Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1902 Đào tẩu!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 1902 Đào tẩu!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1902 Đào tẩu!

Chương 1902 Đào tẩu!

“Giết a!”

Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm, kỵ binh hai bên đồng loạt gầm thét, tiếng la giết đinh tai nhức óc bùng nổ, ầm ầm lao vào nhau.

Liêu Châu bộ quân đô úy Tạ Bảo Sơn chứng kiến cảnh tượng kỵ binh người ngã ngựa đổ ngay khi giao chiến.

Chiến mã rên rỉ ngã xuống đất, kỵ binh thì bị ánh đao sắc bén chém giết, máu tươi văng tung tóe.

Tốc độ xung kích của kỵ binh hai bên vô cùng nhanh.

Trong chớp mắt, cả hai đã lẫn vào đội hình của đối phương.

Các kỵ binh dũng mãnh xông lên, vung vẩy mã tấu trong tay, mỗi một nhát chém đều mang theo một vệt máu tươi.

Giữa tiếng ầm ầm vang dội, từng giây từng phút đều có kỵ binh bị hất tung, bị mã tấu chém ngã.

Cuộc xung phong khốc liệt và tàn khốc của kỵ binh khiến cho đám Liêu Châu bộ quân đứng quan chiến từ xa cũng phải kinh hồn bạt vía.

Ở một góc chiến trường, vài tên kỵ binh Liêu Châu đang vây khốn một kỵ binh Đại Hạ bị lạc đàn.

“Giết!”

“Giết hắn!”

“Lần này hắn không thoát được đâu!”

Nhìn kỵ binh Đại Hạ bị vây chặt, đám Liêu Châu bộ quân vung tay hô hào, lớn tiếng cổ vũ cho kỵ binh của mình.

Chỉ trong khoảnh khắc, kỵ binh Đại Hạ kia đã bị vài tên kỵ binh Liêu Châu vây giết.

Chứng kiến cảnh này, Liêu Châu bộ quân bùng nổ tiếng hoan hô rung trời.

“Giết hay lắm!”

“Bọn phản quân Trương Đại Lang này cũng chỉ có thế thôi!”

“Ha ha ha!”

Đám Liêu Châu bộ quân nhao nhao nhón chân, tinh thần phấn chấn.

Nhưng chỉ vài hơi thở sau, nụ cười trên mặt họ liền cứng đờ.

Chỉ thấy mấy chục kỵ binh Đại Hạ đang lao về phía đám kỵ binh Liêu Châu kia.

“Đánh không lại, chạy mau!”

“Chạy mau a!”

“… ”

Thấy nhiều kỵ binh Đại Hạ xông tới như vậy, họ đều lo lắng cho đám quân bạn.

Họ lớn tiếng la hét nhắc nhở, muốn bọn họ đào tẩu.

Đám kỵ binh Liêu Châu kia cũng vội vàng quay đầu ngựa bỏ chạy, cố gắng trốn về phía đại quân.

Nhưng đối mặt với đám kỵ binh Đại Hạ sát khí đằng đằng, vài tên kỵ binh Liêu Châu kia không thể nào thoát được.

Kỵ binh Đại Hạ xông lên, vung đao chém xuống.

Giữa cơn mưa máu, vài tên kỵ binh Liêu Châu vừa mới còn dương dương tự đắc đã bị chém đầu ngay tức khắc.

“Khốn kiếp!”

“Đồ chó phản quân không được chết tử tế đâu!”

Thấy quân mình bị chém giết, đám Liêu Châu bộ quân chửi ầm lên.

Như để đáp lại, mấy chục kỵ binh Đại Hạ kia giơ cao thủ cấp, phảng phất như đang khoe khoang chiến tích.

Điều này càng khiến cho đám Liêu Châu bộ quân chửi rủa không ngớt, nhưng họ cũng không dám xông lên giao chiến.

