Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1932 Tiến công sào huyệt!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 1932 Tiến công sào huyệt!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1932 Tiến công sào huyệt!

Chương 1932: Tiến công sào huyệt!

Giang Bắc Tổng đốc phủ.

Vĩnh Thành.

Sáng sớm.

Tần Quang Võ, Tham tướng Tần Châu Quân, còn đang say giấc nồng thì bên ngoài vọng vào tiếng la hét gấp gáp.

“Tham tướng đại nhân!”

“Tham tướng đại nhân!”

Tiếng la ngoài quân trướng đánh thức Tần Quang Võ khỏi giấc mộng.

Hắn mở mắt, vén chăn bông dày cộm rồi chui ra.

“Chuyện gì?”, hắn vừa mặc quần áo vừa hỏi vọng ra ngoài.

“Tham tướng đại nhân, con rùa đen rụt đầu Đổng Lương Thần xuất binh rồi!”

Nghe vậy, Tần Quang Võ mừng rỡ khôn xiết.

Con rùa đen rụt đầu này cuối cùng cũng chịu ra rồi!

“Truyền lệnh!”, Tần Quang Võ chẳng kịp mặc giáp trụ, hào hứng bước ra khỏi quân trướng.

“Ra lệnh cho các doanh binh mã chuẩn bị nghênh chiến! Không có quân lệnh của ta, không được tự tiện rời doanh!”, Tần Quang Võ lớn tiếng nói, “Lần này chúng ta phải cho Đổng Lương Thần chó chết kia nếm mùi đau khổ!”

Bọn họ đánh mạnh vào phòng tuyến Vĩnh Thành cả một hai tháng trời, đụng đâu vỡ đầu chảy máu đến đấy.

Còn Đổng Lương Thần thì ung dung trốn bên trong, ra vẻ “ngươi làm gì được ta”.

Điều này khiến bọn họ vừa giận vừa tức, uất ức vô cùng!

Hiện tại đại quân đã chia binh đi càn quét các huyện xung quanh.

Bây giờ ở lại binh doanh ngoài Vĩnh Thành chỉ còn hai vạn quân.

Hắn muốn biến binh doanh quân trại thành tường đồng vách sắt, cho Đổng Lương Thần vỡ đầu chảy máu!

Nếu không thì khó tiêu mối hận trong lòng!

“Lập tức phái người báo tin cho Tần Quang Thư!”

“Đổng Lương Thần đã ra rồi, ta sẽ ở đây cầm chân hắn, bảo hắn nhanh chóng từ phía sau đánh úp quân chó chết này!”

Khi đại quân phân binh.

Binh mã sứ Tần Quang Thư vẫn lưu lại một cánh quân hai vạn người ở cách đó hơn mười dặm.

Tướng lĩnh dẫn quân là Tần Quang Thư.

Nhiệm vụ của họ là hiệp trợ quân lưu thủ, kiềm chế Đổng Lương Thần.

Nếu có thể, hai quân hợp lực, tiêu diệt toàn bộ quân của Đổng Lương Thần.

Bây giờ Đổng Lương Thần đã chui ra khỏi mai rùa.

Theo Tần Quang Võ, hai cánh quân của họ cộng lại hơn bốn vạn người, hoàn toàn có thể đánh một trận với Đổng Lương Thần.

Tần Quang Võ hạ lệnh, binh doanh tiền tuyến nhất thời náo nhiệt hẳn lên.

Hơn hai vạn quân lưu thủ và hơn năm ngàn dân phu đều hành động.

Từng người từng người lính Tần Châu nhanh chóng leo lên quân trại.

Từng chiếc cung nỏ được gác trên tường chắn cao ngang ngực phía sau chiến hào, mũi tên sáng loáng khiến người ta kinh sợ.

Bọn họ chuẩn bị sẵn sàng dựa vào doanh trại nghênh chiến Đổng Lương Thần.

Chỉ cần bọn họ ở đây ngăn chặn, đợi cánh quân khác từ phía sau đánh tới.

Vậy thì có thể một mẻ tóm gọn Đổng Lương Thần nhát như chuột kia!

Tần Quang Võ cũng mặc giáp trụ chỉnh tề, hưng phấn leo lên đài quan sát.

Nhưng khi lên đến nơi, hắn lại ngơ ngác.

Phóng tầm mắt nhìn ra, ngoài binh doanh trống rỗng.

Ngoài hơn mười kỵ thám mã của Đại Hạ quân đoàn ra, chẳng thấy bóng dáng đại quân của Đổng Lương Thần đâu cả.

Tần Quang Võ thậm chí còn nghi ngờ người bên dưới báo sai quân tình.

Hắn nhìn quanh, ngơ ngác hỏi: “Đổng Lương Thần đâu?”

Các giáo úy, tham quân hai bên nhìn nhau ngơ ngác.

Họ cũng chỉ mới nhận được tin báo rồi chạy tới, cũng muốn biết Đổng Lương Thần ở đâu.

Đúng lúc Tần Quang Võ định phái người đi dò hỏi thì có kỵ binh trinh sát thúc ngựa tới.

“Báo!”

“Tham tướng đại nhân!”

“Đổng Lương Thần dẫn hơn hai vạn quân, từ cửa nam Vĩnh Thành đi ra, đang tiến về phía nam!”

Lời của lính trinh sát khiến mọi người kinh ngạc.

Đổng Lương Thần có ý gì?

Sao lại đi về phía nam?

Không phải nên thừa cơ đánh úp binh doanh của họ sao?

Bọn họ đã chia quân, binh lực lưu thủ đại doanh chỉ còn hai vạn người.

Theo lý thuyết, với tính cách của Đổng Lương Thần, phải thừa cơ tấn công chứ.

