Chương 1801 Nghiền ép ưu thế!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1801 Nghiền ép ưu thế!
Chương 1801: Nghiền Ép Ưu Thế!
Ở một thị trấn thuộc vùng đông bắc Tây Hạp phủ, nhà nhà đóng kín cửa, không khí bao trùm sự sốt sắng.
Trên đường phố, tiếng người huyên náo lẫn tiếng ngựa hí vang vọng.
Vô số quân sĩ Đại Hạ quân đoàn mặc quân phục đen đang thổi lửa nấu cơm, cho chiến mã ăn cỏ khô.
Trong một đại viện ở phía đông thị trấn, hành lang và bậc thang đâu đâu cũng thấy quân sĩ tụm năm tụm ba.
Mấy cái nồi lớn trong viện lửa cháy hừng hực, nước sôi ùng ục bốc hơi nóng.
Giáo úy Hoàng Hạo bưng một bát thịt lớn, ngồi xổm trên bậc thềm, chẳng màng hình tượng, há miệng gặm lấy gặm để.
Bọn họ vừa liên tục đánh hạ 12 đồn biên phòng của Liêu Châu Quân, chém giết ba chi đội tuần tra.
Đêm qua, thừa lúc trời còn chưa tối hẳn, bọn họ đã chiếm lĩnh thị trấn này, hạ trại qua đêm.
“Đạp, đạp!”
Một tên liên lạc quan vượt qua đám quân sĩ đang tụ tập, tiến thẳng đến chỗ Hoàng Hạo đang ngồi ăn cơm trên bậc thềm.
Người này dừng lại, ôm quyền hành lễ với Hoàng Hạo:
“Hoàng giáo úy!”
“Tham tướng đại nhân có lệnh, lệnh cho bộ của ngươi nhanh chóng tập kết về Chu Gia Bá, chuẩn bị vây diệt kỵ binh Liêu Châu!”
Nói xong, liên lạc quan đưa cho Hoàng Hạo một phần thủ lệnh viết bằng con số.
Hoàng Hạo đặt bát cơm xuống bậc thềm.
Hắn lấy cuốn phiên dịch mang theo bên mình ra, xem xét kỹ lưỡng mấy lần, xác nhận tính chân thực của mệnh lệnh.
Sau khi biên nhận cho liên lạc quan, người này liền xoay người cáo từ rời đi.
Hoàng Hạo bưng bát lên, nhét nốt mấy miếng thịt còn lại vào miệng, lau lau vết dầu dính trên khóe miệng.
Hắn đứng trên bậc thềm, gào lên khản cả giọng:
“Kỵ binh thứ năm doanh, các tướng sĩ!”
“Có mặt!”
“Tham tướng đại nhân có lệnh, lệnh cho chúng ta nhanh chóng tập kết về Chu Gia Bá, vây diệt kỵ binh Liêu Châu!”
Nghe vậy, đám quân sĩ đang nghỉ ngơi ăn cơm, lau chùi binh khí khác nào trúng thuốc lắc, nhanh chóng đứng dậy.
“Một phút sau tập kết ở phía đông thôn trấn!”
“Quá hạn, chém!”
Hoàng Hạo truyền đạt quân lệnh xong, sải bước đi về phía ngoài sân.
Hơn hai mươi tên thân vệ vội vã theo sát.
Hơn 500 quân sĩ kỵ binh thứ năm doanh đang nghỉ ngơi trong thị trấn động tác vô cùng dứt khoát.
Chưa đầy một phút sau, bọn họ đã tập kết xong ở phía đông thị trấn.
Điểm danh xong xuôi, Hoàng Hạo lập tức vươn mình cưỡi lên chiến mã.
“Xuất phát!”
Mệnh lệnh vừa ban ra, hơn 500 kỵ binh áo đen nhanh chóng tiến về hướng Chu Gia Bá.
Chưa đầy một nén hương sau khi bọn họ xuất phát, một đội kỵ binh khác khoảng mấy trăm người cũng từ cánh trái kéo đến.
