Chương 1886 Xông lên!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1886 Xông lên!
Chương 1886: Xông lên!
“Gào!”
“Gào!”
“Gào!”
Các tướng sĩ doanh thứ nhất của quân đoàn Đại Hạ nắm chặt trường thương trong tay, phát ra tiếng gào rung trời.
Đối diện với những mũi trường thương sáng loáng và khí thế kinh người của quân đoàn Đại Hạ, binh tướng Liêu Châu quân mang theo binh khí, thở hổn hển, cảm nhận được áp lực vô hình.
“Bọn chúng chỉ được cái mã thôi!”
“Đừng để bị chúng dọa!”
“Chia cắt bọn chúng ra!”
“Giết a!”
Sau một thoáng trầm mặc ngắn ngủi, một tên tham tướng Liêu Châu quân rát cổ họng gào thét.
Đám quân sĩ Liêu Châu quân thở hổn hển ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút.
Xung quanh bọn họ đều là người mình.
Phía sau bọn họ là quân đội bạn lít nha lít nhít xông tới, điều này khiến các quân sĩ Liêu Châu quân hàng trước một lần nữa cố lấy dũng khí.
“Giết a!”
“Giết!”
Bọn họ bùng nổ tiếng gào thét, phảng phất muốn áp đảo khí thế của quân đoàn Đại Hạ.
Bọn họ mang theo đao thuẫn, bước chân ra, lần thứ hai phát động xung phong.
“Ổn định, ổn định!”
Đối mặt với kẻ địch chen chúc mà đến, các tướng sĩ quân đoàn Đại Hạ nghe được âm thanh nhấp nhô của đám quan quân.
Tiếng trống trận có tiết tấu vang lên trong đội ngũ.
Các quân sĩ kiên trì trường mâu giẫm theo nhịp trống, nghênh đón kẻ địch chen chúc mà đến.
“Phốc phốc phốc!”
Đối mặt với những kẻ địch mang theo đao thuẫn điên cuồng chém giết mà đến, từng mũi trường thương dùng hết toàn lực, đột nhiên đâm ra ngoài.
Trường thương sắc bén sau khi chịu một chút cản trở, liền xuyên thấu thân thể Liêu Châu quân trong tiếng đâm này.
Các tướng sĩ quân đoàn Đại Hạ đã luyện tập động tác ám sát và thu hồi hàng ngàn, hàng vạn lần.
Sau khi toàn lực đâm mạnh đến cùng, bọn họ lại nhanh chóng rút ra.
Trường thương mang theo máu tươi rút ra, từng người từng người quân sĩ Liêu Châu quân cả người nhuốm máu lảo đảo ngã xuống đất.
Trên chiến trường, tấc đất đều tranh giành khốc liệt.
Đối mặt với trường thương sắc bén, những Liêu Châu quân cầm đao thuẫn còn chưa chạm tới tướng sĩ quân đoàn Đại Hạ đã bị đâm ngã xuống đất.
Kẻ địch xung phong rất nhanh trên chiến trường.
Bọn họ vừa rút trường thương dính máu ra, kẻ địch mới đã vọt tới trước mặt.
Chiến trường căng thẳng và gấp gáp.
Cũng may các tướng sĩ quân đoàn Đại Hạ không hề hoảng loạn.
Bọn họ đã trải qua vô số thao luyện.
Nhanh chóng đâm, dứt khoát thu lực.
Động tác của bọn họ nước chảy mây trôi, vô cùng thuần thục.
Trong động tác lặp lại đơn giản, từng người từng người quân sĩ Liêu Châu quân ngã xuống dưới trường thương của bọn họ.
Rất nhiều quân sĩ Liêu Châu quân còn chưa chết.
Thân thể của bọn họ bị trường thương đâm ra những lỗ máu, giờ khắc này máu đang tuôn ra ngoài.
Bọn họ kêu rên trên những vết thương máu chảy như suối.