Sao hắn lại đi về phía nam?

Điều này khiến Tần Quang Võ và những người đã chuẩn bị nghênh chiến không hiểu Đổng Lương Thần định làm gì.

“Đổng Lương Thần không đánh chúng ta?”

“Vậy chiến hào của chúng ta chẳng phải đào uổng công sao?”

“Đúng vậy!”

“Đổng Lương Thần đi về phía nam, chúng ta phải làm gì bây giờ?”

“Đổng Lương Thần làm việc kiểu gì vậy trời!”

“Lẽ nào hắn nhìn ra chúng ta là mồi nhử?”

“… ”

Đổng Lương Thần không tấn công mà lại đi về phía nam.

Điều này trực tiếp phá hỏng kế hoạch của Tần Quang Võ.

Ý định của họ là dùng bản thân làm mồi nhử, dụ Đổng Lương Thần tới đánh.

Đến lúc đó có thể dẫn dụ Đổng Lương Thần ra ngoài, thuận lợi tiêu diệt.

Cho dù Đổng Lương Thần nhát như rùa đen không dám ra.

Thì hai vạn quân của họ cũng có thể kiềm chế đối phương, khiến đối phương không thể động đậy.

Đằng này Đổng Lương Thần ra thì có ra.

Nhưng không theo dự đoán của họ.

Hắn nghênh ngang đi về phía nam.

“Tham tướng đại nhân, chúng ta phải làm sao?”, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tần Quang Võ, người có quyền quyết định cao nhất ở đây.

Tần Quang Võ biến sắc mặt, suy tư một hồi.

“Chúng ta tùy cơ ứng biến!”, Tần Quang Võ nhìn chằm chằm phòng tuyến Vĩnh Thành cách đó không xa, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh.

“Đổng Lương Thần trốn trong mai rùa, chúng ta không làm gì được hắn!”

“Nhưng bây giờ hắn rời khỏi mai rùa đi về phía nam, vậy binh lực lưu thủ chắc chắn không nhiều.”

“Chúng ta cứ đi phá nát mai rùa của hắn trước!”

“Cắt đứt đường lui của chúng!”

“Sau đó phái người liên hệ các cánh quân xung quanh vây kín lại, tiêu diệt Đổng Lương Thần!”

“Đổng Lương Thần dù có giỏi đánh đến đâu, không có thành trì quân trại bảo vệ thì cũng chỉ có đường toàn quân bị diệt!”

Tần Quang Võ nói không hề đùa.

Đại quân của họ tuy đã chia binh.

Nhưng trong phạm vi mấy chục dặm vẫn còn ít nhất mười vạn người.

Mười vạn người hợp lại vây, Đổng Lương Thần có mọc cánh cũng khó thoát!

“Tham tướng đại nhân anh minh!”

“Chỉ cần chiếm được Vĩnh Thành, chúng ta sẽ cắt đứt đường lui của Đổng Lương Thần!”

“Không có thành trì bảo vệ, mặc hắn Đổng Lương Thần có ba đầu sáu tay, lão tử cũng có thể chém hắn!”

Bọn họ liên chiến liên bại, chịu không ít khổ sở ở Vĩnh Thành.

Nhưng trong lòng không phục!

Nếu bày trận trên đất hoang, họ thật sự không sợ Đổng Lương Thần chó chết kia!

Đáng tiếc Đổng Lương Thần cứ trốn trong mai rùa, khiến họ bó tay toàn tập.

Bây giờ đã ra rồi thì đừng hòng quay lại!

“Truyền lệnh, toàn quân xuất kích!”

“Thừa dịp đại quân của Đổng Lương Thần không có ở đây, chiếm lấy Vĩnh Thành, phá hủy sào huyệt của chúng!”

Tần Quang Võ làm việc dứt khoát.

Nói là làm.

Hạ lệnh một tiếng.

Hơn hai vạn quân Tần Châu và năm ngàn dân phu vừa mới tích cực chuẩn bị phòng ngự nhanh chóng tập kết, dốc toàn bộ lực lượng.

Họ mở toang binh doanh, sát khí đằng đằng lao thẳng tới phòng tuyến Vĩnh Thành.

Bên trong một quân trại ngoại vi Vĩnh Thành.

Lý Đại Bảo, Giám quân sứ vừa khỏi bệnh trở về đơn vị, đang ngồi dưới cột cờ nhìn xa xăm.

Từng tốp từng tốp quân Tần Châu mở toang binh doanh, lao về phía họ, tất cả đều thu vào đáy mắt hắn.

“Giám quân sứ đại nhân, quân Tần Châu đã tấn công rồi!”, một quân sĩ nhắc nhở, “Nơi này nguy hiểm, ngài nên tránh đi thì hơn.”

Lý Đại Bảo nghe vậy, thu hồi ánh mắt.

“Ngươi nói đúng!”, Lý Đại Bảo cười nói, “Lão tử vừa khỏi bệnh, không muốn bị thương nữa.”

“Đi, đi, chúng ta lui vào trong thành thôi.”

Lý Đại Bảo vừa gọi tả hữu lui lại vừa nói thêm: “Nói với Dương điên, đừng có nóng đầu mà liều mạng với quân Tần Châu.”

“Đánh không lại thì cứ lui, quân trại bên ngoài có thể bỏ thì cứ bỏ, đừng làm hỏng đại sự của Đổng tướng quân.”

“Tuân lệnh!”

Lý Đại Bảo nhắc nhở xong thì dẫn hơn mười thân vệ rời khỏi quân trại, rút về Vĩnh Thành.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1932 Tiến công sào huyệt!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9
Chương 8
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz