Chương 1837 Bắt tù binh!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1837 Bắt tù binh!
Chương 1837: Bắt Tù Binh!
Quang Châu Tiết Độ Phủ, cảnh nội sông Châu.
Hơn mười tên mặc giáp y màu đỏ của Tần Châu Quân xuất hiện tại một mảnh ruộng đồng bên ngoài.
Ruộng đồng đã thu hoạch xong, tầm nhìn vô cùng thoáng đãng.
Cách đó không xa là một thôn trang nhỏ chỉ có vài chục hộ dân, khói bếp lượn lờ.
Đám Tần Châu Quân nhìn thôn trang, trên mặt lộ vẻ tham lam.
Bọn họ là thám báo binh, chấp hành những nhiệm vụ nguy hiểm nhất.
Đa phần thời gian phải thâm nhập vào sào huyệt địch, đấu trí so dũng khí với kẻ địch.
Nhưng không phải không có chỗ tốt.
Đãi ngộ của bọn họ cao nhất, một khi dò hỏi được tình hình quân địch quan trọng, còn có thêm ban thưởng.
Ngoài ra, bọn họ thường tách ra khỏi đại đội, mười hai mươi người đơn độc hành động.
Điều đó cho bọn hắn rất nhiều tự do.
Bọn họ thường vài ngày, thậm chí hơn mười ngày mới trở về một chuyến.
Cắm trại ở đâu, ăn cơm ở đâu, toàn bộ do bọn họ tự quyết định.
Đương nhiên, trong tay bọn họ có đao.
Lén lút dùng đao cướp tiền tài, cướp phụ nữ, đã trở thành một trong những phúc lợi ngầm của bọn họ.
“Nhìn dáng vẻ chỉ có mấy chục hộ nhân khẩu!”
Một tên Tần Châu Quân thu hồi ánh mắt khỏi thôn trang, đưa ra phán đoán.
“Trời sắp tối rồi, chắc dân trong thôn đã về nhà nghỉ ngơi cả.”
“Với hơn mười thanh đao trong tay, chúng ta có thể thu thập bọn chúng!”
Đám Tần Châu Quân thấp giọng bàn tán, cuối cùng nhìn về phía thám báo thập trưởng dẫn đội.
Thám báo thập trưởng liếm môi khô khốc, ánh mắt cũng đầy vẻ tham lam.
Nơi này là địa giới của Quang Châu Tiết Độ Phủ, bọn họ giết người cướp của mà không cần kiêng dè gì.
“Lão Lục, ngươi mang năm huynh đệ ra ngoài canh gác!”
Thám báo thập trưởng quyết định, cướp một mẻ!
“Tuân lệnh!”
“Những người còn lại theo ta vào thôn!”
Thám báo thập trưởng dặn dò: “Nếu bọn chúng ngoan ngoãn giao tiền tài, dâng phụ nữ, thì mọi chuyện dễ nói.”
“Nếu dám phản kháng, chém!”
“Tuân lệnh!”
Lời của thám báo thập trưởng khiến đám Tần Châu Quân hưng phấn hẳn lên.
“Đi thôi!”
Thám báo thập trưởng rút mã tấu, thúc ngựa về phía thôn trang.
Sáu tên Tần Châu Quân cũng thúc vào bụng ngựa, theo sát phía sau.
Tốc độ của bọn họ cực nhanh.
Thám báo thập trưởng dẫn sáu tên thám báo binh xông vào thôn.
Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là, trong thôn có khói bếp, nhưng lại yên tĩnh đến quái dị.
“Lão đại, không ổn!”
“Trong thôn yên tĩnh quá!”
Vừa vào thôn, những thám báo binh giàu kinh nghiệm đã nhận ra sự khác thường.
Thám báo thập trưởng nhanh chóng nhìn xung quanh, cũng cảm thấy không đúng.
Trong thôn quá tĩnh lặng.
Theo lý thuyết, khi bọn họ thúc ngựa vào thôn, dù không có ai ra ngoài nhìn, chó cũng phải sủa vài tiếng chứ?
Nhưng ngoài tiếng vó ngựa và tiếng nói chuyện của bọn họ ra, nơi này yên tĩnh đến đáng sợ.
“Quay đầu, rút lui!”
Là thám báo binh, bọn họ có sự nhạy cảm với nguy hiểm.
Tuy chưa phát hiện bóng dáng kẻ địch, nhưng vì an toàn, thám báo thập trưởng quyết đoán ra lệnh rút lui.
Ngay lúc bọn họ chuẩn bị quay đầu, đột nhiên trên nóc nhà xuất hiện vài bóng người mặc giáp đen của Đại Hạ quân đoàn.
Khi đám Tần Châu Quân nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn lên.
“Trên nóc nhà có người!”
Đám thám báo Đại Hạ đã giương cung lắp tên, buông dây cung.
“Vèo, vèo, vèo!”
“Phốc!”
“A!”
Hai tên Tần Châu Quân tại chỗ bị tên bắn ngã ngựa.
Vai của thám báo thập trưởng cũng trúng một mũi tên.
Hắn nhịn đau, dùng sức rút mũi tên ra.
