Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1844 Mượn đề phát hỏa!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 1844 Mượn đề phát hỏa!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1844 Mượn đề phát hỏa!

Chương 1844: Mượn gió bẻ măng!

Cảnh Nhị xoa xoa mặt, suy nghĩ xem nên xử lý chuyện này ra sao.

Dù gì thì Đoạn Minh Nghĩa cũng là người bên cạnh đại soái.

Hắn lại còn kiêm chức tuần sát sứ thời chiến, chức quyền không hề nhỏ.

Người của mình đánh hắn, dù chỉ là đẩy một cái thôi.

Nhưng hôm nay sự việc đã lớn chuyện, mà mình lại là tham tướng.

Người dưới trướng phạm tội, tội danh quản quân không nghiêm khó mà thoát khỏi.

Bao nhiêu công lao vất vả lắm mới lập được, giờ lại sắp đổ sông đổ biển vì chuyện này, tâm tình của hắn vô cùng tệ.

“Đạp, đạp!”

Tiếng bước chân vang lên bên ngoài.

Một tên tham quân bước vào phòng.

“Tham tướng đại nhân, người của đại soái đến rồi.”

Tham quân liếc nhìn Tiêu quan đang đứng bên cạnh, rồi nói với Cảnh Nhị: “Đại soái muốn ngài lập tức đến họp.”

Cảnh Nhị nghe vậy, thở dài một hơi.

Đây là phúc hay họa, là họa thì khó tránh.

Đại soái triệu mình đến lúc này, chắc chắn chẳng có chuyện tốt lành gì.

“Tham tướng đại nhân, đại soái muốn giết muốn chém, một mình ta gánh chịu, không liên quan đến ngài.”

Tiêu quan vội nói: “Ta sẽ đến chỗ đại soái lĩnh tội, tùy ngài xử trí…”

Cảnh Nhị tức giận đá cho Tiêu quan một cước.

“Với cái thân thể còm nhom của ngươi, gánh nổi trách nhiệm này chắc?”

“Ngươi đánh Đoạn Minh Nghĩa, là khiêu khích quyền uy của đại soái!”

“Giết ngươi còn nhẹ!” Cảnh Nhị hùng hổ nói: “Lần này lão tử bị ngươi hại thảm rồi!”

“Không chừng lão tử cũng bị liên lụy theo!”

Tiêu quan đứng im tại chỗ, giờ phút này hối hận khôn nguôi.

Lúc đó sao mình lại hồ đồ thế này?

Người ta là người bên cạnh đại soái, mình lại cậy có chút công lao.

Thế mà không coi ai ra gì, còn dám cãi nhau với đối phương ngoài đường, thậm chí động tay động chân.

Giờ thì sự việc đã lớn chuyện, hắn hận không thể tự tát cho mình mấy cái.

Chuyện này ầm ĩ to rồi!

Biết vậy đã khiêm tốn một chút.

Nhưng giờ thì hối hận cũng muộn.

Chỉ có thể chờ đợi số phận an bài.

Trong lúc Tiêu quan đang áo não không thôi, tham tướng Cảnh Nhị cũng mang tâm trạng thấp thỏm, đi thẳng đến trụ sở của đại soái.

Trụ sở của Trương Vân Xuyên đặt trong nha môn ở Uy Châu thành, trong ngoài đều có binh lính mặc giáp, cầm vũ khí sắc bén canh gác nghiêm ngặt.

“Lão Cảnh!”

Cảnh Nhị vừa đến nơi thì Dương Nhị Lang cũng vừa tới, chủ động chào hỏi hắn.

“Dương huynh, sao huynh cũng tới đây?”

Cảnh Nhị thấy Dương Nhị Lang cũng đến thì nghi ngờ hỏi.

Dương Nhị Lang đáp: “Đại soái triệu tập đến để mở hội nghị.”

Cảnh Nhị thầm nghĩ, chẳng lẽ là thảo luận chuyện nghênh địch, chứ không phải liên quan đến chuyện Đoạn Minh Nghĩa bị đánh?

Mình nghĩ nhiều rồi chăng?

“Lão Cảnh, ta vừa nghe nói người của huynh đánh Đoạn đại nhân, có chuyện đó thật à?”

