Chương 1926 Kéo dài lấy máu!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1926 Kéo dài lấy máu!
Chương 1926: Kéo dài lấy máu!
Màn đêm buông xuống, nhiệt độ hạ thấp.
Tần Châu Quân lần thứ hai thất bại tan tác, uể oải kéo thân thể trở về đại doanh tiền tuyến.
“Quang Võ tướng quân hồi doanh!”
“Mở viên môn!”
Nhìn thấy Tần Quang Võ dẫn quân rút về, quan quân làm nhiệm vụ lớn tiếng hô.
Hơn 200 quân sĩ Tần Châu Quân canh giữ viên môn nhanh chóng tiến lên, mở cửa, đẩy rào chắn, củi khô và các chướng ngại vật, sau đó xếp thành hàng nghênh đón tham tướng Tần Quang Võ về doanh.
Tham tướng Tần Quang Võ cưỡi con ngựa to khỏe đi đầu đội ngũ.
Hắn nghiêm mặt, tâm tình không tốt chút nào.
Phía sau, tướng sĩ Tần Châu Quân cũng cúi đầu ủ rũ, vẻ mặt ngây ngô, ánh mắt vô thần.
Bọn họ đánh cả ngày trời, hao binh tổn tướng, nhưng ngay cả một cái quân trại ngoại vi Vĩnh Thành cũng không hạ được.
Liên tục gặp khó khiến tinh thần của bọn họ chịu ảnh hưởng rất lớn.
Ở phía sau đội ngũ, từng chiếc xe đẩy tay chở đầy thương binh và thi thể từ trận chiến.
Xe đẩy tay cuồn cuộn trên bùn lầy, máu tươi tí tách chảy xuống đất, mùi tanh nồng nặc tràn ngập xung quanh.
Các thương binh nằm trên xe đẩy, vẻ mặt thống khổ, tiếng kêu rên khe khẽ không ngừng vang lên.
Phòng tuyến Vĩnh Thành này chẳng khác nào một cái cối xay thịt khổng lồ.
Đối mặt với những chiến hào, quân trại chằng chịt như mạng nhện, Tần Châu Quân đâm đầu vào, sứt đầu mẻ trán, tổn thất không nhỏ.
“Các ngươi trở về nghỉ ngơi đi!”
Tần Quang Võ dặn dò đám binh mã uể oải dưới trướng một tiếng, rồi thúc ngựa thẳng tới trung quân lều lớn.
“Quang Võ tướng quân!”
Vừa thấy Tần Quang Võ đến, quân sĩ canh gác liền tiến lên dắt ngựa, kê ghế cho hắn xuống.
Tần Quang Võ tung người xuống ngựa.
“Đại ca ta đâu?”
“Binh mã sứ đại nhân đang ở trong quân trướng.”
Tần Quang Võ nghe vậy, ném roi ngựa cho thân vệ, nhanh chân đi về phía trung quân lều lớn.
Trong trung quân lều lớn, một chậu lửa than đang cháy rừng rực.
Trưởng sứ kiêm binh mã sứ Tần Quang Thư đang cùng vài tên phụ tá thấp giọng trò chuyện.
Thấy Tần Quang Võ vén màn vải bước vào, hắn liền kết thúc câu chuyện với các phụ tá.
“Các ngươi về trước đi!”
Tần Quang Thư dặn dò: “Dựa theo ý ta vừa nói, phác thảo một phần mệnh lệnh, rồi hạ phát.”
“Tuân mệnh!”
Các phụ tá đứng dậy cáo từ Tần Quang Thư, rồi hành lễ với Tần Quang Võ trước khi lui ra khỏi trung quân lều lớn.
“Đệt mịa!”
“Đổng Lương Thần đúng là một con rùa ngàn năm!”
“Hắn cả đời chỉ biết núp ở Vĩnh Thành không chịu ra!”
“Ta đánh trận bảy, tám năm trời, còn chưa từng gặp qua tên nào nhát như chuột thế này!”
“Ta ngày nào cũng chửi tổ tông mười tám đời nhà hắn, mà hắn chẳng có một chút phản ứng nào!”
“Quá cmn làm người ta tức giận!”
Sau khi các phụ tá rời đi, Tần Quang Võ uất ức ngồi phịch xuống ghế, lớn tiếng chửi bới.
Tần Quang Thư liếc nhìn nhị đệ đang ấm ức, trong lòng cũng phiền muộn không kém.
“Uống ngụm nước hạ hỏa đi.”
Tần Quang Thư đưa cho nhị đệ Tần Quang Võ một chén trà nóng.
“Ngươi mà có được một nửa sự trầm ổn của Đổng Lương Thần thì đã chẳng đến nỗi tức tối thế này.”
Tần Quang Võ đầy mặt khó chịu nói: “Lão tử đâu phải con rùa đen rụt đầu!”
Tần Quang Thư thở dài một tiếng, ngồi xuống lần nữa.
Đổng Lương Thần quả thực là một đối thủ rất khó chơi.
Hắn vốn chỉ là một kẻ vô danh dưới trướng Trương Vân Xuyên, nên Tần Quang Thư vốn không coi hắn ra gì.
Nhưng chính Tần Quang Thư lại nhiều lần chịu thiệt dưới tay hắn.
Ban đầu, Tần Quang Thư định bất ngờ xuất binh xuôi nam, tiêu diệt Đổng Lương Thần ở Hà Châu.
Nhưng tên này lại trơn như cá chạch, trốn thoát ngay trước mắt đại quân.
Tần Quang Thư phái tứ đệ Tần Quang Sơn dẫn 5, 6 ngàn kỵ binh truy kích.