“A!”
Mũi tên có móc câu, thám báo thập trưởng dùng sức rút, nhất thời kéo ra một mảng huyết nhục, đau đến hắn nhe răng trợn mắt.
“Chạy mau!”
Hắn không kịp lo cơn đau, thúc ngựa bỏ chạy.
Rõ ràng, thám báo Đại Hạ đã mai phục ở đây.
Thám báo thập trưởng vừa thúc ngựa chạy được vài bước, một tên thám báo Đại Hạ vóc dáng khôi ngô từ một sân nhà nông dân xông ra.
Tên thám báo Đại Hạ này không cầm đao, mà nắm một khúc gỗ to bằng cánh tay.
“Oành!”
Khúc gỗ trong tay tên thám báo Đại Hạ đâm tới, hất thám báo thập trưởng ngã khỏi lưng ngựa.
Hắn lại vung khúc gỗ, hai tên Tần Châu Quân cầm đao bị quét ngã xuống ngựa.
Đám Tần Châu Quân ngã xuống đất mặt mày xám xịt.
Bọn họ giãy giụa muốn bò dậy.
Đám thám báo Đại Hạ từ trong sân xông ra đã đè chặt bọn họ xuống đất.
“Đừng nhúc nhích!”
“Oành!”
“Còn động nữa hả!”
Đối mặt với đám Tần Châu Quân giãy giụa, đám thám báo Đại Hạ không hề khách khí.
Nắm đấm thép đấm thẳng vào mặt bọn họ, đánh cho mặt mũi biến dạng, răng văng tứ tung.
“Chạy mau!”
“Có mai phục!”
Thám báo thập trưởng bị hai tên thám báo Đại Hạ đè chặt xuống đất, nhưng vẫn lớn tiếng la hét.
“Oành!”
Một tên thám báo Đại Hạ đấm thẳng vào mắt hắn, thám báo thập trưởng đau đớn kêu gào.
Hai tên Tần Châu Quân giãy giụa phản kháng bị đánh ch.ết tại chỗ, bốn người còn lại bị bắt làm tù binh.
Một lát sau, ngoài thôn vang lên tiếng vó ngựa.
Hơn hai mươi kỵ binh thám báo Đại Hạ tiến vào thôn.
Một bên yên ngựa của bọn họ treo mấy thủ cấp đẫm máu, còn có hai tên Tần Châu Quân bị trói gô bị chiến mã kéo về.
“Từ lão đại, may mắn không làm nhục mệnh!”
Một tên thám báo thập trưởng nhảy xuống ngựa, chỉ vào mấy thủ cấp đẫm máu và hai tên tù binh bị trói gô, nhếch miệng cười.
“Ngoài thôn còn hai tên canh gác bị bắt, những tên khác muốn chạy đều bị ta làm thịt!”
Tần Châu Quân thám báo thập trưởng nhìn mấy cái đầu đẫm máu, đầu óc ong ong.
Mình sơ suất rồi!
Hắn làm thám báo hơn mười năm, không ngờ lại lật thuyền trong mương.
Người dẫn đầu đám thám báo Đại Hạ là một tiêu quan mặt mày cương nghị, tên là Từ Sóng.
Lần này hắn cố ý đốt lửa tạo khói bếp trong thôn, chính là để dụ đám Tần Châu Quân mắc câu.
Bởi vì muốn vây bắt đám Tần Châu Quân trong vùng đất hoang này quá khó khăn.
Khi đối phương hành động, thường chia thành hai đội trước sau, giữ khoảng cách với nhau.
Chỉ cần một người thoát ra, tin tức sẽ bị lộ.
Thấy bắt được vài tên Tần Châu Quân, hắn ra lệnh: “Lập tức thẩm vấn!”
“Tuân lệnh!”
Vài tên tù binh Tần Châu Quân bị áp giải đến một tiểu viện nhà nông, một tên thám báo thập trưởng Đại Hạ phụ trách thẩm vấn.
“Đã bị chúng ta bắt, thì phải có giác ngộ của tù binh.”
Thám báo thập trưởng nói với đám tù binh Tần Châu Quân: “Ai khai trước?”
Đám tù binh Tần Châu Quân nhìn nhau, không ai hé răng.
Tần Châu Quân thám báo thập trưởng phun ra một ngụm máu, liếc mắt nhìn rồi mở miệng.
“Các ngươi đừng phí công, nếu đã rơi vào tay các ngươi, ta không còn mong sống sót trở về.”
“Muốn giết muốn thịt, tùy các ngươi, đừng lãng phí lời nói, ta sẽ không nói gì đâu.”
“Ha ha!”
Thám báo thập trưởng Đại Hạ nhìn chằm chằm Tần Châu Quân thám báo thập trưởng, cười lạnh một tiếng.
“Có lẽ ngươi chưa biết thủ đoạn của chúng ta, hôm nay ta sẽ cho ngươi mở mang kiến thức.”
Đối mặt với ánh mắt tự tiếu phi tiếu của thám báo thập trưởng Đại Hạ, Tần Châu Quân thám báo thập trưởng giật mình.