”
“Ta cũng không biết.”
Trương Vân Xuyên trầm ngâm rồi nói: “Đi thôi, chúng ta về trước đã.”
Đỗ Tuấn Kiệt mang tâm trạng bực dọc trở về Đỗ gia. Đỗ Hành và Trương Vân Xuyên không biết chuyện gì xảy ra nên cũng không dám nhiều lời.
“Những người khác lui xuống hết đi, hai người các ngươi ở lại.”
Trong đại sảnh, Đỗ Tuấn Kiệt phất tay cho hạ nhân lui ra, chỉ giữ lại hai phụ tá đắc lực là Trương Vân Xuyên và Đỗ Hành.
“Đại ca, có chuyện gì vậy?”
Đỗ Hành thấy hạ nhân đã ra ngoài hết thì tò mò hỏi: “Sắc mặt huynh có vẻ không tốt.”
“Thượng tầng đàm phán hòa bình với Hàn gia rồi.”
Đỗ Tuấn Kiệt tức giận đấm mạnh xuống bàn, bất bình nói: “Cmn, chỉ vì sáu cái thôn trấn mà bọn chúng đã bị mua chuộc!”
“Cái gì?”
“Đàm phán hòa bình?”
Đỗ Hành cũng kinh ngạc không kém.
“Ý là sao?”
“Không đ.ánh nữa à?”
Đỗ Tuấn Kiệt thở phì phò: “Thượng tầng đã đàm phán hòa bình rồi, còn đ.ánh đấm gì nữa!”
“Cmn, chúng ta dốc người dốc của, bận việc nửa ngày, hóa ra công cốc!”
Nghĩ đến việc Đỗ gia tốn bao công sức mới giành được quyền kiểm soát một thôn trấn, Đỗ Tuấn Kiệt cảm thấy tức muốn nổ tung. Đỗ gia đã mạo hiểm lớn như vậy để đối đầu với Hàn gia, giờ chỉ một câu nói không đ.ánh nữa là bọn họ phải bắt tay giảng hòa. Nếu Hàn gia lấy lại được sức thì chẳng phải sẽ tìm cách chèn ép Đỗ gia đến ch.ết sao?
“Đô Úy đại nhân, rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy, ta nghe mà chẳng hiểu gì cả.”
Trương Vân Xuyên trong lòng kinh sợ, đồng thời cũng muốn biết ngọn ngành câu chuyện.
“Hàn gia đã tìm Diệp thiếu gia và Triệu Văn Nghĩa.”
“Hàn gia đồng ý nhường ra sáu thôn trấn, lại bồi thêm 50 vạn lượng bạc trắng để đàm phán hòa bình.”
“Triệu Văn Nghĩa bọn họ đã đồng ý.”
Đỗ Tuấn Kiệt giải thích: “Sáu thôn trấn này, bọn họ chia nhau cả.”
“Chu Nghiêu một cái, Thôi gia hai cái, Trần gia hai cái, Đỗ gia chúng ta một cái.”
Trương Vân Xuyên nghe vậy thì nhíu mày.
“Vậy còn Triệu Gia Tập thì sao?”
“Thực lực bọn họ quá yếu.” Đỗ Tuấn Kiệt giải thích: “Bọn họ không đủ tư cách độc lập quản lý một thôn trấn, sau này Triệu Gia Tập sẽ do Thôi gia quản lý.”
“. . .”
Trương Vân Xuyên nghe xong thì trong lòng không vui.
“Đô Úy đại nhân, bọn họ làm vậy chẳng phải quá bắt nạt người sao?”
Trương Vân Xuyên nói: “Triệu gia dốc người dốc của, Triệu Trường Đức suýt chút nữa thì m.ất m.ạng trong tay Hàn gia. Triệu gia thương vong nhiều như vậy, giờ lại phải nghe theo Thôi gia, vậy chẳng phải là làm không công sao?”
“Ai, ta cũng không muốn như vậy.” Đỗ Tuấn Kiệt nói: “Nhưng lần này là do Triệu Văn Nghĩa và Diệp thiếu gia bọn họ phân chia, ta đến cơ hội xen vào cũng không có.”
Đỗ gia xét cho cùng cũng chỉ là một gia tộc nhỏ ở Ngọa Ngưu Sơn, không có tư cách đứng ngang hàng với đám thiếu gia thượng tầng kia. Bọn họ chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời mà thôi. Việc có thể leo lên được mối quan hệ với Diệp gia đã là may mắn lắm rồi. Nếu không có quan hệ với Diệp gia, có lẽ bọn họ chẳng vớt vát được gì đâu.
“Vậy thì thế này, lần này thu được tiền tài, vải vóc từ Hàn gia, chuyển bốn phần mười cho Triệu gia, coi như là bồi thường cho bọn họ.”
Đỗ Tuấn Kiệt cũng cảm thấy lần này có lỗi với Triệu gia. Triệu gia là lực lượng chủ lực trong trận chiến này, vậy mà chẳng được gì cả. Hơn nữa, Triệu gia lại do Trương Đại Lang liên lạc, nể mặt Trương Đại Lang, hắn quyết định cho Triệu gia một chút lợi lộc.
“Đô Úy đại nhân, đây không phải là vấn đề tiền bạc bồi thường.” Trương Vân Xuyên nói: “Chúng ta đ.ánh hạ địa bàn, dựa vào cái gì mà phải chia cho Thôi gia và Trần gia?”