Dương Nhị Lang kéo Cảnh Nhị sang một bên, nhỏ giọng hỏi dò.

Cảnh Nhị lộ vẻ sầu khổ đáp: “Huynh cũng nghe rồi à?”

“Thì là vậy.”

Dương Nhị Lang nói: “Uy Châu này lớn như vậy, người của huynh đánh Đoạn Minh Nghĩa ngoài đường, ai mà không biết.”

“Ta nói cái tên Tiêu quan dưới tay huynh cũng gan thật đấy!”

“Đoạn Minh Nghĩa là người bên cạnh đại soái, hắn cũng dám động thủ, đúng là gan to bằng trời!”

Cảnh Nhị thở dài: “Ai, tại ta ngày thường nuông chiều bọn họ quá rồi!”

“Ta thấy cũng phải!”

Dương Nhị Lang nói với Cảnh Nhị: “Đại soái đã truyền quân lệnh, không cho cướp bóc cửa hàng của thương nhân trong thành.”

“Các huynh lại làm ngơ, còn đối nghịch với Đoạn Minh Nghĩa đang phụ trách tuần tra, tội quản quân không nghiêm của huynh khó mà thoát được.”

“Tốt nhất là chủ động đến chỗ đại soái thỉnh tội, thái độ thành khẩn một chút, đừng tiếp tục chống đối đại soái, chọc giận ngài.”

“Cho ta mười cái gan ta cũng không dám kiêu ngạo, chuyện này đều là người phía dưới tự ý làm bậy.”

“Đó là do huynh quản quân không nghiêm…”

Dương Nhị Lang vỗ vai Cảnh Nhị nói: “Không sao đâu, bọn ta sẽ giúp huynh nói tốt vài câu.”

“Ai!”

Nghĩ đến chuyện phiền phức này, Cảnh Nhị hận không thể quay lại đánh cho tên Tiêu quan kia một trận.

Cảnh Nhị và Dương Nhị Lang sóng vai tiến vào nha môn Uy Châu, ngồi xuống đại sảnh.

Các tướng lĩnh lục tục kéo đến, chẳng mấy chốc đại sảnh đã sáng rực.

Có điều trong đại sảnh không đốt lửa, bên ngoài trời đổ tuyết, trong phòng lộ ra vẻ lạnh lẽo.

“Đại soái đến!”

Tiếng quát lớn vang lên từ nội đường.

Ngay sau đó, Trương Vân Xuyên mặt mày u ám, cùng tổng tham quân Vương Lăng Vân bước ra từ phía sau.

Trong tiếng giáp lá va chạm ầm ầm, các tướng lĩnh đang trò chuyện nhỏ giọng cùng nhau đứng dậy hành lễ.

“Bái kiến đại soái!”

Trương Vân Xuyên khẽ gật đầu với mọi người, rồi đi thẳng đến vị trí chủ tọa ngồi xuống.

Mọi người ngồi xuống, ai nấy đều ngồi thẳng lưng.

Trương Vân Xuyên nhìn quanh một lượt, nghiêm mặt hỏi: “Các ngươi có biết ta triệu tập các ngươi đến đây vì chuyện gì không?”

Các tướng lĩnh đều nhìn nhau, không ai lên tiếng.

“Oành!”

Trương Vân Xuyên vỗ mạnh một cái xuống bàn, chấn động đến nỗi chén trà cũng nghiêng ngả.

Các tướng lĩnh đều giật mình.

Cảnh Nhị càng thêm hồi hộp, thầm kêu không ổn.

Trương Vân Xuyên tức giận mắng: “Có người dám đánh cả tuần sát sứ thời chiến của ta ngoài đường!”

“Có phải các ngươi nghĩ rằng mình thắng vài trận là cảm thấy mình là nhất thiên hạ, không coi ai ra gì?”

“Hôm nay đánh người ta phái đi tuần sát, có phải ngày mai muốn đánh cả ta, cái chức đại soái này không hả?!”

Trương Vân Xuyên nói những lời rất nặng nề.

Các tướng lĩnh đều nghiêm mặt, thầm lau mồ hôi cho Cảnh Nhị.