Đội kỵ binh này cũng mang cờ hiệu Đại Hạ quân đoàn, dẫn đầu là một tên đô úy.
Hai đội kỵ binh hội hợp, không dừng lại mà nhanh chóng lao thẳng đến Chu Gia Bá.
Khi Hoàng Hạo đến Chu Gia Bá thì chiến sự đã nổ ra.
Trên một cánh đồng bằng phẳng, kỵ binh Quang Châu Quân, kỵ binh thứ năm doanh Đại Hạ và kỵ binh Liêu Châu Quân đã hỗn chiến với nhau.
Đội kỵ binh Liêu Châu bị cuốn vào trận chiến này chính là thuộc hạ của Liêu Châu tham tướng Hàn Vĩnh Nghĩa, được phái đi vũ trang điều tra.
Nếu là ngày thường, việc điều tra của hơn ngàn kỵ binh trang bị tận răng này sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.
Dù không đánh lại địch, họ vẫn có thể thong dong rút về đại doanh.
Nhưng lần này lại khác.
Khi vừa đến nơi này, họ đã chạm trán với một đội kỵ binh Quang Châu Quân khoảng mấy trăm người.
Đối mặt với đội kỵ binh ít quân hơn mình, tham tướng Hàn Vĩnh Nghĩa không nói hai lời, hạ lệnh vây công.
Dù không thể tiêu diệt hoàn toàn đối phương, họ cũng có thể đánh tan, tiện thể bắt vài tù binh để làm rõ phiên hiệu và binh lực địch.
Nhưng thực tế là chưa giao chiến được một phút, còn chưa đánh tan đối phương thì một đội kỵ binh Quang Châu khác đã chạy đến tham chiến.
Lần này binh lực hai bên gần như tương đương, nên đánh nhau khó phân thắng bại.
Nhưng theo thời gian trôi đi, hết đội kỵ binh này đến đội kỵ binh khác kéo đến chiến trường.
Hàn Vĩnh Nghĩa cảm giác mình như chọc phải tổ ong vò vẽ vậy.
Thấy tình thế không ổn, hắn vừa đánh vừa lui, muốn thoát khỏi chiến trường.
Nhưng hai bên đã xoắn xuýt vào nhau.
Đặc biệt là đám kỵ binh Quang Châu, đối với những kẻ xâm chiếm quê hương mình như quân Liêu Châu thì chẳng có chút tình cảm nào.
Từng người từng người xông lên liều chết, khiến Hàn Vĩnh Nghĩa bị cuốn lấy, không thể thoát ra.
Thế cuộc đối với Hàn Vĩnh Nghĩa ngày càng bất lợi.
Khi Hoàng Hạo đến chiến trường thì đám binh lính Liêu Châu dưới trướng tham tướng Hàn Vĩnh Nghĩa đã sắp không trụ nổi nữa.
“Tham tướng đại nhân, lại có kỵ binh của Trương Đại Lang đến!”
Trên chiến trường huyên náo tiếng người ngựa, tham tướng Hàn Vĩnh Nghĩa tự mình vung mã tấu chém giết.
Khi nghe được tiếng nhắc nhở của thuộc hạ, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, lòng hắn như muốn vỡ tan!
Chỉ thấy hơn ngàn kỵ binh mặc giáp đen đang chỉnh đốn đội ngũ, thay ngựa ở đằng xa.
Sao địch càng đánh càng đông thế này?
“Tham tướng đại nhân, không thể đánh tiếp được nữa!”
“Địch càng ngày càng đông!”
Đối mặt với lời nhắc nhở của tướng lĩnh dưới trướng, tham tướng Hàn Vĩnh Nghĩa chỉ muốn chửi thề.
Lão tử đâu có mù, đương nhiên thấy địch càng ngày càng đông!
Còn cần ngươi nhắc nhở chắc!
“Phân tán phá vòng vây!”
“Cố gắng thoát được một người tính một người!”
Đối mặt với vô số kỵ binh địch vây giết, Hàn Vĩnh Nghĩa không còn mong muốn mang hết binh mã dưới trướng đi ra ngoài được nữa.
