Chương 1785 Thu thập lão tướng!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1785 Thu thập lão tướng!
Chương 1785: Thu thập lão tướng!
Từ Sơn không chỉ khiến Sài Thiên Hổ vừa giận vừa sợ.
Các tướng lĩnh thân tín dưới trướng hắn giờ phút này sắc mặt trắng bệch, nội tâm hoảng loạn tột độ.
Hoàng đế bệ hạ đã biết chuyện bọn họ mưu phản rồi sao?
Xong thật rồi!
Trong lòng bọn chúng trào dâng một nỗi tuyệt vọng khó tả.
Việc còn chưa bắt đầu mà đã bại lộ bí mật.
Trấn Quốc Hầu Từ Sơn lại còn mang binh trực tiếp tiến vào binh doanh Chương Võ Quân của bọn họ, phải làm sao đây?
Đúng lúc mọi người đang hoảng loạn, không biết làm sao thì một tiếng rống lớn vang lên.
“Chư vị huynh đệ!”
“Nơi này là binh doanh Chương Võ Quân của chúng ta!”
“Ta người đông thế mạnh, không cần phải sợ!”
Sài Thiên Hổ đột nhiên rút nhạn linh đao bên hông ra, vung tay hô lớn: “Theo ta bắt Từ Sơn, ta sẽ trọng thưởng!”
Tiếng gầm giận dữ của Sài Thiên Hổ đánh thức đám người đang hoảng loạn.
Trong chốc lát, tiếng rút đao, tiếng mắng chửi tức giận đan xen vào nhau.
“Các ngươi theo Sài Thiên Hổ làm loạn là tự tìm đường chết!”
“Bỏ binh khí xuống đầu hàng, chuyện cũ sẽ bỏ qua!”
Từ Sơn thấy Sài Thiên Hổ lại dám phản kháng, hắn cười lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ.
Mấy trăm tên thân vệ quân của Sài Thiên Hổ quanh trung quân lều lớn cũng rút đao kiếm ra khỏi vỏ.
Hai bên trong chốc lát giương cung bạt kiếm, bầu không khí căng thẳng đến cực điểm.
Ngay lúc hai bên sắp giao chiến thì vài tên quan quân trẻ tuổi của Chương Võ Quân liếc nhìn nhau.
Bọn họ đột nhiên xông lên, từ phía sau lưng khống chế Sài Thiên Hổ không hề phòng bị.
Lưỡi đao lạnh lẽo kề vào cổ Sài Thiên Hổ.
Sài Thiên Hổ giận dữ: “Bọn chó chết các ngươi!”
Sài Thiên Hổ muốn giãy giụa, đao phong hơi dùng sức một chút liền cắt rách da hắn, máu tươi chảy ra.
“Đừng nhúc nhích!”
Tên quan quân trẻ tuổi cầm đao quát lớn Sài Thiên Hổ đang giãy giụa.
“Các ngươi làm gì!”
“Khốn kiếp!”
“Thả Hầu gia ra!”
Biến cố bất ngờ này khiến các tướng lĩnh thân tín của Sài Thiên Hổ đều ngơ ngác.
Bọn họ nhìn Sài Thiên Hổ bị áp giải, từng người tức giận mắng chửi, muốn xông lên cứu người.
“Lùi lại, tất cả lùi lại cho lão tử!”
“Nếu không lão tử giết Sài Thiên Hổ!”
Vài tên quan quân trẻ tuổi trợn mắt, mặt đầy vẻ tàn nhẫn.
“Cmn, đám ăn cây táo rào cây sung các ngươi, lão tử liều mạng với các ngươi!”
Sài Thiên Hổ thực sự không cam lòng.
Hắn còn chưa kịp so tài với Từ Sơn thì đã bị người của mình ám toán!
Thật là nuốt không trôi cục tức này.
Hắn ra sức giãy giụa, muốn liều mạng!
“Oành!”
“Oành!”
Một tên quan quân trẻ tuổi giơ tay dùng chuôi đao nện lên mặt Sài Thiên Hổ, khiến đầu óc hắn ong ong, máu mũi giàn giụa.
“Thành thật chút đi!”
Đối mặt với tên quan quân trẻ tuổi ra tay tàn nhẫn, đầu Sài Thiên Hổ có chút choáng váng.
Trong đầu hắn nhất thời hỗn loạn, không hiểu mình đã đắc tội bọn chúng ở đâu mà lại bị đâm sau lưng!
“Bỏ binh khí xuống, nếu không thì giết không cần luận tội!”
Thấy vài tên quan quân trẻ tuổi của Chương Võ Quân đột nhiên ra tay khống chế Sài Thiên Hổ, Từ Sơn thở phào nhẹ nhõm.
“Tước vũ khí không giết!”
Các tướng sĩ Phi Ưng Quân vây quanh trung quân lều lớn cùng nhau tiến lên một bước, phát ra tiếng hô vang dội.
Đối mặt với khí thế kinh người của các tướng sĩ Phi Ưng Quân.
Một đám cao tầng Chương Võ Quân mất chủ tướng giờ phút này ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rơi vào trạng thái rắn mất đầu.
Những thân vệ của Sài Thiên Hổ kia thì vẫn cầm đao, không biết nên làm gì.
“Đoạt lại Hầu gia!”
Thấy cục diện chuyển biến đột ngột, phụ tá Triệu tiên sinh ở bên cạnh kịp thời lên tiếng.
Đám người hoang mang lo sợ phản ứng lại, chuẩn bị liều mạng đoạt lại Hầu gia của mình.
“Xèo xèo xèo!”
Nhưng còn chưa chờ bọn chúng động thủ, các tướng sĩ Phi Ưng Quân dưới trướng Từ Sơn đã bóp cò quân nỏ.
“Phốc phốc phốc!”
Ở khoảng cách gần như vậy, lực sát thương của nỏ vô cùng kinh người.
Chỉ thấy huyết hoa bắn tung tóe, Triệu tiên sinh không kịp né tránh bị trúng vài mũi tên vào ngực.
Hắn trợn tròn mắt, lảo đảo lùi về sau hai bước rồi ngã xuống đất.
“Còn ai dám động, ta giết kẻ đó!”
Từ Sơn ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, mặt mũi lạnh lùng.
“Tước binh khí của bọn chúng cho ta!”
Hắn vung tay lên, các quân sĩ Phi Ưng Quân liền xông lên tước vũ khí.
Sài Thiên Hổ bị bắt, phụ tá Triệu tiên sinh bị bắn chết tại chỗ.
Đám cao tầng dưới trướng hắn do dự một chút rồi cuối cùng không lựa chọn liều mạng phản kháng.
Bởi vì xung quanh bọn chúng đều là các tướng sĩ Phi Ưng Quân võ trang đầy đủ.
Nếu bọn chúng liều mạng xông lên, phần lớn cũng sẽ bị bắn chết tại chỗ.
Chỉ trong chốc lát, một đám cao tầng Chương Võ Quân đã bị tiêu diệt.
“Từ Sơn, ngươi là tiểu nhân hèn hạ!”
“Lão tử không phục ngươi!”
“Ngươi có bản lĩnh thì giết lão tử đi!”
Thấy không thể cứu vãn, người của mình đều bị tước vũ khí, Sài Thiên Hổ nổi trận lôi đình, chửi ầm lên với Từ Sơn.
Từ Sơn nhìn Sài Thiên Hổ bị bắt làm tù binh, cười lạnh một tiếng.
“Sài Thiên Hổ, ngươi đã là tù nhân rồi mà vẫn không biết thời thế!”
Từ Sơn hạ lệnh: “Đánh cho ta, đánh mạnh vào!”
“Tuân lệnh!”
Các quân sĩ Phi Ưng Quân tuân lệnh, xoay chuôi đao nhằm phía Sài Thiên Hổ, cho hắn một trận no đòn.
Trong tiếng mắng chửi kêu rên của Sài Thiên Hổ, hắn bị đánh cho sưng mặt sưng mũi, chật vật không tả xiết.
Một đám cao tầng Chương Võ Quân bị tước vũ khí, các quân sĩ Chương Võ Quân từ bốn phương tám hướng vọt tới thấy vậy cũng không biết làm sao.
“Sài Thiên Hổ cùng đám người mưu đồ làm loạn, ta đã phụng mệnh bệ hạ bắt giữ tất cả!”
Đối mặt với đám quân sĩ Chương Võ Quân tối om om xung quanh, Từ Sơn tỏ vẻ tự nhiên.
“Chuyện mưu phản này là do Sài Thiên Hổ và đồng bọn gây ra, không liên quan đến các vị tướng sĩ!”
Từ Sơn nói với các quân sĩ Chương Võ Quân: “Hiện tại các ngươi lập tức giải tán, không được tụ tập, chờ đợi chiếu lệnh mới của bệ hạ!”
“Nếu có kẻ nào không nghe hiệu lệnh, mưu đồ gây rối, giết không tha!”
Trong tiếng quát lớn của Từ Sơn, các tướng sĩ Chương Võ Quân vây lại không dám manh động.
Bởi vì lần này Từ Sơn không chỉ có ý chỉ của hoàng đế bệ hạ mà còn mang theo Phi Ưng Quân đến.
Sài Thiên Hổ và một đám cao tầng bị tiêu diệt, không có ai chỉ huy, binh mã Chương Võ Quân cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.
Bọn họ dưới sự dẫn dắt của các quan quân cấp thấp lục tục giải tán.
Phi Ưng Quân tiếp quản binh doanh Chương Võ Quân, bắt đầu trắng trợn lùng bắt vây cánh của Sài Thiên Hổ.
Sài Thiên Hổ là một lão tướng, từ thời Tống Chiến thống trị đã theo chinh chiến nam bắc.
Hắn từng trải, lập nhiều chiến công, nhưng cũng dưỡng thành tính tình ngang ngược.
Không chỉ không tôn trọng các văn võ quan chức mà sau khi Tống Đằng lên ngôi, Sài Thiên Hổ cũng không cố gắng ràng buộc quân kỷ của binh mã dưới trướng.
Thậm chí còn có chuyện binh mã dưới trướng xông vào phủ đệ của một quan chức bát phẩm, cướp đoạt tiểu thiếp của người ta.
Quan chức kia không phục, đến cửa đòi người lại bị người của hắn đánh chết tươi.
Tống Đằng răn dạy, hắn cũng không coi đó là chuyện to tát.
Đối với các tướng sĩ dưới đáy, hắn nhẹ thì nhục mạ, nặng thì lôi ra ngoài chém đầu.
Các tướng sĩ Chương Võ Quân vừa kính vừa sợ hắn, vì vậy Sài Thiên Hổ rất có uy trong quân.
Lần này Tống Đằng đối phó Sài Thiên Hổ là vì đã nhẫn nhịn hắn quá lâu.
Tống Đằng rất tôn trọng những lão tướng như vậy, không chỉ thăng quan mà còn ban thưởng.
Nhưng bọn chúng lại cậy mình già đời, hung hăng càn quấy, không coi hoàng đế như hắn ra gì.
Trải qua hơn nửa năm mưu tính, Tống Đằng rốt cục đã thu thập được Sài Thiên Hổ, một viên lão tướng danh tiếng cực kém.