Bởi vì kỵ binh hai bên đã hoàn toàn hỗn chiến với nhau.

Bộ quân của họ không có chiến mã, xông lên chỉ có nước bị tàn sát.

Trong lúc Tạ Bảo Sơn và đám Liêu Châu bộ quân đang đứng bên ngoài phất cờ hò reo cổ vũ cho kỵ binh của mình, thì có lính liên lạc chạy nhanh tới.

“Đại đô đốc có lệnh, bộ quân nhanh chóng tiến về phía tây!”

“Đại đô đốc có lệnh, bộ quân nhanh chóng tiến về phía tây!”

“… ”

Tạ Bảo Sơn và đồng bọn nghe được quân lệnh thì mới thu mắt khỏi chiến trường.

Đội hình Liêu Châu bộ quân lại một lần nữa chuyển động.

Họ không còn để ý đến chiến trường kỵ binh xung phong náo động rung trời kia nữa.

Nhân lúc kỵ binh xung phong yểm hộ, một lượng lớn bộ quân lại lần nữa xuất phát về phía tây.

Có điều so với lúc trước, cuộc hành quân lần này có thêm vài phần khẩn trương.

Dù Tạ Bảo Sơn và đồng bọn cảm thấy vừa mệt vừa đói, nhưng họ biết kỵ binh có thể ngăn cản đối phương được bao lâu.

Vì vậy, dưới chân họ không tự chủ được tăng nhanh bước tiến.

Dù cho mệt mỏi rã rời, họ vẫn cắn răng theo đội ngũ mà đi.

Bọn phản quân Trương Đại Lang đã đuổi đến nơi rồi.

Một khi bị đối phương cắn đuôi, thì đến lúc đó muốn đi cũng không xong.

Trong lúc Tạ Bảo Sơn đang hành quân, Tạ Lão Tam dưới trướng vội vã đuổi theo hắn.

Tạ Lão Tam lớn tiếng nói với đô úy Tạ Bảo Sơn: “Lão đại, Hắc Đản với Lão Thụ mất tích rồi!”

Tạ Bảo Sơn dừng bước.

Hắn nhìn lướt qua đội ngũ phía sau.

Quả nhiên không thấy Hắc Đản và Lão Thụ trong đội ngũ của mình.

“Bọn họ đâu?”

Tạ Bảo Sơn lớn tiếng hỏi.

Các quân sĩ trong đội ngũ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều lắc đầu.

“Vừa nãy còn ở đây mà.”

“Không biết đi đâu rồi.”

“… ”

Vừa nãy mọi người đều cắm đầu chạy, ai cũng không để ý Hắc Đản và Lão Thụ mất tích.

Tạ Bảo Sơn liền nói với Tạ Lão Tam: “Lão Tam, ngươi mau dẫn hai người quay lại tìm kiếm!”

“Bọn họ có lẽ bị lạc đội, tụt lại phía sau rồi!”

“Tìm được bọn họ thì đuổi theo cho sát vào!”

“Bọn phản quân Trương Đại Lang đã đuổi tới rồi, rời khỏi đại đội nguy hiểm lắm.”

“Dạ!”

Tạ Lão Tam trịnh trọng gật đầu.

“Hai người các ngươi bỏ lại hành lý, theo ta quay lại tìm người!”

Tạ Lão Tam điểm tên hai người, vội vã dẫn họ ngược lại đội ngũ để tìm Hắc Đản và Lão Thụ.

Hắc Đản và Lão Thụ cùng thôn với họ.

Ra ngoài ở bên ngoài, anh em đồng hương phải chiếu cố lẫn nhau.

Hiện tại người mất tích, đô úy Tạ Bảo Sơn đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, nên mới sai Tạ Lão Tam dẫn người đi tìm.

Đến lúc hạ trại ban đêm.

Tạ Lão Tam mới dẫn hai tên quân sĩ trở về.

“Không tìm được Hắc Đản với Lão Thụ à?”