“Chúng ta ở phía trước liều sống ch.ết, bọn họ bây giờ trực tiếp hái quả đào, chuyện này là sao?”
“Đây là do thượng tầng phân chia.” Đỗ Tuấn Kiệt động viên Trương Vân Xuyên: “Ngươi oán giận cũng vô ích thôi, ai bảo thực lực của chúng ta quá yếu.”
Trần gia và Thôi gia đã sớm có quan hệ với Tiết Độ Phủ. Tuy rằng lần này bọn họ không đóng góp gì nhiều, nhưng lại được chia nhiều hơn cả Đỗ gia. Trong lòng Đỗ Tuấn Kiệt cũng khó chịu vô cùng. Nếu không phải nể mặt thượng tầng, hắn đã lật bàn tại chỗ rồi.
“Đô Úy đại nhân, ta cảm thấy chuyện này không thể bỏ qua như vậy được.”
Trương Vân Xuyên nói: “Chúng ta liều sống ch.ết mới tranh được, vậy mà người ta lại dễ dàng phân phát đi như vậy, coi chúng ta dễ ức h.iếp à?”
“Nếu cứ theo cách phân chia này, chúng ta mãi mãi cũng chỉ là những nhân vật ở biên giới trong mắt thượng tầng, sẽ không được coi trọng đâu.”
Đỗ Tuấn Kiệt liếc nhìn Trương Vân Xuyên: “Ngươi có biện pháp gì?”
“Bọn họ ăn th.ịt, đến canh cũng không cho chúng ta húp, quá đáng lắm rồi, nhất định phải làm ầm lên!”
“Ngươi không làm ầm lên thì ai biết ngươi nặng bao nhiêu cân?” Đỗ Tuấn Kiệt lúc này đã hiểu ý của Trương Vân Xuyên.
“Ngươi muốn làm ầm lên như thế nào?”
“Đô Úy đại nhân, chuyện này cứ giao cho ta đi.” Trương Vân Xuyên vỗ ngực nói: “Ta sẽ cho bọn họ biết, không có Triệu gia và Đỗ gia dốc người dốc của thì bọn họ chẳng là cái thá gì cả.”
“Ừm.”
Đỗ Tuấn Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Làm ầm lên cũng tốt, để thượng tầng thấy được thái độ của chúng ta. Nếu không thì bị thiệt thòi cũng không dám hé răng, vậy sau này chúng ta thật sự thành con ghẻ mất.”
Đỗ Tuấn Kiệt căn dặn: “Nhưng có một điều, đừng trực tiếp động thủ với Chu gia, Thôi gia, Trần gia. Đ.ánh chó cũng phải ngó mặt chủ, sau lưng bọn họ có Triệu gia và Diệp gia chống lưng, tính ra thì chúng ta cũng là người một nhà, làm loạn lên thì không hay.”
Thôi gia và Trần gia là người ở khu vực Ngọa Ngưu Sơn, Chu gia là người ở Lâm Xuyên Phủ. Thượng tầng của bọn họ đều là Diệp gia và Triệu gia ở Tiết Độ Phủ, giống như Đỗ gia vậy. Lần này Đỗ gia không hài lòng với cách phân chia, theo Đỗ Tuấn Kiệt thì làm ầm lên để bày tỏ thái độ bất mãn là được, không thể làm quá căng.
“Đô Úy đại nhân, huynh cứ chờ xem.”
Trương Vân Xuyên cáo từ Đỗ Tuấn Kiệt rồi đi thẳng đến Triệu gia. Tuy rằng hắn đã bận việc nửa ngày ở hậu trường mà chẳng được gì, nhưng trong lòng hắn không hề cam tâm. Trong kế hoạch của hắn, lần này mượn thế của Đỗ gia và Tiết Độ Phủ để đ.ánh bại Hàn gia, sau đó nâng Triệu gia lên, để Đông Nam Nghĩa Quân âm thầm khống chế. Sau đó, các loại chuyện làm ăn ở khu vực Ngọa Ngưu Sơn sẽ biến thành tiền hiếu kính, vậy thì sẽ có một khoản không nhỏ, Đông Nam Nghĩa Quân có thể phát triển lớn mạnh. Ai ngờ người của Tiết Độ Phủ lại trực tiếp đàm phán hòa bình với Hàn gia. Hắn ủng hộ Triệu gia mà không những không đứng lên được, trái lại còn chẳng được gì cả. Chuyện này khác xa so với mong muốn của hắn, hắn nhất định không thể bỏ qua như vậy được.
“Cmn, coi Triệu gia chúng ta là cái gì?”
“Chúng ta dốc người dốc của, địa bàn không cho, bạc cũng không có!”
“Chúng ta thương vong nhiều như vậy, tiền trợ cấp mà Triệu gia phải bỏ ra đã vượt quá 1 vạn lượng rồi!”
“Bắt người Triệu gia chúng ta không ra gì à!”
Khi Trương Vân Xuyên nói về cách phân chia của thượng tầng, Triệu Lập Bân, một chàng trai trẻ tuổi, đã vỗ bàn mắng người. Hắn cảm thấy chuyện này quá bất công. Bọn họ dốc người dốc của, vậy mà lợi lộc lại để người khác hưởng, dựa vào cái gì chứ?