Dù không thể tiêu diệt hoàn toàn Đổng Lương Thần đang tháo chạy, thì cũng phải cắn xé hắn một trận.
Ai ngờ tứ đệ của Tần Quang Thư lại bị 3 vạn bộ binh của Đổng Lương Thần đánh cho tan tác.
Đổng Lương Thần chỉ huy 3 vạn quân bộ, gần như tiêu diệt toàn bộ 5, 6 ngàn kỵ binh của Tần Quang Thư, ngay cả tứ đệ Tần Quang Sơn cũng bị chém chết tại trận.
Tiếp đó, tam đệ Tần Quang Minh lại tiếp tục chịu thiệt dưới tay Đổng Lương Thần.
Nếu không phải tam đệ Tần Quang Minh chạy nhanh, thì 1 vạn khinh binh của hắn có lẽ cũng bị Đổng Lương Thần gặm sạch.
Nhưng ngay cả như vậy, 1 vạn khinh binh của tam đệ Tần Quang Minh cũng tổn thất hơn 3 ngàn người, thiệt hại không nhỏ.
Khi Tần Quang Thư dẫn đại quân tấn công, Đổng Lương Thần lại trốn vào phòng tuyến Vĩnh Thành, rụt cổ không ra.
Đổng Lương Thần dụng binh không có bài bản gì, nhưng lại luôn biết cách chiếm lợi thế.
Điều này khiến Tần Quang Thư vô cùng tức giận.
Nhưng hắn không thể không thừa nhận, người ta đánh trận rất linh hoạt, cao minh hơn nhiều so với đám tướng lĩnh chỉ biết xông pha chém giết của mình.
Đổng Lương Thần chỉ là một tên tướng lĩnh bình thường dưới trướng Trương Vân Xuyên mà thôi, vậy mà đã khó chơi như vậy, khiến lòng tự tin của Tần Quang Thư bị đả kích nặng nề.
Từ khi kiêm nhiệm binh mã sứ tới nay, hắn đã đánh không ít trận thắng đẹp, nhưng chưa bao giờ đánh một trận nào uất ức như lần này.
“Hôm nay tổn thất thế nào?”
Sau khi động viên nhị đệ, Tần Quang Thư hỏi thăm tình hình trận chiến hôm nay.
Tần Quang Võ hơi ngượng ngùng nói: “Chết trận hơn 170 người, bị thương hơn 500.”
Nghe con số thương vong này, Tần Quang Thư nhíu mày.
Bọn họ hiện có hơn 10 vạn đại quân, vài trăm người thương vong đối với bọn họ mà nói chỉ như muối bỏ bể.
Nhưng thực tế không phải vậy.
Từ khi bắt đầu tấn công Vĩnh Thành, họ đã đánh 7, 8 trận tiến công quy mô lớn, còn những trận nhỏ thì vô số kể.
Dù chiếm được hơn chục quân trại ngoại vi, nhưng ban ngày chiếm được, ban đêm đối phương lại đoạt lại.
Trong những trận giằng co tranh đoạt liên miên, mỗi ngày thương vong tuy không nhiều, nhưng nếu tính tổng lại thì là một con số kinh người.
Hắn vừa triệu tập phụ tá thống kê tình hình thương vong trong thời gian qua, và phát hiện chỉ riêng số tướng sĩ chết trận đã lên tới hơn 18 ngàn người, số bị thương còn cao hơn, hơn 4 vạn người.
Tuy thực lực của họ vẫn còn, nhưng tổn thất lớn như vậy cũng đã đến mức thương gân động cốt.
Khi biết được con số thương vong, Tần Quang Thư cũng hết hồn.
Giờ hắn đã bình tĩnh lại sau cơn tức giận.
Đổng Lương Thần cố ý kéo dài, khiến Tần Quang Thư quyết tâm tiêu diệt hắn, rồi điều đại quân đánh mạnh Vĩnh Thành.
Nhưng đối phương đã xây dựng quân trại, chiến hào kiên cố ở Vĩnh Thành.
Mỗi lần Tần Quang Thư tiến công, chẳng khác nào tự mình lấy máu của mình.
Nếu cứ tiếp tục đánh như vậy, e rằng họ chưa công phá được Vĩnh Thành thì đã tự phế võ công.
Tần Quang Thư nói với Tần Quang Võ: “Bắt đầu từ ngày mai, tạm dừng tấn công Vĩnh Thành.”
“Hả?”
Tần Quang Võ ngẩn ra.
Tạm dừng tấn công?
“Đại ca!”
“Chúng ta đã đánh lâu như vậy rồi.”
“Tuy tổn thất không nhỏ, nhưng Đổng Lương Thần cũng có thương vong.”
“Chúng ta vây khốn Vĩnh Thành, bọn họ không có tiền lương, binh mã tiếp viện.”
“Bọn họ chết một người là mất một người, lương thảo cũng vơi dần.”
“Nếu giờ chúng ta dừng tấn công, chẳng phải là công dã tràng sao?”
Tần Quang Võ nói: “Theo ta, chúng ta không nên dừng mà phải phát động một cuộc tấn công quy mô lớn hơn, bọn họ chắc chắn không chống đỡ nổi.”
Tần Quang Thư lắc đầu.
“Đổng Lương Thần lần nào cũng bày ra vẻ không chống đỡ nổi, nhưng hễ chúng ta tấn công thì hắn lại ngoan cố chống trả.”
“Ta thấy hắn cố ý muốn nhử chúng ta ở đây, để lấy máu chúng ta.”
“Bọn họ trữ rất nhiều lương thảo ở Vĩnh Thành, có lẽ đủ dùng trong nửa năm.”
“Bọn họ có thể cầm cự nửa năm, nhưng chúng ta thì không thể…”