Cảnh Nhị vội đứng lên, khom người ôm quyền nói: “Đại soái, kẻ phạm tội là thuộc hạ của ta, ta quản quân không nghiêm, xin đại soái trách phạt.”

“Ha ha!”

Trương Vân Xuyên nhìn Cảnh Nhị.

“Ngươi còn biết là thuộc hạ của ngươi à?”

Trương Vân Xuyên nhìn chằm chằm Cảnh Nhị chất vấn: “Ta giao hơn một vạn binh tướng cho ngươi, ngươi mang quân như thế này đấy hả?”

“Không nghe hiệu lệnh thì thôi, còn dám to gan phạm thượng, các ngươi muốn tạo phản hay muốn làm gì?”

“Nếu các ngươi cảm thấy cái chức đại soái này của ta không ra gì!”

“Ta nhường lại cho ngươi, ngươi lên làm đại soái xem sao?!”

Nghe vậy, Cảnh Nhị sợ đến giật mình.

“Rầm!”

Hai đầu gối Cảnh Nhị mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.

“Đại soái, ta tuyệt đối không có ý đó…”

“Đại soái bớt giận!”

Thấy Trương Vân Xuyên nổi giận, các tướng lĩnh khác cũng vội vàng lên tiếng.

“Cảnh tham tướng luôn trung thành tuyệt đối với đại soái, tuyệt đối không có ý đồ khác.”

“Đúng vậy!”

“Lần này là do binh lính dưới tay hắn quá hung hăng, không liên quan đến Cảnh tham tướng.”

“Oan có đầu, nợ có chủ, chuyện này là do tên Tiêu quan kia gây ra, xin đại soái minh xét!”

…

Tào Thuận, Dương Nhị Lang, Từ Anh, Hoàng Hạo, Kỷ Ninh đều ra sức cầu xin cho Cảnh Nhị.

“Đại soái, chuyện này ta cũng có trách nhiệm.”

Đại Hùng cũng đứng ra thỉnh tội: “Đánh vài trận thắng, binh lính phía dưới liền sinh ra tâm lý kiêu ngạo, ta không kịp thời chú ý và sửa chữa.”

“Lần này bọn họ trái quân lệnh, còn chống đối đánh đập Đoạn đại nhân, ta có tội quản quân không nghiêm.”

Đại Hùng ôm quyền nói: “Ta xin chịu phạt, mong đại soái cho Cảnh tham tướng bọn họ một cơ hội lập công chuộc tội.”

Cảnh Nhị, Dương Nhị Lang hiện giờ đều thuộc quyền Đại Hùng chỉ huy.

Hiện tại người của Cảnh Nhị gây chuyện, Đại Hùng không thể không đứng ra cầu xin cho họ.

“Đại soái, chuyện này tên Tiêu quan kia có lỗi, có thể giao cho ta điều tra, nhưng Đoạn tuần sát sứ cũng có một phần sai.”

“Khi xử lý việc này, lời lẽ của hắn quá khích, phương thức xử lý không thỏa đáng, dẫn đến tình hình leo thang.”

Tổng tham quân Vương Lăng Vân nói thêm: “Ta thấy chuyện này không thể chỉ trách tên Tiêu quan kia và Cảnh tham tướng, Đoạn tuần sát sứ cũng có trách nhiệm.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1844 Mượn đề phát hỏa!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien
Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên (Dịch)
Chương 466 Thiên Nhân phong cảnh 03/05/2025
Chương 465 Vận mệnh đã như vậy! 03/05/2025
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
Tổng-giám-đốc-Hoắc-,-người-vợ-thực-vật-của-anh-đã-mang-theo-con-và-tái-giá-rồi
(Dịch) Tổng giám đốc Hoắc, người vợ thực vật của anh đã mang theo con và tái giá rồi!
Chương 203 04/08/2025
Chương 202 04/08/2025
Bìa KKTTL
[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ
Chương 2353 Phương Hướng Phát Triển, Thoát Ly Giám Sát 19/09/2025
Chương 2352 Tất Sát Nhất Kích, Tái Thứ Lợi Dụng 19/09/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz