Chương 1848 Khôi phục trật tự!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1848 Khôi phục trật tự!
Chương 1848: Khôi phục trật tự!
Trương Vân Xuyên triệu tập các chưởng quỹ lớn nhỏ trong thành đến để mở hội.
Mục đích của hắn chỉ có một:
Nhanh chóng để bọn họ mở cửa kinh doanh, khôi phục trật tự sản xuất sinh hoạt bình thường.
Dù sao bách tính còn phải sống.
Một khi chiến sự kéo dài, bách tính đói bụng thì sẽ phát sinh hàng loạt vấn đề.
Nhất định phải đứng trên góc độ lợi ích của bách tính mà lo lắng.
Mặc kệ Trương Đại Lang hắn hô hào khẩu hiệu vang dội đến đâu, giương cao ngọn cờ chính nghĩa cỡ nào.
Một khi để bách tính sống không nổi thì người ta sẽ bỏ phiếu bằng chân.
Vì lẽ đó, giữ gìn tốt lợi ích của bách tính mới là cơ sở để bọn họ đứng vững gót chân.
Một đám người làm ăn mặt mày lo sợ đến, rồi lại thanh thản rời đi.
Đối với bọn họ mà nói, lần đi nha môn này khiến họ cảm nhận sâu sắc.
Trương đại soái danh tiếng lẫy lừng như vậy mà họ lại được nhìn thấy.
Trương đại soái không hề cao cao tại thượng, cũng chẳng vênh váo hất hàm sai khiến.
Trái lại, vẻ mặt ôn hòa, bình dị gần gũi.
Không chỉ đồng ý bảo đảm an toàn cho người và tài sản của họ.
Đồng thời luôn miệng nhấn mạnh, tướng sĩ Đại Hạ quân đoàn sẽ buôn bán công bằng, sẽ không ăn không.
Một khi có ai dám to gan ăn không lấy không, họ có thể trực tiếp đến đại soái hành dinh cáo trạng.
Ngoài việc cáo trạng với Trương đại soái, họ còn có thể cáo trạng với tân nhậm Liêu Châu tổng đốc Tống Đằng.
Hoặc cũng có thể cáo trạng với thời chiến tuần sát sứ.
Nói chung là có rất nhiều phương pháp cáo trạng.
Chỉ cần có tên lính nào dám bắt nạt họ thì sẽ có người cho họ chỗ dựa.
Trước đây, bọn họ không hề biết đến Trương Đại Lang này.
Nhưng sau một phen tiếp xúc, trong lòng họ bớt lo lắng đi nhiều.
Họ ý thức được, có lẽ để Trương đại soái chiếm lĩnh Uy Châu thì cuộc sống của họ biết đâu còn tốt hơn trước kia.
Trước kia, đám đại quan tiểu lại ăn hối lộ, vòi vĩnh, họ giận mà không dám nói gì.
Một khi đắc tội với những người này, họ phải đóng cửa ngừng kinh doanh.
Nhưng Trương đại soái lại cấm những chuyện này xảy ra, đồng thời phái chuyên gia phụ trách quản lý.
Trước tiên mặc kệ hiệu quả ra sao, chí ít họ đã thấy được thái độ của Trương đại soái.
Sau khi rời khỏi nha môn, đám chưởng quỹ cửa hàng liền bắt tay vào chuẩn bị mở cửa kinh doanh.
Đến xế chiều hôm đó, đã có vài nhà tiệm củi lửa, tiệm xe lớn, tiệm lương thực và một quán ăn nhỏ mở cửa kinh doanh.
Tuy rằng phần lớn bách tính trong thành vẫn còn trốn ở nhà, không dám ra ngoài.
Nhưng những cửa hàng mở cửa kinh doanh vẫn nghênh đón được đợt khách nhân đầu tiên.
Đợt khách nhân đầu tiên này là vài tên phụ binh Đại Hạ quân đoàn.
Đối với chiến binh mà nói, quản lý bọn họ theo giáo điều cứng nhắc thì có chút thiếu sót.
Bọn họ vừa hoàn thành một nhiệm vụ vận chuyển lương thực.
Cấp trên cho bọn họ ba ngày nghỉ, để bọn họ có thể tự do hoạt động trong thành.
Trời rét lạnh, bọn họ góp chung một khối đồng bạc, tiến vào quán cơm nhỏ vừa mới mở cửa.
“Mấy vị quân gia, mời mau ngồi.”
Nhìn thấy người vào cửa là vài tên mặc quân phục đen.
Chưởng quỹ giật thót trong lòng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười mang tính tiêu chuẩn.
Người dẫn đầu là một tên thập trưởng.
Tên của hắn được thêu bằng chỉ vàng trên ngực quân phục, nhìn là biết ngay.
Phụ binh thứ ba doanh thứ năm đều thập trưởng, Trương Tú.
“Chưởng quỹ, nghe nói vịt nướng Uy Châu của các ngươi không tệ, cho huynh đệ chúng ta một con!”
Sau khi ngồi xuống, thập trưởng Trương Tú liền gọi món.
“Ngoài vịt nướng ra, xào thêm hai món rau, cho một bình rượu nữa!”
Chưởng quỹ nhìn mấy tên quân sĩ này mấy lần, lộ vẻ khó xử.
“Chưởng quỹ, sao ngươi không nói gì vậy?”
Thập trưởng Trương Tú hỏi: “Hay là lo chúng ta không trả bạc?”
Trương Tú cười ha ha, móc từ trong lòng ra một khối đồng bạc bóng loáng, nhét vào tay chưởng quỹ.
“Chưởng quỹ, đây là đồng bạc do đại soái phủ chúng ta rèn đúc, một khối nặng đúng một lạng bạc.”
“Ngươi cứ yên tâm, chúng ta tuyệt đối không quỵt nợ!”
“Quân gia, ngài hiểu lầm rồi.”
Chưởng quỹ vội giải thích: “Tiệm nhỏ của chúng tôi mới mở cửa kinh doanh, hôm nay còn chưa nổi lửa lò, vì vậy món vịt nướng e là khó lòng đáp ứng chư vị.”
“Không có vịt nướng à?”
Trên mặt thập trưởng Trương Tú thoáng qua một tia thất vọng.
“Vậy thì có gì lên đó đi!”
Trương Tú cười nói: “Hôm nay ta mời các huynh đệ ăn cơm, làm nhiều món thịt rau một chút, chúng ta đánh chén cho ngon.”
“Tốt thôi!”
“Quân gia, các ngài ăn cơm ở đây là vinh hạnh của chúng tôi, tiền bạc thì. . .”
Chưởng quỹ nói muốn trả lại đồng bạc cho Trương Tú.
Trương Tú vội xua tay.
“Chưởng quỹ, chúng ta tuy là phụ binh, nhưng cũng là binh lính Đại Hạ quân đoàn.”
“Đại soái của chúng ta đã định ra quy củ, công bằng buôn bán!”
“Ai dám to gan trái lệnh thì cũng là trái với quân pháp, phải đền mạng.”
“Ngươi chẳng lẽ muốn ta mất đầu à?”
“Đâu đến nỗi. . .”
Trương Tú cười nói: “Ngươi cứ cầm lấy đi, thừa thiếu tính sau.”
“Mau mau đi nấu ăn cho chúng ta đi, bụng chúng ta đói meo rồi đây.”
“À phải rồi, rượu hâm nóng lên cho chúng ta nhé, thời tiết Uy Châu các ngươi lạnh quá.”
“Được, tôi đi ngay!”
Thấy những quân sĩ này nho nhã lễ độ, lại trả tiền thật.
Còn trả bằng đồng bạc đại soái phủ chất lượng tốt, chưởng quỹ rất vui mừng.
Hắn vội bảo phu nhân thái rau xào nấu, tiếp đãi mấy vị phụ binh này.
Mấy vị phụ binh này còn chưa kịp ăn cơm.
Lại có vài tên quan quân tiến vào quán cơm nhỏ, muốn mở hàng.
So với thái độ thô lỗ của quân sĩ Liêu Châu quân trước đây.
Bất kể là quân sĩ hay quan quân Đại Hạ quân đoàn tiến vào tiệm cơm đều rất khách khí.
Sau một phen tiếp xúc, sự căng thẳng và sợ hãi trong lòng chưởng quỹ cũng tiêu tan đi không ít.
Hắn chạy tới chạy lui, vừa bưng trà rót nước, vừa bưng thức ăn dâng rượu, bận đến tối tăm mặt mũi.
Đến khi trời tối hẳn, họ đã tiếp đón được vài bàn quân sĩ Đại Hạ quân đoàn đến ăn cơm.
Sau khi tiễn vị khách cuối cùng, chưởng quỹ mới vui vẻ trở lại trong tiệm.
“Trương đại soái không chỉ là người tốt, binh lính dưới tay hắn cũng không tệ!”
“Nếu như binh lính khắp thiên hạ đều như vậy thì tốt!”
Chưởng quỹ ngắm nghía hai khối đồng bạc trong tay, mừng rỡ không ngậm được miệng.
Chỉ một buổi chiều thôi mà hắn đã kiếm được hai khối đồng bạc.
Đây chính là hai khối đồng bạc đó!
Nếu là trước kia thì căn bản không thể có chuyện này.
Trước kia, đám lính kia chỉ biết ăn không, còn khó hầu hạ.
Binh lính dưới tay Trương đại soái không chỉ khách khí, còn không quỵt nợ, điều này khiến độ thiện cảm của chưởng quỹ đối với Đại Hạ quân đoàn tăng lên rất nhiều.
“Đám lính này đúng là không giống với đám lính khác.”
Lão bản nương cũng từ bếp sau chui ra, không còn vẻ lo lắng và căng thẳng ban đầu.
Nàng vẫn ở trong bếp phụ trách thái rau nhóm lửa giúp việc.
Nhưng nàng cũng âm thầm quan sát đám quân sĩ đến ăn cơm, lo lắng họ gây sự.
Nhưng thực tế là nàng đã lo xa rồi.
“Đúng vậy!”
“Trương đại soái này quản quân thật là tốt!”
“Ta thấy Trương đại soái cứ ở lại Uy Châu chúng ta thì tốt, đừng đi đâu cả.”
“Có nhiều lính đến ăn cơm, lại còn trả tiền.”
“Chắc chỉ vài năm thôi là chúng ta có thể tích góp thêm ít bạc, đi mua mấy trăm mẫu đất, truyền lại cho con trai. . .”
“Trương đại soái đến từ phía nam, ta cảm thấy đánh giặc xong chắc chắn sẽ trở về.”
“Vậy cũng chưa chắc.”
“Tống Đằng kia cũng làm Liêu Châu tổng đốc rồi, ta thấy Trương đại soái chắc là sẽ không nhả Uy Châu chúng ta ra đâu.”
“Thôi được rồi, đến đâu hay đến đó vậy.”
“Binh lính của Trương đại soái quân kỷ nghiêm minh, không hề tơ hào, chúng ta cũng không cần phải trốn tránh ở nông thôn nữa.”
“Nhân lúc Trương đại soái còn ở trong thành, chúng ta kiếm thêm chút bạc mới phải đạo.”