Đó là chuyện không thể.
“Rút!”
“Rút!”
Hàn Vĩnh Nghĩa vung mã tấu chém ngang chém dọc, liều mạng phá vòng vây về phía đại doanh.
Đám kỵ binh Liêu Châu ngoan cố chống cự, muốn cầu sinh, bùng nổ sức chiến đấu cực mạnh.
Trên chiến trường, chiến mã hai bên va chạm dữ dội, trường đao xẹt qua, máu tươi văng tung tóe.
Đối mặt với đám kỵ binh Liêu Châu liều mạng phá vòng vây, kỵ binh Quang Châu và kỵ binh Đại Hạ cũng không cam lòng yếu thế, liều chết ngăn cản.
Chỉ nghe tiếng lưỡi dao sắc bén đâm vào da thịt không ngừng vang lên, người ngã ngựa đổ liên tục.
Có chiến mã rên rỉ ngã xuống đất, cũng có kỵ binh bị trường đao chém làm hai đoạn, ngũ tạng lục phủ vương vãi khắp nơi.
“Giáo úy đại nhân, bọn chó Liêu Châu muốn chạy!”
Hoàng Hạo còn chưa tham chiến, đương nhiên cũng phát hiện ra đám kỵ binh Liêu Châu đang liều mạng phá vòng vây.
“Chặn chúng lại cho ta!”
Mình vất vả lắm mới chạy đến chiến trường, nếu để đám kỵ binh Liêu Châu này chạy thoát thì chẳng phải là công cốc sao?
Hoàng Hạo rút ra cây kỵ thương dài đến ba mét được cấp phát.
“Đại Hạ uy vũ!”
Hoàng Hạo rống lên một tiếng, giơ cao kỵ thương thúc ngựa xông về phía chiến trường.
“Ầm, ầm, ầm!”
Phía sau Hoàng Hạo, hơn ngàn kỵ binh thứ năm doanh Đại Hạ khác tụ tập lại như dòng lũ cuồn cuộn, đột kích vào chiến trường.
Đám Liêu Châu Quân trải qua một phen khổ chiến, hiện tại số người còn sống sót không đủ 600.
Bọn họ bám sát phía sau tham tướng Hàn Vĩnh Nghĩa, phá vòng vây về phía đại doanh.
Tuy rằng không ngừng có người bị tên bắn rơi xuống ngựa, phía sau cũng có người liên tục bị mã tấu chém giết.
Nhưng bọn họ không lo được nhiều như vậy, chỉ để ý xông lên phía trước, chém giết những kẻ cản đường.
Đúng lúc bọn họ dựa vào tư thế liều chết tách được một đội kỵ binh Quang Châu đang chặn phía trước thì.
Đột nhiên, tiếng vó ngựa ầm ầm vang lên từ bên sườn.
Hoàng Hạo dẫn đầu hơn ngàn kỵ binh Đại Hạ trực tiếp chặt ngang đội quân của Hàn Vĩnh Nghĩa đang phá vòng vây.
“Giết!”
Kỵ thương trong tay Hoàng Hạo quét ngang, tại chỗ có ba tên kỵ binh Liêu Châu bị quét xuống ngựa.
“Chết!”
Nhìn bộ giáp y tinh xảo trên người Hoàng Hạo, biết ngay là một tên quân tướng.
Một tên kỵ binh Liêu Châu mặt đầy dữ tợn vung trường đao chém tới, muốn giết Hoàng Hạo.
“Hừ!”
Hoàng Hạo hừ lạnh một tiếng.
Chỉ thấy kỵ thương trong tay hắn rung lên, mũi thương sắc bén trực tiếp đâm vào yết hầu tên kỵ binh Liêu Châu kia.
Trên chiến trường, tấc dài tấc mạnh.
Kỵ thương trong tay Hoàng Hạo khi thì quét ngang, khi thì đâm thẳng.
Đám kỵ binh Liêu Châu chỉ một lòng muốn thoát thân trước mặt hắn dĩ nhiên không ai đỡ nổi một hiệp.