Có điều, trên chiến trường tiếng gào giết rầm trời, không ai lo lắng cho bọn họ.
Chỉ nghe thấy âm thanh rầm rầm không ngừng.
Từng quân sĩ Liêu Châu quân tươi sống bị đâm ngã xuống đất, thi thể dần dần chất đống.
Các tướng sĩ quân đoàn Đại Hạ ngăn cản đợt xung phong hung mãnh nhất.
Các tướng sĩ hàng trước máy móc lặp lại động tác, bọn họ chỉ cảm thấy cánh tay nắm trường thương cũng bắt đầu tê dại.
Trường thương dính đầy máu me, gần như không thể nắm được nữa.
Thế tiến công của Liêu Châu quân hơi yếu đi một chút.
Rất nhiều quân sĩ Liêu Châu quân lăn lộn muốn chống đỡ để cận chiến.
Nhưng rất nhiều người lập tức bị càng nhiều trường thương đóng đinh xuống đất.
Đối mặt với rừng trường thương gió thổi không lọt, nó trở thành hào rãnh không thể vượt qua của Liêu Châu quân.
“Bắn cung!”
“Bắn cung!”
Phía sau trường thương binh, từng quân sĩ giương cung lắp tên, vèo vèo những mũi tên bắn về phía Liêu Châu quân.
Những mũi tên lít nha lít nhít bay qua đỉnh đầu hai bên giao chiến, bắn giết quân Liêu Châu phía sau.
Cung binh Liêu Châu quân cũng đang liều mạng bắn cung.
Trường thương binh không ngừng có người bị bắn giết ngã xuống.
Nhưng phía trước ngã xuống thì phía sau lập tức có người thay thế bổ sung đi tới.
Đội ngũ nghiêm mật chỉnh tề từ đầu tới cuối duy trì sự hoàn chỉnh.
Liêu Châu quân đụng phải một cú vỡ đầu chảy máu trước rừng trường thương, nhưng bọn họ vẫn đang cố gắng xung kích.
“Đi tới!”
Sau khi ngăn chặn thế tiến công của quân sĩ Liêu Châu quân, quân trận trường thương bắt đầu chậm rãi đẩy ra ngoài.
Đối mặt với những mũi trường thương dính máu, quân sĩ Liêu Châu quân bị bức lùi về sau.
Bởi vì hễ ai dám khiêu chiến, chẳng mấy chốc sẽ bị đâm cả người đầy lỗ máu.
Thi thể trên đất quá nhiều.
Rất nhiều Liêu Châu quân không kịp thoái lui, lập tức bị đâm giết tại chỗ.
Liêu Châu quân vừa rồi còn khí thế hùng hổ tiến công, giờ đối mặt với trận trường thương nghiêm ngặt chỉnh tề, bị đánh cho đứng không vững.
Tướng quân Liêu Châu quân Dư Phong nhìn thấy đội ngũ tiến công của mình lại bị đẩy ngược trở lại, hắn tỏ vẻ kinh ngạc!
Đại Hạ quân đoàn trong binh doanh này lại dám phản kích?
Bọn họ quá không coi mình ra gì rồi!
Sắc mặt Dư Phong lạnh xuống.
“Các ngươi, mỗi người mang năm ngàn quân từ hai cánh trái phải đâm vào cho ta!”
Dư Phong ra lệnh cho hai tên tham tướng dưới tay: “Phản quân Trương Đại Lang trong binh doanh không có nhiều người!”
“Trường thương binh của bọn chúng chính diện tuy mạnh, nhưng những phương hướng khác rất yếu đuối!”
“Các ngươi vòng ra sau lưng tấn công, nhất định phải tiêu diệt sạch bọn chúng!”
“Tuân lệnh!”
Hai tên tham tướng nhận quân lệnh xong, nhanh chóng triển khai hành động.
Đánh chính diện không lại đối phương, bọn họ liền vòng ra cánh.
Rất nhiều Liêu Châu quân theo chiến hào bị lấp bằng xông tới cánh chiến trường.
Nơi đóng quân phòng tuyến ở cánh hầu như không có ai giữ.
Bọn họ dễ như ăn cháo liền xông tới biên giới nơi đóng quân.
Bọn họ treo từng cái móc sắt lên hàng rào.
Dưới sức kéo của chiến mã, hàng rào bị kéo ra từng cái, lộ ra đường tiến công.
Nhìn một loạt hàng rào ầm ầm ngã xuống, các quân sĩ Liêu Châu quân bùng nổ tiếng hoan hô.
“Các tướng sĩ Liêu Châu quân, giết a!”
Rất nhiều Liêu Châu quân mang theo binh khí, xông tới chỗ hổng ầm ầm sụp đổ.
Bọn họ theo nơi này giết vào, có thể vòng ra sau lưng tấn công cánh quân đoàn Đại Hạ ở chính diện.
Nhưng khi bọn họ xông vào chưa được hơn trăm bước, đột nhiên phía trước vang lên tiếng vó ngựa nổ vang rền.
Chỉ có điều những lều vải ngổn ngang che khuất tầm mắt của bọn họ.
Rất nhanh, sắc mặt bọn họ liền thay đổi.
Chỉ thấy từng cái lều vải che chắn tầm mắt bị chiến mã đạp dưới chân.
Kỵ binh mãnh liệt đang tấn công tới trước mặt.
Nhìn thấy một màn hàn quang thiết giáp, binh tướng Liêu Châu quân vừa xông vào nơi đóng quân của quân đoàn Đại Hạ liền tái mét mặt mày.
Đối mặt với kỵ binh đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, binh tướng Liêu Châu quân hét lên một tiếng, xoay người bỏ chạy.
Bọn họ không có thời gian để làm rõ những kỵ binh này từ đâu nhô ra.
Có điều, kỵ binh mênh mông cuồn cuộn đã ở ngay trước mắt, không chạy thì chết.
Trong tiếng vó ngựa nổ vang, các quân sĩ Liêu Châu quân kinh hoảng né tránh bỏ chạy.
“Giết!”
Lần này lĩnh quân xung phong chính là Đô úy Hầu Tử của doanh kỵ binh thứ năm quân đoàn Đại Hạ.
Hắn là người được Hoàng Hạo một tay đề bạt lên, lần này suất lĩnh hơn ngàn kỵ binh xông lên.
Hầu Tử cả người đều quấn trong giáp y dày đặc, chiến mã hắn cưỡi cũng vô cùng thần tuấn.
Vài tên Liêu Châu quân vừa xông vào phía trước, giờ lại rơi vào vị trí cuối cùng.
Hắn nhìn những Liêu Châu quân xoay người bỏ chạy, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh tàn nhẫn.
“Quét!”
Chiến mã bay vút qua.
Trường đao sắc bén dưới quán tính kéo của lực xung kích chiến mã, dễ như ăn cháo tước mất thủ cấp của một tên Liêu Châu quân.
Nhìn thấy đồng bạn bị chém một đao, một Liêu Châu quân khác sợ đến vãi cả linh hồn.
Hắn quay đầu nhìn lại, tầm mắt nhìn thấy là móng ngựa giẫm xuống cao cao.
Móng ngựa giẫm trúng tên Liêu Châu quân né tránh không kịp.
Tên Liêu Châu quân này kêu thảm thiết ngã xuống, chiến mã hung hãn trực tiếp giẫm nát lồng ngực hắn.
Hơn ngàn kỵ binh theo chỗ hổng mới mở ra của Liêu Châu quân, chen chúc xông ra.
Kỵ binh xung kích thế không thể đỡ!
Các quân sĩ Liêu Châu quân bỏ chạy nhanh chóng bị kỵ binh nhấn chìm, biến thành những thi thể không trọn vẹn không đồng đều trên đất.