Tạ Bảo Sơn nhìn ba người cúi đầu ủ rũ, trong lòng nhất thời chìm xuống.

Tạ Lão Tam kéo đô úy Tạ Bảo Sơn ra một chỗ.

Hắn thấp giọng nói: “Tôi nghi Hắc Đản với Lão Thụ làm đào binh rồi.”

Tạ Bảo Sơn hỏi: “Sao lại nói vậy?”

Tạ Lão Tam nói: “Trên đường về tôi hỏi Xuyên Tử, nó bảo Lão Thụ nghe nói đại quân phải đi Đường Châu, nên đã oán giận, không muốn đi.”

“Lúc đó Xuyên Tử còn bảo, không muốn đi cũng phải đi, làm đào binh là mất đầu đấy.”

“Lão Thụ còn bảo thà chết ở đất Liêu Châu, còn hơn chết ở Đường Châu làm cô hồn dã quỷ.”

Tạ Lão Tam tiếp tục phân tích: “Bây giờ kỵ binh Trương Đại Lang bị kỵ binh của ta ngăn lại.”

“Lão Thụ lại là lão binh, vào sinh ra tử bao nhiêu lần rồi, có bao giờ lạc đội đâu.”

“Có lần bị thương còn bị đè dưới xác chết, vẫn cố bò về doanh trại được.”

“Vậy mà giờ lại đột nhiên lạc đội mất tích, tám phần là chủ động bỏ trốn.”

Tạ Bảo Sơn nghe xong thì gật đầu đồng tình.

Hắn xoa mặt, mắng: “Cmn, Lão Thụ với Hắc Đản muốn đi cũng không báo một tiếng!”

“Dù gì cũng là người cùng quê, bọn họ đột nhiên bỏ đi như vậy, ta biết báo cáo với cấp trên thế nào đây?”

Tạ Lão Tam liếc nhìn Tạ Bảo Sơn, hỏi: “Lão đại, chuyện này có cần bẩm báo lên trên không?”

Tạ Bảo Sơn trầm mặc mấy giây rồi lắc đầu.

“Chúng ta đều là dân quê cả.”

“Nếu ta báo lên, chắc chắn sẽ có người đuổi theo!”

“Một khi bị bắt lại, Lão Thụ với Hắc Đản khó mà giữ được mạng.”

Tạ Bảo Sơn nói: “Đều là anh em vào sinh ra tử, không muốn làm đến mức tuyệt tình như vậy.”

Tạ Lão Tam cũng gật đầu, thấy có lý.

Tạ Lão Tam lo lắng hỏi: “Vậy thiếu mất hai người, cấp trên hỏi thì sao?”

“Cứ giấu trước đã!”

Tạ Bảo Sơn nói với Tạ Lão Tam: “Nếu bị truy cứu, ta sẽ bảo hai người họ bị thương không đi nổi, mang theo vướng víu nên ta đã bỏ lại ven đường.”

“Xem ra chỉ có thể làm vậy thôi.”

Tạ Bảo Sơn nghĩ ngợi một chút rồi lại bực bội nói: “Nhắn với anh em khác!”

“Ai muốn về nhà thì đừng tự ý bỏ trốn, bây giờ trời băng giá tuyết phủ, đánh nhau khắp nơi!”

“Rời khỏi đội ngũ, không chừng chết đói hoặc chết cóng ở xó xỉnh nào đó đấy.”

“Chúng ta cùng nhau đi ra, càng vào lúc này càng phải đoàn kết, nương tựa lẫn nhau, đừng có tự ý chạy lung tung!”

“Đến lúc chết rồi, chỉ có phơi thây ngoài đồng, đến người nhặt xác cũng không có đâu.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1902 Đào tẩu!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
Thiết kế chưa có tên (2)
Vô Cực (Bản dịch)
Chương 93 Bài chuột 30/04/2025
Chương 92 Rút vốn (2) 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz